Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 123

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suy cho cùng, cái tên thuyết trình hùng hồn chết tiệt kia

đang làm cái trò quái quỷ gì chứ.

A a a! Người đâu, đến giết ta đi. Đẹp trai quá! Tại sao tôi

lại đẹp trai thế này cơ chứ.

Đẹp trai thế này đâu giống sát thủ, rõ ràng chính là hiệp

khách, đúng vậy, là hiệp khách giang hồ.

Được rồi, tôi thừa nhận bản thân không nên xem quá nhiều

phim cổ trang đáng ghét kia.

Nhân vật chính là tôi đây đang phải diễn cảnh mà không cách

nào tưởng tượng, dự liệu trước được.

Kích động ma quỷ, lời này áp lên người tôi, đúng là quá

chính xác.

Lắc đầu quầy quậy, tôi sắp bị bức cho đến phát điên rồi.

Thực sự tôi cũng có chút sợ hãi vì tên vương tử Nam Quốc này

quá thông minh, tôi sợ rằng nếu hành động của mình có chút sơ hở, sẽ mang đến

cho bọn Giang Tả hậu họa cực lớn.

Ngồi bên ngoài thành, tôi lặng lẽ chờ đợi.

Trước khi trời sáng mọi thứ sẽ rõ ràng. Nếu trước khi trời

sáng, xe ngựa của vương tử Nam Quốc rời khỏi chỗ này, điều đó chứng tỏ tôi đã

giúp bọn Giang Tả có thêm chút thời gian.

Nếu khi trời đã sáng mà vương tử Nam Quốc và đám thủ hạ của

hắn vẫn không xuất hiện, vậy thì điều đó chứng tỏ, kế hoạch của tôi đã hoàn

toàn bại lộ.

Tôi chỉ có thể giết người hàng loạt mới có thể bảo vệ được

người và quốc gia mà tôi muốn bảo vệ.

Vì bách tính quốc gia này, vì đám huynh đệ mà tôi yêu quý nhất,

cũng vì trọng trách mà vô tình hay hữu ý tôi đã gánh trên vai, tôi chỉ có thể

quay đầu khi người đã nhuốm đầy máu.

Thời gian cứ từ từ trôi, phía chân trời lúc này thấp thoáng

những ánh sáng trắng, cây cỏ bên cạnh cũng sắp được chiếu sáng, một đoàn xe vun

vút lao nhanh ra cổng thành.

Tôi cười, khóe miệng ngoác dài đến tận mang tai.

Thành công rồi! Thành công rồi!

Trở lại kinh đô thôi, tôi nhanh chóng nhảy vọt lên ngựa, chạy

thẳng đến cổng thành.

Giang Tả, đợi tôi, nhất định phải đợi tôi.

*

Giang Tả dựng lều bạt ở khắp nơi ngoài cổng thành, còn chưa

đến cổng, tôi bất giác trông thấy Giang Tả. Tôi lập tức vọt lên cao, bước những

bước dài, lao nhanh về phía doanh trại, nhưng không ngờ lại bị đám quan binh chặn

lại, lũ lượt vung đao.

Thực sự tôi rất vội nên đã quên mất cả quy củ. Đáng lẽ phải

thông báo trước mới có thể được gặp huynh ấy.

“Là ai?”, từ phía sau đám người, chợt có một kẻ giống quan

nhân bước tới hỏi tôi.

Tôi chắp tay, lớn tiếng nói: “Vị quan gia này, hãy giúp tại

hạ thông báo với Tả Thân vương, tại hạ đến đưa di vật của vương phi”.

Đối phương vừa nghe thấy vậy, lập tức rút kiếm đặt lên cổ

tôi, lạnh lùng nói: “Tả Thân vương làm gì có vương phi, di vật đâu?”.

Tôi cau mày, âm trầm nói: “Chỉ cần ngài đi thông báo là được,

nếu làm lỡ đại sự, ngài cảm thấy mình còn có cơ hội sống tiếp nữa không?”.

Đối phương do dự giây lát, nói với kẻ phía sau: “Đi bẩm báo

Vương gia”.

Người kia cũng ngập ngừng, thì thào nói: “Lâm phó tướng,

Vương gia đang tiếp thánh chỉ”.

Trái tim tôi bất giác băng lạnh.

Thánh chỉ? Thánh chỉ?

Quả đúng những gì tôi nghĩ, Trương Vân Thiên ở trong kinh

thành, vốn chính là muốn cưỡng ép Hoàng thượng.

Thánh chỉ cái gì chứ, nhất định là hắn giả truyền thánh chỉ!

“Kinh đô thất thủ, thánh chỉ đến từ đâu, đây căn bản chính

là cạm bẫy, để ta vào trong!”, tôi cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng vây, phẫn nộ

hét to.

Vị Lâm phó tướng kia sắc mặt lạnh lùng, rút kiếm xông thẳng

về phía tôi.

Tôi thực sự không còn tâm trí mà tranh cãi với hắn, điều

đáng tiếc lớn nhất của con người trong cuộc đời này, không phải là hai người

yêu nhau không thể ở bên nhau, không phải là yêu mà phải ly biệt, mà chính là kẻ

sống người chết.

Tôi còn sống nhưng huynh lại chết.

Những vui buồn, cảm giác của tôi, huynh sẽ chẳng còn cảm nhận

được nữa.

Dù đau đớn, khổ sở, chí ít còn có thể mang lại cảm giác cho

nhau, nhưng chết đi rồi, sẽ chẳng còn gì cả, chẳng còn bất cứ gì hết.

“Tránh ra, ta không muốn giết ngươi”, đoạt lấy vũ khí, tôi

đánh bay cây kiếm trong tay Lâm phó tướng, tức giận nói.

“Ngươi đến đây có mục đích gì?”, đối phương vẫn kiên quyết

bám riết, truy vấn.

“Ta đến cứu người, nếu Giang Tả chết đi, ta nhất định phải bồi

táng ngươi theo”, tôi hằn học hét vào mặt hắn.

Đối phương chăm chú nhìn tôi, tựa như nhanh chóng cân nhắc lợi

hại, rồi nói với tất cả quan binh: “Để cho hắn đi, không giữ nữa. Ngươi cứ đi

thẳng, căn lều có dải lụa màu đỏ trên đỉnh chính là chỗ của Giang Tả tướng

quân”.

Tôi chắp tay, nói với hắn: “Đa tạ”.

“Đợi một lát, thực sự ngươi có thể cứu đước Vương gia của

chúng ta?”, phía sau có người hét hỏi.

Tôi quay người, gật đầu.

“Chắc chắn!”

Đối phương sau khi nghe thấy liền giao cho tôi một cây cung

và một mũi tên.

“Mũi tên bay ra, bắn kẻ gian hùng, đừng để muộn”.

Nhún người, tôi lao vọt lên, lướt nhanh tới căn lều của

Giang Tả.

Không nên chậm trễ, không nên chậm trễ.

Quang cảnh bên ngoài lều vô cùng tĩnh lặng.

Tất cả mọi người đang quỳ trên đất, chỉ có một tên thái giám

đang đứng, tay cầm thánh chỉ.

“Tả Thân vương, Hoàng thượng nói, dành cho ngài một cơ hội

cuối cùng, những chuyện mưu phản thế này, thực ra cần phải trừng phạt nghiêm

minh, niệm tình ngài nắm giữ nhiều quyền hành mà Hoàng thượng giao cho, để ngài

tự quyết định. Thượng Phương bảo kiếm ở đây, tiếp chỉ đi.”

Tôi nhìn thấy đôi tay Giang Tả thoáng run.

Có lẽ cả đời huynh ấy cũng không thể nào nghĩ tới, có một

ngày, bản thân mình sẽ chết dưới thánh chỉ của Hoàng thượng. Vốn là một vương tử

thích tiêu dao không liên quan gì đến hoàng thất, nhưng lại được triều đình ban

tặng cho cái chết.

Đế vương là kẻ vô tình nhất.

Tôi không biết đạo thánh chỉ này là Hoàng thượng hạ chỉ dưới

sự uy hiếp của Trương Vân Thiên, hay là do Trương Vân Thiên tự viết. Cho nên

tôi cũng chẳng biết nên an ủi Giang Tả thế nào trong lúc này.

Huynh ấy là một người con hiếu thuận, nhất định sẽ tuân theo

thánh chỉ của phụ thân. Chắc chắn Trương Vân Thiên đã biết được điểm này, cho

nên mới nghĩ ra cách không cần sử dụng đến quan binh như vậy.

“Nhi thần tạ chủ long ân.”

Tôi nghe Giang Tả nói thế, bất giác không kiềm chế được liền

mỉm cười.

Chỉ cần huynh ấy nói là được rồi, như thế huynh ấy cũng

không có kháng chỉ.

Giơ tay ra, lắp tên vào cung, nhắm thẳng tên thái giám. Tôi

vận khí, lớn giọng nói: “Mũi tên bay ra, bắn kẻ gian hùng!”.

Khi mũi tên rời khỏi cây cung, rít lên trong gió, lao thẳng

về phía tên thái giám khi hắn vẫn còn chưa kịp phản ứng.

Mũi tên đ//â//m trúng ngực thái giám nọ, không hề đau đớn, chết

ngay lập tức.

Khẽ mỉm cười, tôi thấy tất cả mọi người đều đang kinh hoàng

thất sắc ngẩng lên nhìn mình.

Giang Tả sững người, Âu Dương Y, Âu Dương Thiếu Nhiên, cả Âu

Dương Huyền cũng vô cùng sửng sốt. Sau đó, quan binh phía sau tên thái giám kia

phẫn nộ đứng lên gào thét: “Phản tặc! Mau báo danh tính!”.

Tôi cầm cây cung, cười lớn nói: “Ha ha, Thượng Quan Phong

Vân, nhớ đấy, trên đường xuống hoàng tuyền nhớ tới tìm ta, đừng có quên ta đấy”.

Giang Tả kinh hoàng đứng bật dậy, lao về phía tôi như đang

muốn gọi, tôi ngoảnh lại, đã trông thấy rồi.

Nhắm chặt hai mắt, tôi nghĩ mình lúc này không thể cùng đứng

bên huynh ấy.

Vì tôi là phản tặc, còn huynh ấy là Vương gia.

Trên tay tôi đã nhuốm đầy máu, đường này, là con đường tôi lựa

chọn. Lần này, tôi không thể dựa vào bất kỳ ai.

“Gian hùng đương đạo, làm loạn quốc pháp, ngụy tạo thành ý.

Người xưa có viết, quân bảo thần chết, thần không thể không chết. Nhưng nếu

quân không ra quân, thần không ra thần, cần phải loại bỏ. Ta vì nước quên mình,

nhưng quốc gia này là thiên hạ của ai. Trong lòng ta chỉ có một chủ, sao có thể

nghe ý của kẻ nhọc công sinh tử, làm lợi cho hắn phản quốc gia?”, vung tay múa

kiếm, tôi nói với Giang Tả như thế.

Khi máu tươi đã phủ kín cả căn lều, hiện trường lúc này chỉ

còn lại tôi, Giang Tả, Âu Dương Y, Âu Dương Huyền và Âu Dương Thiếu Nhiên.

Tôi nghĩ toàn thân mình đẫm máu như thế này chắc chắn sẽ dọa

cho họ một phen hú vía.

Vì họ đều ngước ánh nhìn phức tạp về phía tôi.

Giang Tả run rẩy đi đến gần tôi, Thượng Phương bảo kiếm trên

tay đã rơi xuống đất.

Tôi thấy lệ dâng ầng ậng trong mắt Giang Tả, không kiềm chế

được lập tức cười nói: “Nam tử Hán đại trượng phu, sao lại khóc vậy chứ?”.

Giang Tả ngập ngừng nhìn tôi, khóe môi run rẩy nói: “Ngươi…

là ai?”.

Tôi sững người, huynh ấy không phải bị dọa cho choáng váng rồi

chứ.

“Ngươi là ai?”, Giang Tả tiếp tục truy vấn: “Nếu ngươi không

phải nàng ấy, vậy ngươi không cần nói với ta. Nếu ngươi chỉ là hồn phách, vậy

ngươi có thể cũng không cần nói với ta. Nếu ngươi không phải nàng ấy còn sống đứng

trước mặt ta, vậy thì ngươi cũng không cần phải nói với ta, được không? Ta rất

sợ, ngày ngày đêm đêm ta đều nghĩ đến nàng ấy, ta cuối cùng cũng trong thấy

nàng tới trước mặt mình nhưng sau đó lại bay đi mất. Ta rất sợ, sợ lúc này toàn

thân nàng sẽ vương đầy máu tươi, ta sợ máu đó đều là của nàng. Không, hay là

ngươi nói cho ta biết đi. Nếu ngươi không nói gì, ta sẽ càng cảm thấy sợ hãi

hơn. Sợ hãi ngươi thực sự không phải là nàng ấy”.

Tôi không thích hợp với cảnh tượng bi thảm thế này đâu, mọi

người đều nói tôi không thích hợp, nhưng hiện tại, nước mắt tôi lại không ngừng

rơi.

Nghẹn ngào, tôi đưa tay nắm lấy bàn tay huynh ấy, áp lên

khuôn mặt mình.

“Nếu người mà ngày ngày đêm đêm huynh nhớ đến là Thượng Quan

Tình, vậy thì cô ấy hiện tại đang đứng trước mặt huynh đây. Nếu huynh sợ người

biến mất tên là Thượng Quan Tình, vậy thì lúc này cô ấy cũng đang đứng bên cạnh

huynh đây. Nếu, nếu người huynh muốn nhìn thấy nhất tên là Thượng Quan Tình, vậy

thì tôi chính là cô ấy.”

Vương tử của tôi, tôi còn nhớ ngày đó, khi vội vàng tiễn

huynh đi xa, đó là chuyện mà tôi nhớ nhất.

Tôi nghĩ, nếu có thể gặp lại huynh lần nữa, nhất định tôi sẽ

mỉm cười với với huynh. Nhưng tại sao, hiện tại tôi lại như thế này, tại sao

không thể ngăn nỗi nước mắt rơi thế này?

Tại sao? Rõ ràng tôi rất… muốn cười.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...