Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 12

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ha ha ha!!! Ây da da!!! Hóa ra mọi người đều nhớ đến ta”. Mộ

Dung Tuyết cười như hoa nở, nhẹ nhàng nói.

Tôi cảm thấy tất cả lông chân lông tay trên người mình đều bật

dậy cung kính hành lễ trước cái tên Mộ Dung Tuyết này.

Khẽ liếc nhìn, trong phút chốc mắt tôi đã mở to hơn cả bóng

đèn. Cơ thể phát ra phản xạ theo bản năng, cố kiềm chế để mình không bị dọa đến

nỗi bắn xa ra một trượng, linh hồn suýt chút nữa cũng bay ra theo đường cổ họng

rồi. Ai đó hãy nói cho tôi, luồng khí lạnh lẽo được dồn nén này rốt cuộc là cái

gì không. Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra thế này? Bốn huynh đệ trước mặt tôi đều

bắt đầu cố trấn áp cảm giác lạnh lẽo. Mộ Dung Tuyết này đúng là cao thủ của cao

thủ.

“Haizzz, tại sao chẳng ai cười thế? Không vui khi thấy ta

sao? Ta lại rất nhớ mọi người đấy”, Mộ Dung Tuyết vừa nói vừa tiến lại gần hơn,

nhưng mục tiêu trước mặt hắn lại chính là tôi.

“Soạch soạch…”, bốn người chẳng ai bảo ai cùng đứng xếp thành

hàng ngang trước mặt tôi, đồng thanh nói với hắn: “Cút!”.

Hiểu nhau đến thế là cùng, đúng là huynh đệ có khác.

Tôi cảm thấy thương thay cho tên Mộ Dung Tuyết kia. Suy cho

cùng thì bốn người họ cũng đang ức hiếp một người! Thế là tôi đành rụt rè lên tiếng.

Thật không còn cách nào khác, bọn họ ai cũng đều sợ phải nói chuyện, nên tôi

cũng không dám nói lớn.

“Chuyện này… có gì từ từ nói đi.”

Soạch… bốn người kia tức thì quay đầu lại, tất cả đồng

thanh: “Không có gì để nói cả!”.

Nụ cười vô hại trên mặt Mộ Dung Tuyết lại hướng về phía tôi.

Nhắm mắt, tôi thầm động viên mình cố gắng lên, đừng lo lắng, bốn huynh đệ Âu

Dương sẽ không đánh người vô cớ đâu.

“Ít ra… Ít ra, cũng phải cho tôi biết nguyên nhân chứ”, tôi

nói vẻ vô tội.

Rõ ràng tôi thấy cơn giận trong mắt họ, vậy mà không ai chịu

cho tôi một lời giải thích. Các vị huynh đài bảo tôi phải làm sao đây?

Tôi cố mở to mắt, che giấu nỗi sợ hãi của mình, hoang mang

lén nhìn về phía Âu Dương Thiếu Nhân. Không biết từ lúc nào huynh ấy đã trở lại

bộ dạng như lúc đầu, ba người kia cũng dần khôi phục lại dáng vẻ. Chỉ là nụ cười

trên môi họ vẫn mang vẻ gì đó rất kỳ lạ. Bầu không khí xung quanh vô cùng kỳ dị,

ngay đến khóe miệng Âu Dương Huyền cũng gắn lên nụ cười như không đó thì có thể

không kỳ lạ được sao?

Âu Dương Thiếu Nhân ghé sát tôi, thì thầm bên tai…

Tôi sững người.

Con tim tôi như tan nát, không muốn để Mộ Dung Tuyết biết được

nội dung câu chuyện. Âu Dương Thiếu Nhân mỉm cười hỏi: “Tiểu Tình, bây giờ nàng

thấy nên làm thế nào?”.

Mộ Dung Tuyết liếc mắt, nghi ngờ nhìn bọn tôi. Tôi cảm thấy

nhất định là hắn đang nghĩ: “Á à! Đám người này định làm cái gì đây, sao có vẻ

thần thần bí bí thế chứ?”.

Tôi thầm nén giọt nước mắt thương cảm cho hắn, Mộ Dung Tuyết

đáng thương còn chưa biết số phận mình sắp bị thảm thế nào đâu.

Nhưng, bổn nữ hiệp cũng chỉ còn cách nhẫn tâm với ngươi mà

thôi.

Tôi nhanh chóng lao tới, hai tay tóm chặt lấy cánh cửa, liếc

nhìn Mộ Dung Tuyết như thầm nhắn nhủ: “Huynh đệ hãy bảo trọng!”.

Khi hắn còn chưa kịp phản ứng, thì tôi đã chạy tót ra ngoài

và đóng chặt cửa rồi.

Hít thở thật sâu, tôi kiên định nhủ lòng: “Cần phải đóng cửa

diệt khẩu!”.

Cuối cùng chỉ thấy hai câu nói vẳng lại bên tai.

“Các huynh đệ! Đè bẹp hắn đi!”.

“Á… đừng đánh vào mặt!”

“Đôm đốp, đôm đốp! Binh binh binh!!!”

Sau vụ hỗn loạn, giọng nói đáng yêu của Thiếu Nhiên từ trong

vọng ra: “Tiểu Tình à, có thể mở cửa được rồi đấy”.

Tôi mở cửa ra, bốn huynh đệ nhà kia, từng người từng người

chạy ra, mặt ai nấy đều hớn hở như gió xuân tràn về. Tôi đang định bước về phía

họ thì đột nhiên cảm thấy bị ai đó tóm chặt chân.

Ui da… mình lại quên mất người này rồi.

Cúi đầu nhìn lại, hít một hơi thật sâu! Hắn là người hay là

quỷ vậy?

Âu Dương Thiếu Nhân nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của tôi, liền

tốt bụng nói: “Yên tâm, hắn là người, không phải quỷ đâu”.

Cũng may, cũng may, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi mỉm cười cảm kích với Âu Dương Thiếu Nhân. Âu Dương Thiếu

Nhân mặt mày tươi rói: “Còn nữa, vừa rồi là ta lừa nàng đấy. Tiểu Tình, nàng đã

giúp ta một việc lớn rồi!”.

Cái… cái gì? Thượng đế! Thượng đế của tôi! Hãy để thời gian

quay ngược lại được không! Để Âu Dương Thiếu Nhân nói lại với tôi một lần nữa!

Muốn chết, muốn chết quá đi! Huynh ấy lại dám lừa tôi! Nên biết, cũng chính vì

huynh ấy nói Mộ Dung Tuyết đã biết nội tình sự việc, nên tôi mới miễn cưỡng phải

diệt khẩu hắn ta thế chứ!

Hu hu…

Sau lưng đột nhiên có tiếng gọi như từ địa ngục vọng về:

“Nè…”.

Không thể kiềm chế được, theo phản xạ tự nhiên, tôi quay người

lại. Đôi tay hắn vẫn đang nắm chặt chân tôi, trên mặt vẫn còn vương vệt máu,

trông vừa quái dị lại vừa kinh hãi! Tôi thấy ánh mắt hắn tựa như ác quỷ, lại

nghe hắn nói: “Ta có làm ma cũng không buông tha ngươi đâu!”.

Cuối cùng, tôi nghẹn ngào sợ hãi: “Tôi, xin, lỗi, hu hu…”.

Ai đến cứu tôi với…

Âu Dương Thiếu Nhân! Tôi nguyền rủa huynh! Nguyền rủa cả con

cháu chắt chút chít của huynh! Hu hu…

Tôi đúng là kẻ ngu ngốc nhất trên thế gian này… lại đi tin lời

của một tên lừa đảo.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...