Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 128

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giao đấu với Trương Vân Thiên, kỳ thực không hề thông minh,

mà chính là lựa chọn ấu trĩ nhất.

Thực ra võ công của tôi cũng chẳng kém hơn ông ta là bao,

nhưng có điều, người ta dù sao cũng là tướng quân chốn sa trường, còn tôi thì

sao? Tôi chỉ là một bình hoa, có võ công nhưng lại chưa có kinh nghiệm thực chiến.

Cho nên cuối cùng, người thua thiệt vẫn là tôi.

Sau khi mấy tên thủ hạ chạy đến, tôi cố gắng giao đấu với

Trương Vân Thiên một hồi. Tiếp đó trong ba mươi sáu kế, kế chuồn là thượng

sách.

Bọn Mặc Nguyệt cũng nghĩ như thế. Tôi thầm cân nhắc làm cách

nào để rút lui an toàn.

Khi Trương Vân Thiên đang bám riết lấy tôi, đột nhiên có người

nhảy ra, xông thẳng về phía hai chúng tôi.

Quét mắt qua, nhìn thấy người đến chính là Mặc Nguyệt, tôi lập

tức như được tiếp thêm sức mạnh, phi thân sang bên cạnh Trương Vân Thiên, Mặc

Nguyệt dùng quạt làm vũ khí tấn công, một hồi sau, Trương Vân Thiên đột nhiên

lùi lại.

Thời điểm đó chính là cơ hội để chúng tôi bỏ chạy.

Mặc Nguyệt kéo tôi, nhanh chóng hòa vào đám người, hướng về

phía hành lang.

Trương Vân Thiên bị ngăn bởi đám người đó, phẫn nộ hét lớn:

“Còn đứng ngây ra làm gì, đuổi theo!”.

Lúc này mới đuổi theo, cũng đã muộn rồi.

Vì Mặc Nguyệt khi kéo tôi đến chỗ rẽ trên hành lang đã ngay

tức khắc hoán đổi binh phục, khi đó, có mấy tên lính chạy đến, nhìn thấy chúng

tôi vội hỏi: “Thích khách ở đâu?”.

Mặc Nguyệt rất điềm tĩnh đáp: “Vừa mới chạy về phía Nam rồi”.

Tất cả mọi người đều chạy về hướng phía Nam, chúng tôi cũng

trà trộn vào đám người đó, cùng hành động như thành viên một đội.

Tôi khẽ giọng hỏi Mặc Nguyệt: “Những người khác đâu?”.

Mặc Nguyệt thì thầm nói: “Đến rồi, đến trước cửa cung sẽ hội

hợp với Giang Tả”.

Tôi thầm tính toán một chặp, đợi đến khi Trương Vân Thiên

phát hiện ra chuyện kỳ lạ này. Có lẽ chúng tôi rời khỏi cũng chưa lâu, chắc chắn

có quan binh truy đuổi.

Suy đi tính lại, tôi nắm chặt tay Mặc Nguyệt, nói: “Tôi cảm

thấy không ổn”.

Mặc Nguyệt không hiểu, cau mày nói: “Có gì không ổn”.

“Mặc Nguyệt, nếu chúng ta hội hợp cùng họ, sẽ làm trễ mất thời

gian, Trương Vân Thiên chắc chắn sẽ phái binh lính truy đuổi, chúng ta có thể

chưa đến được trước thành đã bị bao vây rồi, đến lúc đó tất cả coi như xong.”

Mặc Nguyệt đang suy tính, cũng gật đầu nói: “Nàng nói đúng.

Thế này đi, nàng đi trước, để ta đến chặn Trương Vân Thiên”.

Tôi giữ huynh ấy lại, phẫn nộ nói: “Ý huynh là gì hả?”.

Trong đêm đen, ánh mắt Mặc Nguyệt tỏa ra tia sáng kiên định,

khuôn mặt thanh lạnh như băng lộ ra nụ cười ấm áp, phảng phất như tuyệt vọng.

“Thượng Quan Tình, lần này, nàng phải chọn ta.”

Trái tm tôi đập loạn nhịp.

Mơ hồ nhớ về ngày trước, trong gian phòng nhỏ, nam tử mang bộ

dạng như băng tan tuyết lở xuất hiện trước mặt tôi.

Huynh ấy nói: “Ít nhất thì người mà nàng chọn là ta”.

Tôi từng lừa dối huynh ấy một lần, khi đối diện với huynh ấy

tôi đã nói rằng mình chọn huynh ấy, nhưng đến thời khắc cuối cùng, tôi lại

buông bỏ tất cả, một mình tìm đến cái chết.

Huynh ấy đã sầu thương như thế, lớn tiếng trách móc tôi: “Ta

sẽ không tin tưởng nàng thêm nữa, nàng là một tên lừa đảo không hơn không kém”.

Đưa tay ra, tôi nắm chặt lấy tay Mặc Nguyệt, cười nói: “Mặc

Nguyệt, phát tín hiệu để họ chạy đi. Lần này, tôi chọn huynh”.

Từ nay về sau, tôi cũng không để bản thân mình rơi vào tình

thế nguy hiểm nữa, tôi không muốn lừa dối họ. Thực lòng không muốn.

Sau lần này, chân trời góc bể, nhất định phải đưa tôi rời xa

nơi ồn ào huyên náo này.

Xung quanh náo động, tôi kiên định gật đầu với Mặc Nguyệt. Mặc

Nguyệt hướng lên trời cao phát ra tín hiệu.

Tôi tin rằng vì đại cục, Giang Tả nhất định sẽ đến kịp trước

cổng thành.

Quan binh ngoài thành đã chuẩn bị xong xuôi, tất cả đều đã sắp

xếp ổn thỏa.

Tôi cùng Mặc Nguyệt xông ra, nhưng chợt có người từ không

trung bay xuống. Tôi và Mặc Nguyệt cơ hồ cùng xuất chiêu, vung kiếm chĩa tới

người mới đến.

“Là ta”, đối phương âm trầm mở miệng.

Tôi trừng mắt nhìn, lại là Thiện Thủy.

“Thiện Thủy?”

“Đúng, Thượng Quan Tình, lâu rồi không gặp”, Thiện Thủy đùa

nghịch với cây đoản kiếm trong tay, nhàn nhã nói.

Tôi nhìn bộ dạng của hắn, sau đó lại nhìn cây đoản kiếm dính

máu trên tay hắn, từ từ hạ trường kiếm xuống.

“Ngươi định làm gì?”, tôi hỏi.

Nhìn thấy vết máu trên đoản kiếm, chẳng biết tại sao, tôi lại

cảm thấy hắn đã làm chuyện gì đó mà mình không thể tưởng tượng nổi.

Thiện Thủy mỉm cười nói: “Thượng Quan Tình, ngươi thử đoán

xem. Đúng vậy, ta đã ra tay với Trương Vân Thiên. Không giết lão, chỉ lưu lại một

chút luật pháp trên mình lão mà thôi. Ta chỉ là để lão tạm thời không thể ngăn

cản chuyện này. Nơi đây cực kỳ yên tĩnh, chúng ta nói chuyện nhé”.

Tôi liếc nhìn Mặc Nguyệt, ấn cánh tay đang chĩa kiếm của

huynh ấy xuống.

“Mặc Nguyệt, hắn sẽ không làm tôi bị thương đâu, chúng ta ngồi

nói chuyện một lát đi.”

Ngồi xuống phía sau hòn giả sơn, Thiện Thủy dựa vào tảng đá,

dịu giọng nói: “Thượng Quan Tình, ngươi rất kinh ngạc khi ta làm như thế phải

không?”.

Tôi gật gật đầu.

Đúng vậy, tôi rất kinh ngạc, tôi không hiểu, Thiện Thủy đã

trở về, tại sao đến giây phút cuối cùng lại quay sang giúp đỡ chúng tôi.

“Ngươi không hiểu đâu, giống như ngươi lúc nào cũng cho ta

là một đứa trẻ, cho rằng việc ta yêu Triều Lưu cũng giống như một đứa trẻ tàn ác

thích chơi những thứ đồ chơi vô cùng đáng sợ.”

“Ban đầu ta cũng nghĩ như thế”, tôi mỉm cười, hồi đáp:

“Nhưng sau này thì không phải vậy. Ta đã nhận ra sự ấm áp dịu dàng của chàng.

Giống như chàng lúc đó, bất luận là ai ở bên cạnh đều sẽ yêu thích chàng”.

Bề ngoài luôn mang vẻ tàn nhẫn, nhưng Triều Lưu thương yêu của

tôi, kỳ thực lại vô cùng dịu dàng ấm áp.

“Ha ha, cuối cùng ngươi cũng hiểu được sự ấm áp của huynh ấy?

Nhưng đã muộn rồi, huynh ấy không thể trở về bên ngươi được nữa. Ngươi biết

không? Ta, rất rất thích huynh ấy. Huynh ấy dù đeo mặt nạ, người khác đều cho rằng

huynh ấy rất đáng sợ. Nhưng khi ta luyện công, luyện đến mức toàn thân đầy

thương tích, chẳng có người nào quan tâm đoái hoài thì huynh ấy đã đến bênh cạnh

ta, chẳng nói câu nào, chỉ có một bình thuốc hoặc một vài chiếc kẹo. Dù huynh ấy

im lặng không nói, nhưng ta biết, huynh ấy cực kỳ ấm áp”, Thiện Thủy ngồi bên cạnh

tôi, lặng lẽ ngẩng trông bầu trời, giọng đìu hiu, du dương nói.

Tôi ngẩng đầu lên, giữa bầu trời cao rộng, là một vầng trăng

sáng như nước, đẹp dị thường.

Muộn rồi sao? Đúng vậy, muộn rồi. Chàng yêu tinh ấm áp dịu

dàng thuộc về tôi sẽ không thể nào quay trở lại nữa.

“Thượng Quan Tình, huynh ấy vì người mà chết. Trước kia

không có ngươi, ít ra huynh ấy còn có thể giữ lại được trái tim của mình, nhưng

gặp ngươi rồi, ngay cả trái tim huynh ấy cũng không còn nữa.”

“Sau cái ngày thực hiện nhiệm vụ đó, khi huynh ấy ra ngoài

trở về, bất ngờ không còn đeo mặt nạ nữa. Huynh ấy khẽ cười với ta, lần đầu

tiên ta nhìn thấy nụ cười đáng yêu như thế. Huynh ấy nói: Cô gái đó, thực sự rất

đáng yêu. Trong mắt huynh ấy tại sao lại ánh lên nét rạng rỡ vui sướng nhường vậy.

Lần đầu tiên gặp ngươi, ta chưa thực sự nhìn kỹ. Khi huynh ấy nói những lời

này, ta cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng không có khả năng ngăn cản bất cứ điều

gì huynh ấy muốn. Như con thiêu thân lao vào đốm lửa, lại cho đó là một loại hạnh

phúc. Tâm trạng huynh ấy vui vẻ như vậy, ta không nỡ lòng tước đoạt đi.”

“Nhưng tại sao… tại sao ngươi lại khiến huynh ấy phải chết?

Cuối cùng lại chính ngươi giết chết huynh ấy. Ta biết đều là bất đắc dĩ, ta biết,

nhưng ta rất buồn”, Thiện Thủy nói, đột nhiên gục xuống, đầu dựa trên vai tôi.

Trái tim bỗng nhiên lạnh giá, tôi khẽ gọi: “Thiện Thủy…”.

Thiện Thủy gục đầu lên vai tôi, miệng thở hổn hển, trái tim

tôi, cơ thể tôi bắt đầu căng cứng, huyết dịch cũng đã băng lạnh, một dự cảm không

lành từ đâu ập tới.

Đưa tay lên, mượn ánh trăng mờ tối để nhìn, tôi bất ngờ thấy

trên tay mình, dòng dịch thể màu đỏ cứ thế tuôn rơi.

Trái tim trống rỗng, sắc đỏ không ngừng lan rộng.

“Thiện Thủy!”, tôi cúi đầu nhìn chàng thiếu niên đang phủ gục

trên vai mình.

Thiện Thủy khóc, nước mắt không ngừng tuôn, dựa vào vai tôi,

lầm bầm nói: “Ta thích huynh ấy, thực sự rất thích huynh ấy. Xin lỗi, ta không

thể trao huynh ấy cho ngươi, ta nhất định phải đi cùng huynh ấy”.

Tôi vòng tay tới, đau đớn ôm chặt cậu ấy.

“Thiện Thủy, Thiện Thủy, Thiện Thủy!!!”, tôi gọi tên cậu ấy,

chỉ có thể gọi tên cậu ấy, vì lời của cậu ấy, tôi hoàn toàn không còn nghe thấy

gì nữa.

Máu chảy trên nền đất, loang lổ cả một khoảng, chảy xuống dưới

chân tôi, tôi tựa hồ cảm nhận được dòng máu đó đang từ chân lan tới khắp thân

mình tôi.

Đoản kiếm trên bụng Thiện Thủy, hình như chính tay tôi rút

ra. Giống như trên đỉnh núi Thanh M//ô//n//g ngày đó, chính tay tôi rút ra lưỡi kiếm

trên người Triều Lưu.

Thiện Thủy trên vai tôi run rẩy không ngừng, rồi sau đó dần

chìm vào tĩnh lặng.

Cuối cùng tôi cũng mơ hồ nghe thấy giọng nói của cậu ấy, cậu

nói trong hấp hối: “Cảm ơn ngươi đã ấm áp dịu dàng thế này, thực ra dù sang thế

giới bên kia, không gặp được huynh ấy cũng không sao, chí ít, ta cũng không phải

sống cô độc một mình trên thế giới này như thế. Kiếp sau, dù là hoa hay là cây,

ta cũng không muốn mình phải cô độc nữa…”.

Cơ thể trượt xuống, đột nhiên trở nên bất động, tôi run rẩy

ôm cậu bé trong lòng, biết rằng cậu không thể tỉnh lại được nữa.

Thiện Thủy, nghĩ là dịu hiền như dòng nước.

Tôi nhớ này đó, tôi từng mỉm cười hỏi cậu như thế.

Tại sao, đến giờ phút này lại mãi mãi cách xa thế này.

Từ phía xa xăm tôi không nhìn rõ, phải chăng cậu ấy đang mỉm

cười đáp lại tôi…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...