Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 124

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hiện trường đã được thuộc hạ thân tín nhất của Giang Tả xử

lý.

Tôi không có nhiều thời gian để kể hết toàn bộ sự tình, chỉ

có thể nói với họ mấy câu ngắn gọn nhưng “lời ít ý nhiều”.

Tìm một căn lều, dọn dẹp lại đôi chút, tôi khoác lên mình một

bộ y phục của thái giám, sửa sang dáng vẻ rồi xoay người bước ra.

Âu Dương Huyền liếc mắt nhìn tôi một cái, giơ tay chặn lại:

“Nàng cho rằng nàng có thể rời khỏi chỗ của ta sao?”.

Tôi mỉm cười: “Âu Dương Huyền, phải chăng huynh cũng nên biết,

giờ huynh đã không còn là đối thủ của tôi nữa rồi”.

“Đương nhiên ta biết, nhưng canh bạc của ta không phải để thắng

nàng, mà là mạng sống. Nàng có thể ra tay hạ ta, thậm chí giết ta. Nhưng hôm

nay dù nói gì đi nữa ta cũng không muốn để nàng qua mặt mình.”

Tôi uể oải ngước mắt nhìn huynh ấy, kiên định nói: “Ta bảo đảm

sẽ không xảy ra vấn đề gì. Hơn nữa, các huynh chẳng phải cũng đi cùng tôi sao,

có đến mức phải rối tinh lên như vậy hay không?”.

Âu Dương Y bước tới, cũng nhập vào hàng ngũ khuyên giải tôi.

“Tiểu Tình, lần này không hề đơn giản. Chúng ta không muốn

nàng mạo hiểm nữa.”

“Không phải là mạo hiểm, cái chính là tôi bắt buộc phải đi,

người là do tôi giết, chỉ có tôi mới giải quyết được tất cả chuyện này.”

“Đi làm gì? Lại đi chết lần nữa, lại để bọn ta trừng mắt

nhìn nàng chết lần nữa sao? Thượng Quan Tình, rốt cuộc trái tim của nàng tàn nhẫn

đến mức nào, mới có thể hết lần này đến lần khác làm những chuyện như thế?”, Âu

Dương Huyền nhìn tôi, ánh mắt bao trùm nỗi oán hận nói.

Tôi há hốc miệng, không tìm được lời nào để phản bác.

Rốt cuộc tôi tàn nhẫn đến mức nào, mới có thể hết lần này đến

lần khác đẩy bọn họ đến bến bờ tuyệt vọng.

Người chết, vĩnh viễn không thể hiểu được sự đau khổ của người

còn sống, mất đi Triều Lưu, tôi cũng đã hiểu được điều đó.

“Tôi đồng ý với các huynh, lần này, tuyệt đối không phải tôi

tự đưa mình đến chỗ chết. Chúng ta nhất định sẽ thắng, tôi đã lừa được tên

vương tử Nam Quốc rời đi, dù hắn có thể suy tính rồi tìm cách quay trở lại,

cũng cần có chút thời gian. Chúng ta chỉ có thể dùng thời gian này, tìm cách

ngăn chặn Trương Vân Thiên một cách triệt để, mới có thể thắng được. Xin hãy

giúp tôi. Tôi chỉ còn cách đưa Giang Tả trở về, để huynh ấy đến bên Hoàng thượng,

như thế, kinh đô mới có thể an toàn chiến đấu với bọn phản loạn. Chúng ta mới

có thể cứu được tất cả những nhân vật quan trọng trong triều đình.”

Mấy người cứ lặng lẽ, trầm mặc nhìn tôi, trong ánh mắt ngập

tràn nghi hoặc.

“Có thể, nhưng những chuyện nguy hiểm nhất đều phải do bọn

ta làm”, đoạt lại thanh kiếm trên eo tôi, Âu Dương Y âm trầm nói.

Giang Tả vẫn đứng lặng nãy giờ không hề nói câu nào, chỉ ngước

cặp mắt âu sầu dõi về phía trước, điểm nhìn bất định, không thể nào tập trung lại

được.

“Thiếu Nhiên, đi chuẩn bị ngựa. Y huynh cùng Huyền huynh chuẩn

bị mọi thứ đi.”

Ba người nghe lời tôi nói, gật gật đầu rời đi.

Xung quanh không một bóng người, chỉ còn lại mình tôi và

Giang Tả. Đi đến bên cạnh Giang Tả, tôi và huynh ấy cùng nhìn về phía phương trời

xa xăm.

Ở đó, rừng cây bát ngát, trời xanh mây trắng.

Giang sơn dù thế nào cũng sẽ thay đổi, nhưng rừng cây bát

ngát kia, trời xanh mây trắng kia vẫn sẽ mãi ở yên đó.

“Huynh đang nghĩ gì vậy?”, tôi hỏi Giang Tả.

Giang Tả thất thần mỉm cười, chẳng còn sức lực, nắm lấy tay

tôi.

“Ta đang nghĩ đến rất nhiều chuyện. Tiểu Tình, tại sao, tại

sao ta không thể ở cùng một chỗ với đám người các nàng?”, Giang Tả hỏi tôi.

Tôi mỉm cười, nắm chặt tay huynh ấy.

“Huynh đã ở cùng chúng tôi rồi, trước đây và hiện tại lúc này.”

“Không, không phải như thế. Rõ ràng nàng biết, ta ở bên mọi

người, nhưng lại ngàn dặm xa xôi. Ta không thể vì bằng hữu của mình mà hăng hái

tiến lên, ta không thể vì người mình yêu thương nhất mà hy sinh tính mạng, ta

thậm chí cũng không thể oanh oanh liệt liệt cùng nhóm của nàng làm bất cứ chuyện

gì. Ta… chỉ có thể nhìn, chỉ có thể nhìn…”, Giang Tả nắm chặt tay tôi, không ngừng

run rẩy, huynh ấy nói ra những lời như thế, giọng nói cũng như đã run lên bần bật.

Tôi không thể không cảm than.

Tại sao? Vì, huynh là người của hoàng tộc.

Một ngày là người của hoàng tộc, cả đời là người của hoàng tộc.

“Giang Tả, huynh luôn cố gắng trốn tránh hoàng thất, luôn nỗ

lực muốn rời xa triều đình, hiện tai cục diện đã bày ra trước mắt, phải chăng

huynh vẫn muốn trốn tránh trách nhiệm. Dừng lại đi, con đường trốn chạy sẽ càng

lúc càng gian khổ mà thôi.”

Giang Tả đột nhiên quay người lại, cơ hồ dùng toàn bộ sức lực

ôm chặt tôi vào lòng, cơ thể lại run lên.

Tôi cảm nhận được dòng lệ ấm nóng đang trào ra thấm ướt tóc

mình.

Tôi không có cách nào tưởng tượng được bộ dạng của huynh ấy

lúc này, huynh đau khổ đến thế sao, vương tử sơn tặc của tôi từng vô cùng vui vẻ,

từng hạnh phúc mỉm cười với tôi. Dù là ly biệt, cũng chưa từng khiến huynh phải

khóc như vậy.

Đưa tay ra, tôi cũng run rẩy ôm lấy huynh ấy.

“Ta rất sợ, Tiểu Tình, ta rất sợ, ta sợ một ngày nào đó nàng

sẽ phải quỳ gối trước mặt ta, gọi ta một tiếng Hoàng thượng. Ta sợ tất cả bạn

bè của ta đều quỳ gối trước mặt mình, cung kính gọi ta một tiếng Hoàng thượng.

Ta sợ ta sẽ phải một thân một mình đối mặt với cuộc tranh quyền đoạt lợi của tất

cả triều đình. Ta cũng không cách nào can dự được vào bất cứ chuyện gì. Tiểu

Tình, ta sợ ngày đó sẽ đến, cho nên ta muốn trốn chạy. Nhưng hiện tại nó bày ra

trước mắt ta. Hóa ra bỏ chạy hay dừng lại, đều mệt mỏi như thế. Ta rất mệt mỏi,

vô cùng mệt mỏi”, Giang Tả rưng rung nói với tôi.

Giọng huynh ấy nghẹn ngào, càng khiến tôi thêm u sầu.

Tồi nhìn về phía xa, nơi có rừng cây bát ngát tận chân trời,

đột nhiên cảm thấy, hóa ra điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời này, chẳng qua

là: non xanh trước mặt, nước biếc sau lưng, điền viên một mẫu, phòng ốc một

gian, ánh mặt trời hòa cùng tiếng côn trùng, trắng sáng chiếu trùm tiếng ếch

kêu, còn người bên cạnh tôi, mãi mãi chưa từng thay đổi.

Cuộc sống đẹp biết bao nhiêu mà lại xa xôi muôn trùng như thế.

Vương tử sơn tặc của tôi, xin lỗi, tôi mãi mãi không thể cho

huynh cuộc sống như thế.

“Giang Tả, đây là số mệnh, huynh đã được định sẵn phải trở

thành Hoàng đế. Còn tôi, tất sẽ có ngày phải quỳ gối trước mặt huynh. Huynh

không thể tham dự vào bất cứ chuyện gì, vì huynh chính là người chủ trì vương đạo

toàn thiên hạ, tất cả mọi chuyện đều phải đảm bảo sự công bằng liêm chính, cho

nên huynh chỉ có thể trở thành người ngoài cuộc trong thiên hạ này.

Từ xưa đến nay vị trí quân vương luôn lạnh lẽo như thế, sự

cô đơn của huynh, nỗi cô độc trong huynh, đều không thể chia sẻ cùng bất cứ người

nào. Nhưng huynh hãy nhớ, tôi là Thượng Quan Tình, huynh từng nói, tôi mãi mãi

là vương phi của huynh. Còn huynh đối với tôi, sẽ mãi mãi là vương tử sơn tặc

thuần khiết. Thời gian không ngừng xoay chuyển, ngày tháng trôi như thoi đưa,

vương tử của tôi, tôi không thể ngày ngày bên cạnh bảo vệ huynh, nhưng trong

lòng tôi, mãi mãi có huynh. Mong huynh, hãy trở thành một đấng minh quân, cứu

giúp dân đen trong thiên hạ này.”

Tôi nói những lời này, nước mắt lăn dài trên má, tôi phải đẩy

vương tử sơn tặc mà mình yêu thương nhất vào vị trí sẽ khiến huynh ấy cả đời cô

độc.

Tôi biết mình làm như thế là vô cùng tàn nhẫn. Tôi biết là

mình đang bức ép huynh ấy. Nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác.

Tôi chỉ là một con khổng tước đang nổi khùng giữa sơn lâm

này, còn vương tử sơn tặc của tôi chính là con rồng phiêu lãng khắp nhân gian.

“Tiểu Tình, nàng… có yêu ta không? Trước khi ta đăng cơ, ngồi

lên ngai vàng lạnh lẽo đó, có thể nói cho ta biết không? Đừng nói dối, hãy nói

thực lòng được không? Vì dù nàng trả lời thế nào, ta cũng mãi mãi yêu nàng.”

Trước mắt tôi như đang phủ sương mù, buông Giang Tả ra, tôi

run rẩy tiến sát tới đôi môi mỹ lệ của huynh ấy.

Ha ha, tôi đúng là con quỷ háo sắc xấu xa, lúc này còn nghĩ

tới chuyện đó, sao lại có thể hình dung đôi môi của huynh ấy như thế chứ.

Tại sao tim tôi lại đau nhói thế này?

“Tôi yêu huynh, người tôi yêu là huynh, Giang Tả, vương tử

sơn tặc… của tôi.”

Gió thổi từng đám lá xanh biếc phía núi rừng xa xa, tôi nhè

nhẹ, khe khẽ, giống như đối xử với bảo vật vô cùng quý giá, đặt môi mình lên

môi Giang Tả.

Nụ hôn như ngập đầy nước mắt, mang chút vị chua cay, lại có

hương vị của táo xanh ngọt ngào.

Giống như tôi đang nhấm nháp từng chút từng chút hương vị của

Giang Tả.

Chua cay có, ngọt ngào có.

Lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, tôi nói yêu huynh, tình

yêu của tôi giống như nụ hôn tôi dành cho huynh ấy lúc này.

Sau đó, Giang Tả, quan hệ giữa chúng ta sẽ là quan hệ quân –

thần.

Nhắm mắt, tôi lại trở về khoảng thời gian rất lâu trước đây

trong miền ký ức, cái đêm tôi say bí tỉ nhưng vẫn nhảy ra chặn đường Giang Tả –

sơn tặc.

Mơ mơ màng màng đứng giữa đường, tôi lớn tiếng la lên: “Đường

này là ta mở, cây này do ta trồng…”.

Giang Tả vội vội vàng vàng kéo tôi lên, thúc ngựa chạy đi,

trên môi chợt nở nụ cười tươi rói.

Tôi vẫn đang say sưa trên ngựa, mở to đôi mắt mơ màng, khi

nhìn thấy nụ cười xán lạn của huynh ấy, tự nhiên lại phẫn nộ hét lớn: “Cười cái

gì mà cười, không thấy tiểu gia tôi đang não lòng đây hả?”.

Giang Tả cúi đầu hỏi: “Nàng buồn gì thế?”.

Trong thoáng chốc đầu tôi như bốc hỏa, gào lên: “Ultraman[1]

còn chưa kết thân cùng tiểu quái thú, tôi sao yên tâm được”.

[1] Ultraman: Những nhân vật siêu nhiên được xây dựng hình

tượng từ Nhật Bản.

Giang Tả sững người, phá lên cười ha hả.

“Ha ha ha ha, nha đầu điên này, nha đầu điên.”

Tôi không vui nhếch mép, véo vào mặt huynh ấy, hỏi: “Nha đầu

điên? Tiểu nhân to gan, nói tên cho tôi nghe”.

Giang Tả vỗ vỗ vai tôi, ngẩng cao đầu, nụ cười tươi rói còn

sáng hơn cả trời sao.

“Nha đầu điên, nghe cho rõ đây, ta chính là thiên hạ đệ nhất

minh quân, Giang Tả. Phải giữ bí mật đấy.”

Rời khỏi đôi môi Giang Tả, tôi nói với huynh ấy: “Thiên hạ đệ

nhất minh quân, mong huynh sau này cũng sẽ trở thành một thiên hạ đệ nhất minh

quân, nếu không, sẽ có ngày tôi tố cáo huynh với cả thiên hạ đấy”.

Giang Tả cố kìm nước mắt, kiên định gật đầu.

Xin lỗi, Giang Tả, phải để huynh gánh vác thứ trọng trách mà

huynh không muốn gánh rồi, xin lỗi.

Xin lỗi, Giang Tả, tôi không thể chia sẻ bất cứ trách nhiệm

nào cùng huynh, xin lỗi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...