Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 125

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh cổng thành to lớn vững chắc vẫn đóng chặt.

Cách xa một dặm xung quanh, đều là khu cấm địa, trong khu vực

này, chỉ cần có trên hai mươi quan binh tiến vào, trong thành nhất định sẽ dùng

cung tên bắn ra hạ sát.

Khi tôi và bọn Âu Dương Huyền vừa đến, trong thành đều đã bị

giới nghiêm, canh phòng nghiêm ngặt.

Tôi giơ cao thánh chỉ trong tay, giả giọng thái giám nói: “Tại

hạ phụng ý chỉ của Hoàng thượng trở về phục mệnh”.

Quan binh trấn giữ cổng thành nhìn thấy thánh chỉ trong tay

tôi, lúc đó mới mở cánh cổng ra.

“Công công vất vả rồi.”

“Tại hạ chỉ phụng mệnh Hoàng thượng mà thôi.”

Sau khi thuận lợi tiến vào thành, tôi lập tức vội vàng đưa

Giang Tả đi, nói thực lòng, lúc này suy nghĩ trong tôi cực kỳ rối loạn.

Với những chuyện của thời cổ đại này tôi hoàn toàn không biết

trình tự cụ thể thế nào. Cho nên cũng chẳng hề biết bản thân mình dùng cách này

liệu có lừa được đám người kia hay không. Và lại, điểm quan trọng nhất là, tôi

hoàn toàn không biết tình hình hiện tại của kinh thành ra làm sao. Có lẽ đầu

tiên tôi nên đi tìm Âu Dương Thiếu Nhân.

Tìm nơi nào đó để đổi y phục cho Âu Dương Y đã, tôi nắm chặt

tay huynh ấy, lo lắng nói: “Y huynh nghe lời tôi nói, nếu huynh chẳng may không

gặp được Hoàng thượng mà trước mặt Trương Vân Thiên lại bị nhận ra, cứ làm đúng

như lời tôi. Bất luận ông ta nói gì, huynh cũng đều phải tin tưởng và kiên định

nói rằng, con gái ông ta đang ở trong tay huynh. Không còn thời gian giải thích

nữa, hãy nhớ lời tôi, huynh nhất định phải bình an”, tôi bước về phía trước, ôm

chặt huynh ấy mà dặn dò.

Âu Dương Y cũng vòng tay ôm tôi rồi nói: “Đợi sau khi tất cả

kết thúc, chúng ta sẽ lại chu du nam bắc giang hồ nhé”.

Tôi gật gật đâu: “Nhất định như thế”.

Nhất định sẽ có ngày chúng ta cùng nhau đi đến tận cùng.

Xoay người, tôi nói với Âu Dương Huyền: “Tảng băng chết tiệt,

huynh cũng phải hành động cùng tôi đấy”.

Liếc mắt nhìn Giang Tả, tôi nói: “Giang Tả, đêm nay là đêm

quyết định, huynh mau đi đi”.

Giang Tả đã hoàn toàn trở thành phản tặc, nếu thân phận bị bại

lộ, Trương Vân Thiên sẽ giết huynh ấy.

Giang Tả mặc trang phục quan binh, gật đầu vẻ kiên định.

“Các người cũng phải cẩn thận một chút.”

Tôi gật đầu, rời đi cùng Âu Dương Huyền.

Chuyện trong hoàng cung đều giao cho nhóm của Giang Tả.

Nếu có thể lấy được thủ dụ của Hoàng thượng trước khi trời

sáng, mở toang cổng thành, tất cả sẽ kết thúc.

Trên đường đi, không gian thoáng đãng lặng lẽ u tịch, không

một bóng người, tôi bỗng có chút kinh sợ.

Đêm trăng đen gió lớn sẽ dễ xảy ra chuyện giết người, thật

đáng sợ.

Âu Dương Huyền cũng lặng lẽ bước bên tôi, chẳng nói câu nào,

so với sắc đêm đen còn đáng sợ hơn rất nhiều.

“Này, huynh như thế sẽ dọa chết người đấy.”

“Lúc nào ta cũng thế mà.”

Tôi tựa hồ không còn cách nào hiểu được huynh ấy rốt cuộc

đang nghĩ cái gì.

Không, nói một cách chính xác là, tôi luôn luôn không cách

nào hòa hợp được với huynh ấy.

“Huyền huynh, chúng ta sẽ thành công chứ?”, tôi chẳng tìm được

chủ đề nào thích hợp, chỉ đành hỏi như thế.

“Ừm”, Âu Dương Huyền hồi đáp ngắn gọn.

Tôi nghe thấy câu trả lời của huynh ấy, gật đầu hài lòng.

Ừm, tuy biết cũng chẳng đáng tin cậy cho lắm nhưng nghe được

những lời như thế vào thời điểm này cũng cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn chút.

“Vì ta sẽ dùng mọi thứ ta có, hoàn thành chuyện mà nàng muốn

làm”, đến trước một tòa viện cao lớn, Âu Dương Huyền dừng lại rồi nói như thế.

Thấy huynh ấy rút thanh kiếm trong tay, tôi không hiểu liền

hỏi:

“Huyền huynh, huynh định làm gì thế?”

Âu Dương Huyền quay lại, ánh kiếm sắc lạnh phản chiếu nụ cười.

“Không có ai nói cho nàng biết sao, nơi tập trung nhiều ác

nhân nhất kinh thành, chính là chỗ này.”

Tôi sững người nhìn huynh ấy, không phải chứ.

“Chúng ta đang đi tìm đám Âu Dương Thiếu Nhân mà.”

Âu Dương Huyền gật đầu.

“Đúng vậy, người biết hành tung của huynh ấy có lẽ cũng đang

ở đây.”

Âu Dương Huyền nói xong liền tiến về phía trước, nhân tiện

chặn cửa lại.

Tôi tròn mắt kinh ngạc, tên Âu Dương Huyền này, làm cái gì

cũng giương cao chủ nghĩa cá nhân như vậy, cho rằng như thế có thể làm khó được

tôi sao?

Tôi đứng thẳng lên, nhún người bay vọt qua tường. Âu Dương

Huyền há mồm trợn mắt nhìn tôi đáp xuống ngay bên cạnh mình, ở đúng vị trí trước

mặt đám tiểu tử đang vung đao múa kiếm, chúng phẫn nộ đùng đùng hỏi: “Tại sao

ngươi dám vào đây?”.

Tôi nhún vai nói: “So với vách đá cheo leo, dốc cao dựng đứng

thì tường này thật là quá thấp, không có tính phòng thủ cho lắm”.

Mỉm cười dịu dàng, tôi lại hỏi đám hung thần giết người

không gớm tay: “Phải chăng ta hơi nhiều chuyện, có thể cho hỏi danh tính của

môn phái được chăng”.

“Tên tiểu đồ cuồng ngôn, ngay đến danh hiệu Du Long bang

cũng chưa từng nghe vậy mà cũng dám xông vào, thật có dũng khí đấy.”

Nói xong, đám người kia lại hừng hực tiến về phía tôi thêm một

chút.

Âu Dương Huyền trừng mắt nhìn tôi, nói: “Đều tại nàng, không

có cách nào đàm phán dịu dàng hơn hả?”.

Tôi nhếch mép: “Huynh nói thì hay lắm, cầm đao xông vào là

huynh, không phải tôi”.

Đưa tay lấy ra một chiếc túi, tôi lật đi lật lại một lát,

rút ra nửa cành hoa mai.

Cằm Âu Dương Huyền thiếu chút nữa rớt xuống tận chân.

“Nàng định dùng thứ này để đánh nhau hay là muốn chết một

cách xinh đẹp vậy.”

Tôi thật lòng đang cố nén hỏa khí, nếu không phải chỗ này có

nhiều người như thế, tôi thực sự muốn nện cho huynh ấy một trận, tại sao chuyện

gì cũng chống đối tôi vậy chứ, huynh không thể thuận theo tôi một lần được sao?

“Các vị, tại hạ từng có duyên gặp mặt với bang chủ bang Du

Long, tại hạ là Thượng Quan Phong Vân, mong các vị hãy xem tín vật.”

Có người vừa nghe lời tôi nói, lập tức ngập ngừng bước đến

xem xét nửa cành hoa mai, đột nhiên khom người nói: “Không biết Thượng Quan đại

hiệp đến đây, đã đắc tội nhiều, mong đại hiệp rộng lòng tha thứ”.

Tôi vui vẻ khoát tay: “Không có gì, không có gì, ta mới đúng

là người quấy nhiễu, chỉ là ta đến đây muốn hỏi các vị chút chuyện”.

Đắc ý nhìn ánh mắt Âu Dương Huyền, trong lòng tôi càng mừng

khôn xiết.

Nếu sớm nói nhân sĩ võ lâm tương trợ, tôi đã sớm xử lý xong

xuôi rồi.

Ai bảo tôi từng là hiệp khách vang danh một thời chứ.

*

Sau khi bước ra từ một căn phòng, tâm trạng tôi rõ ràng trở

nên cực kỳ trầm lặng.

Thiếu Nam có khả năng bị mắc bẫy, đã không thể hành động

cùng chúng tôi nữa. Nhưng có thể vì thân phận bang chủ của mình nên huynh ấy chỉ

bị giam lại, ngoài ra không hề hấn gì.

Tôi đột nhiên cảm thấy sức mạnh của đám ăn mày thật là khủng

khiếp. Hừ, không phải, hiện tại không phải là lúc nghĩ ngợi mấy chuyện này.

Như thế cũng có thể đoán được, sở dĩ Âu Dương Thiếu Nhân và

Mặc Nguyệt chưa mở được cổng thành là vì họ vẫn chưa gặp được Hoàng thượng.

Trương Vân Thiên quả nhiên vô cùng gian xảo. Đã điềm nhiên

thay đổi chính sự, lại còn nói Hoàng thượng bệnh nặng, đường hoàng tiến vào

trong cung.

Hắn nhất định không thể để người khác tiếp cận Hoàng thượng

dù chỉ nửa bước. Có điều xem ra, Hoàng thượng vẫn chưa gặp nguy hại gì. Trương

Vân Thiên muốn sau khi giết Giang Tả sẽ ép Hoàng thượng đích thân nhường ngai

vàng cho ông ta.

“Tôi phải vào hoàng cung”, tôi nói với Âu Dương Huyền.

“Đi làm gì?” Âu Dương Huyền hỏi.

Tôi cười cười, chớp chớp mắt nói: “Đi diễn trò, trò ly miêu

hoán thái nữ”.

Xem ra tôi nhất định phải nghe lời của vị lão nhân ngày đó sắm

vai mơ hồ không tên là con gái của Trương Vân Thiên.

Có người nói, mọi sự gặp gỡ đều mang đến một kết quả nào đó.

Xem ra, câu này thật sự rất đúng.

Nhưng sau khi vào cung, tôi lại chẳng thể làm bất cứ chuyện

gì.

Phải chăng việc có thể gặp được Hoàng đế, mở được cổng thành

hay không, đều phải trông chờ vào đám người của Giang Tả?

Xoay người, tôi nói với Âu Dương Huyền: “Huyền huynh, trăm sự

nhờ huynh, nhất định phải cùng họ hoàn thành nhiệm vụ”.

“Thượng Quan Tình, nàng lại làm chuyện gì nguy hiểm hả?”, Âu

Dương Huyền nắm chặt tay tôi. Dưới ánh trăng, dung nhan thanh lạnh, tảng băng lớn

không cách nào phá vỡ kia lại như đang nhuốm vẻ phẫn nộ, lửa cháy bừng bừng.

Chỉ cố gắng dùng sức nắm chặt tay tôi.

“Đau quá”, tôi cắn chặt môi.

“Thượng Quan Tình, nàng nghe rõ chưa, ta không để nàng biến

mất một lần nữa đâu.”

“Tôi đảm bảo sẽ không sao.”

“Ta sẽ không tin tưởng nàng thêm lần nữa, nàng là một tên lừa

đảo không hơn không kém.”

“Âu Dương Huyền! Vận mệnh quốc gia quan trọng, huynh còn

không buông tay!”

“Ta quản quốc gia làm gì chứ, giang sơn ư? Ta hiện tại chỉ cần

có nàng! Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta! An toàn, mạnh khỏe, ở bên cạnh ta”, Âu

Dương Huyền hét lên, vòng tay ôm chặt tôi vào lòng, sống chết cũng không chịu

buông.

Mọi cố gắng vùng vẫy của tôi rõ ràng chẳng có tác dụng, tôi

hoàn toàn không đủ sức thoát ra.

Tôi cảm thấy bản thân mình đang mắc nợ huynh ấy.

Trong khoảng thời gian tôi giả chết, các huynh đã kiềm chế

bi thương, muốn vì tôi mà hoàn thành mọi thứ, tôi không thể hiểu hết tất cả tâm

tình và suy nghĩ của các huynh, là lỗi của tôi.

“Xin lỗi, Huyền huynh, xin lỗi, đều là sai lầm của tôi”, tôi

ôm huynh ấy, an ủi nói.

“Ta không muốn nàng nói lời xin lỗi, ta chỉ cần nàng mạnh khỏe,

nàng có hiểu không? Thượng Quan Tình.”

Xin lỗi, tôi bảo đảm, không phải sau lần này tôi mới phát hiện

ra, chỉ có tiếp tục sống, mới có thể tiếp tục hy vọng.

Mới có cơ hội được đối mặt.

“Hai người còn muốn dây dưa đến lúc nào nữa”, một giọng nói

không thấy thoải mái vang tới.

Vằn đen ngập đầu, khóe miệng giật giật liên hồi.

Giọng nói này, giọng nói này.

“A a a! Mạch Thiếu Nam chết tiệt, tên tiểu tử chết tiệt nhà

huynh sao lại ở đây!”, từ chỗ Âu Dương Huyền nhảy vọt ra, tôi phấn khích hét lớn.

Chết tiệt, chết tiệt, tên nam nhân chết tiệt hại tôi lo lắng

muốn chết, lại vác khuôn mặt điềm nhiên như chẳng có chuyện gì, một mình ngồi

trên tường mà nổi giận.

“A, a, quốc nạn năm nay, lại có người dùng dằng ở chỗ này,

thật khổ cho bổn thiếu gia đang phải vào sinh ra tử chiến đấu hết mình.”

“Xin hỏi huynh đang đấu tranh vật lộn, giằng co với ai…”

“Thiếu gia ta mang số khổ, gắng sức đấu tranh vật lộn, giằng

co cật lực.”

“Nói tóm lại! Huynh đang đánh nhau với ai!”

Thượng Quan Tình tôi, lúc này thực sự rất muốn tặng cho

huynh ấy một chưởng chí mạng.

Mạch Thiếu Nam, huynh cứ đợi đấy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...