Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 126

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại sao bảo, nghề “hot” nhất năm nay chính là nghề ăn mày.

Tại sao? Đương nhiên là vì số lao động hành nghề ăn mày chiếm

tỷ lệ lớn nhất rồi.

Tổ quốc vĩ đại của chúng ta đã dạy cho chúng ta một bí quyết

tất thắng kinh điển chưa bao giờ thay đổi, đó là… đoàn kết.

Đúng vậy, đoàn kết chính là sức mạnh.

Khi tôi nghe Mạch Thiếu Nam kể về tiểu sử thần kỳ của huynh ấy,

lúc đó tôi nghĩ, sau này mình nhất định phải trà trộn vào đám cái bang làm chức

vụ gì đó mới được. Để một khi đi ra ngoài, ai dám bắt nạt tôi, tôi sẽ hô huynh ấy

gọi đệ tử tiêu diệt hắn.

Ánh mắt tôi chợt lóe sáng rạng ngời nhìn về phía Mạch Thiếu

Nam, còn cặp mắt huynh ấy lại như đang soi thấu suy nghĩ của tôi.

Mạch Thiếu Nam chớp chớp đôi mắt đào hoa, mỉm cười nhìn tôi

nói: “Được, vị trí phu nhân bang chủ cái bang sẽ mãi mãi thuộc về nàng”.

Tôi tròn mắt, thôi xong rồi, tôi phải chạy thôi. Tiểu gia

tôi phải lên nhà cao, vào cung điện chứ, đến chỗ đó có vẻ không thích hợp cho lắm.

Nhưng chuyện ấy, nhất định phải ghi vào lịch sử mới được.

A, quên mất, nói dài dòng như thế mà vẫn chưa nói đến chủ đề

chính.

Chuyện là thế này, Trương vân Thiên đã phát hiện ra Mạch Thiếu

Nam không phải là Triều Lưu, ông ta liền nhốt Mạch Thiếu Nam vào thiên lao

trong phủ. Nhưng đêm hôm đó, sau khi cái bang nhận được tin chúng tôi đã vào

thành, ngay tức khắc nghĩ cách cứu viện. Và công cuộc giải cứu tiểu bằng hữu Mạch

Thiếu Nam đã thành công rực rỡ, hơn nữa lại chỉ trong một thời gian ngắn mà

không hề bị phát hiện.

Tại sao ư? Vì đội cứu viện của cái bang nhà ta đã chia thành

từng phân đội nhỏ trà trộn, đóng giả làm người trong phủ của Trương Vân Thiên.

Cho nên mới nói, người nhiều sức lớn, đoàn kết là sức mạnh,

một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.

Chắc chắn không phải là tán dóc.

Đừng hỏi tôi tại sao họ lại biết bọn tôi đến đô thành, sức mạnh

của cái bang quả thực rất lớn đấy.

Tôi cảm thấy chuyện này mang tính lịch sử rất cao. Vỗ vỗ vai

Mạch Thiếu Nam, tôi cố giữ chút thể diện cho huynh ấy liền khen ngợi: “Không cần

lệnh của bang chủ mà có thể làm được những chuyện này, thủ hạ của huynh đúng là

rất tuyệt”.

“Nàng đang khen ta hả?”, có người tựa như chẳng biết nói gì,

vẻ mặt đờ đẫn, khóc không được cười chẳng xong chăm chú nhìn tôi.

Tôi quay đầu, nghi hoặc hỏi Âu Dương Huyền: “Huyền huynh, chẳng

lẽ tôi vừa mắng huynh ấy sao?”.

Âu Dương Huyền vẫn khoác vẻ mặt núi băng vạn năm bất biến,

nói như khẳng định: “Nàng đã đưa ra một đánh giá cực kỳ công bằng”.

Khóe miệng Mạch Thiếu Nam suýt chút nữa lệch hẳn sang một

bên. Tôi không hiểu, tôi nói thật lòng mà.

Từ chỗ Mạch Thiếu Nam, tôi nghe được một tin tức vô cùng tin

cậy.

Đó chính là, lúc này Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân vẫn

còn ở trong cung nhưng không hề bị bắt, may mà Mộ Dung Tiên cũng ở trong đó, họ

đều đang náu mình. Nhưng Trương Vân Thiên cũng không hề có ý định buông tha, đã

hạ lệnh lùng s//ụ//c tìm bọn họ khắp nơi. E rằng cũng chẳng trốn được bao lâu nữa.

Kỳ thực, cả một chuỗi những chuyện đen đủi xúi quẩy này đều

do tôi gây ra, vì tôi đã thả Thiện Thủy, rốt cuộc hắn vẫn quay trở về bên cạnh

Trương Vân Thiên.

Nói đi nói lại cũng đúng, bảo hắn tránh đi, nhưng hắn còn có

thể chạy đi đâu được chứ. Tôi không trách hắn, dẫu sao hắn cũng chỉ là một đứa

trẻ mà thôi.

Tôi và Mạch Thiếu Nam đã bàn bạc, quyết định hai chúng tôi sẽ

cùng trà trộn vào cung để bắt Trương Vân Thiên.

Tôi đem kế hoạch của mình nói cho Mạch Thiếu Nam. Tuy là

hành động lần này có chút mạo hiểm, nhưng huynh ấy cũng chẳng nghĩ ra được cách

nào tốt hơn.

Âu Dương Huyền lại càng không hài lòng nhưng cũng chẳng nghĩ

ra được diệu kế nào cả, huống hồ Mạch Thiếu Nam mới là người hành động cùng

tôi, cho nên huynh ấy chỉ đành bằng lòng nghe theo mà thôi.

Lúc chuẩn bị hành động, Âu Dương Huyền rút kiếm chỉ về phía

Mạch Thiếu Nam nói: “Nếu nàng ấy xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ giết ngươi để

bồi táng cùng nàng”.

Mạch Thiếu Nam tay cầm quạt nhẹ nhàng đẩy thanh kiếm ra, gằn

giọng nói: “Tảng băng trôi, ta không thích bị kiếm của ngươi chỉ vào như thế,

yên tâm đi, nếu nàng ấy có chuyện gì, tự ta sẽ xuống âm phủ cùng nàng”.

Tôi nghe thấy vậy, khóe miệng không kiềm chế nổi mà cứ giật

liên hồi.

Yên tâm đi, chúng tôi sẽ không sao đâu.

Vì tôi cũng không muốn âm phủ lần nữa, tiểu đệ Thượng Quan

Phong của tôi nếu biết tôi xuống âm phủ thấy đệ ấy như thế mà không cứu, nhất định

xé tôi thành trăm mảnh mất.

Tiểu gia tôi thực sự không muốn nghĩ đến cảnh tượng hãi hùng

đó.

Kéo Mạch Thiếu Nam lại, tôi khoát tay nói với Âu Dương Huyền:

“Nhiệm vụ trọng đại thiên hạ thái bình cứ giao cho chúng tôi. Còn nữa, nhớ là

phải quay về sớm, chúng ta ra ngoài đã lâu, sắp tới cũng nên về nhà thôi”.

Trang viên của Âu Dương gia, chờ đợi chúng ta cũng rất lâu rồi,

nếu không về, nhất định sẽ có đầy nấm để ăn mất.

Tôi không phải nấm nào cũng ăn đâu, chỉ thích nấm hương

thôi.

Xoay người, gió đêm lành lạnh dưới ánh trăng thổi về từng chặp,

tôi có chút cảm giác quạnh quẽ tựa như một anh hùng cô độc.

*

Ở thời điểm bên ngoài, phàm vào những thời điểm tất yếu, ắt

sẽ nhận ra được người có điểm cần dùng, hơn nữa vào những lúc trọng điểm thế

này, chính là cần ngụy trang một chút.

Chuyện tiến cung lần này, kỳ thực nói đơn giản thì cũng cực

kỳ đơn giản.

Tôi mặc trên mình bộ y phục thái giám, cầm lệnh bài, thật dễ

dàng trà trộn vào cung.

Dựa vào ấn tượng mơ hồ không rõ ràng của Mạch Thiếu Nam mà lần

mò về phía trước.

“Sao huynh cho rằng đây là hướng đi đến chỗ Trương Vân

Thiên, mà không phải là nơi ở của Hoàng đế?”, tôi nghi hoặc hỏi.

Mạch Thiếu Nam trừng mắt nói: “Nàng cho rằng Trương Vân

Thiên là tên ngốc sao? Lại thực sự để Hoàng đế ở yên chỗ cũ? Vạn nhất có kẻ giả

trang lẻn vào, chẳng phải tất cả đều xôi hỏng bỏng không hết sao. Chỗ đó bây giờ

thực ra chỉ toàn thủ hạ của lão. Ta chính vì mạo hiểm xông vào diện kiến Hoàng

thượng, cho nên mới bị bắt, sau này khi áp giải trở về, tình cờ đi qua một cái

đình viện tương đối đơn giản, chợt phát hiện chỗ đó được canh phòng nghiêm ngặt

dị thường, khi ấy ta mới hoài nghi”.

Tôi khua môi múa mép: “Đúng là không nhận ra được, tên tiểu

tử nhà huynh cũng lợi hại thật đấy”.

“Đương nhiên rồi, nàng cho rằng bang chủ cái bang chỉ đến mức

đó thôi sao?”, Mạch Thiếu Nam hếch mũi cao ngạo nói.

Tôi nhếch mép: “Nói vào chuyện chính đi, huynh chắc chắn bọn

Mặc Nguyệt biết Hoàng đế đang ở đây?”.

“Không, họ không biết”, Mạch Thiếu Nam nói dứt khoát.

Nói thực lòng, tôi cũng không phải loại người hay cáu giận,

bạn nói xem người nào khi nghe thấy câu này mà lại vẫn có thể kiềm chế cơn bốc

hỏa cơ chứ. Tôi thực sự muốn giáng một chưởng lên khuôn mặt mang nụ cười đào

hoa kia.

“Nè! Sao huynh ngốc thế hả! Nếu họ vốn không tìm được Hoàng

đế, vậy chúng ta ở đây làm gì?”, tôi cố nén giọng nói với Mạch Thiếu Nam đang

áp sát sau ngọn giả sơn, phẫn nộ chất vấn.

Mạch Thiếu Nam tung một quyền cào cái đầu đáng thương của

tôi, đáp lời: “Nàng thấy lúc này chúng ta nên để tâm đến Hoàng thượng, hay là

chú tâm đến thủ dụ hả”.

Tôi xoa xoa cái đầu đáng thương của mình nói: “Nếu không thể

đưa Hoàng đế đến trước cổng thành, đương nhiên cần quan tâm đến thủ dụ rồi”.

“Đúng vậy, chúng ta không ngốc, Trương Vân Thiên cũng không

phải, sao hắn có thể để tín vật của Hoàng đế là ngọc tỉ bên người được. Đương

nhiên là phải cất giữ ở một nơi an toàn rồi. Cho nên, muốn có thánh chỉ, chỉ

còn một cách, đó là tìm Trương Vân Thiên.”

Tôi cắn chặt môi, chau mày, lại lần nữa không xác được, mơ hồ

nói: “Huynh chắc chắn bọn Mặc Nguyệt có thể làm được”.

“Không phải mọi người đều ngốc như nàng.”

“Mạch Thiếu Nam, huynh chuẩn bị thật chu đáo, sau khi chuyện

này kết thúc tôi nhất định sẽ đánh cho huynh một trận. Yên tâm đi, tôi của hiện

tại, chắc chắn huynh không phải đối thủ đâu.”

“Thượng Quan nữ hiệp, tiểu sinh biết lỗi rồi.”

“Không cần.”

“Thượng Quan Tình, đừng xấu tính như thế.”

“Huynh nên tự mình cầu khấn trời đất chút đi, cầu khấn cho đến

khi tâm trạng của tôi tốt hơn.”

Lẻn đông trốn tây trên đường, cuối cùng cũng đến được chỗ của

Trương Vân Thiên, lúc này bên trong vẫn còn sáng đèn.

Ngồi xổm trên bụi cỏ, tôi lo lắng nắm chặt tay Mạch Thiếu

Nam, hít thật sâu, lại hít thật sâu, run rẩy nói với huynh ấy: “Vị trí kề kiếm

trên cổ tôi chỉ có một, nếu để người khác đặt lên, tôi chắc chắn sẽ chết đấy.

Huynh nhất định không được để chuyện đó xảy ra”.

Mạch Thiếu Nam an ủi nói: “Yên tâm, yên tâm, ta nhất định sẽ

là người đầu tiên kề kiếm lên cổ nàng”.

Đang nói chuyện thì thấy một tên thái giám từ xa mang nước đến,

tôi nhanh chóng buông tay Mạch Thiếu nam, sau đó điểm huyệt khiến tên thái giám

bất tỉnh, tiếp đó đón lấy bát canh trên tay hắn. Lại lập tức chạy đến chỗ Mạch

Thiếu Nam đang núp sau hòn giả sơn.

Mạch Thiếu Nam sững người nhìn tôi tiến đến bên cạnh, huynh ấy

há miệng thật lớn, kinh ngạc nói: “Tại sao ta lại cảm thấy động tác của nàng rất

chuyên nghiệp nhỉ”.

Tôi vẻ mặt thê lương nhìn huynh ấy, cảm thán nói: “Chuyện cũ

nghĩ lại mà đau đớn lòng, thực sự đã xảy ra rất nhiều chuyện”.

Hệ thống lại một cách cụ thể, rất nhiều chuyện đó chính là…

tỷ tỷ tôi đây đã luyện tập để trở thành một Lương thượng quân tử[1].

[1] Lương thượng quân tử: Xuất phát từ tác phẩm Hậu Hán thư

của Trung Quốc do tác giả Phạm Diệp biên soạn vào thế kỷ V. Trong đó có đoạn viết,

khi Trần Thực nhìn thấy kẻ trộm ở trên xà nhà trong nhà của mình lúc nửa đêm,

ông liền gọi hắn là Lương thượng quân tử. Lương thượng quân tử nghĩa đen là

“Quân tử leo xà nhà”, sau này dùng để chỉ những kẻ trộm cắp.

Lương thượng quân tử làm được những chuyện này đều là nhờ sự

rèn luyện khả năng vốn có mà thôi.

Thẳng người bước đi, cuối cùng tôi ngoái lại liếc nhìn Mạch

Thiếu Nam một cái.

Hai mắt ngấn lệ, đôi môi mọng đỏ.

“Giúp tôi cầm những thứ này, đừng có làm hỏng, sau này cần

phải dùng đến khi hành tẩu giang hồ đấy.”

Mạch Thiếu Nam mặt đầy vằn đen, cẩn thận đặt tín vật vào

trong chiếc túi, sau rồi vẫy tay chào tôi.

Nghĩa là: Nàng làm ơn đi mau mau một chút, có được không?

Gió vi vu hề, sông Dịch Thủy lạnh lẽo,

Tráng sĩ một đi không trở về.

Các huynh, hãy đợi tôi.

Rảo bước về phía trước, chợt nhìn thấy hai tên vệ sĩ cao thủ

đứng ngoài cửa, chúng chặn tôi lại hỏi: “Là ai?”.

Tôi cố ra vẻ lo lắng trả lời: “Nô tài mang bữa khuya đến cho

Trương tướng quân”.

Bàn tay run rẩy, chén trà lắc lư, chân cũng lập cập, tôi tin

chắc rằng bọn chúng đều không phải kẻ ngốc, tôi như thế này nhất định bọn chúng

sẽ phát hiện.

Hai tên thị vệ ánh mắt chợt trở nên lạnh lùng, nói: “Ngươi

là người trong cung, lệnh bài đâu”.

Thời cơ đã đến, tôi cố tình để lộ ra ánh sáng bàng bạc của

con dao nhỏ đặt dưới chiếc khay đang bê trên tay.

Đối phương lập tức kinh ngạc: “A, là thích khách!”.

Nói xong liền xông về phía tôi.

Hiện tại, lúc này, trò hay đã chính thức bắt đầu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...