PHẢI! CHÍNH TÔI ĐÃ ĂN THỊT NÓ! – Chương 3
PHẢI! CHÍNH TÔI ĐÃ ĂN THỊT NÓ!
Tôi không ngủ được. Căn phòng chật hẹp cứ như đang thở cùng tôi, phập phồng lạnh lẽo. Những tờ giấy với nét chữ trẻ con rải trước mặt. Tôi tự hỏi:
Thằng bé đó là ai? Và tại sao gọi tôi là anh?
Tôi nhắm mắt, cố lục lại ký ức. Nhưng càng cố nhớ thì đầu càng đau, như có ai dùng tay bóp mạnh vào thái dương.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.
Cộp… cộp… cộp…
Không phải tiếng người lớn.
Không phải tiếng dậm mạnh.
Mà là tiếng bước của trẻ con, nhẹ, nhưng rõ và cố ý.
Tôi đứng dậy.
Mở cửa phòng.
Hành lang trống trơn. Nhưng giữa sàn là một món đồ chơi.
Một chiếc xe hơi bằng gỗ, màu đã phai gần hết, cạnh bánh xe có vết nứt lâu năm.
Tôi nhận ra nó ngay.
Dù ký ức mơ hồ, nhưng thứ này tôi từng thấy rồi.
Đồ chơi của em trai tôi.
1. Ký ức bị khóa – mở lần đầu
Khi tôi cầm món đồ lên, đầu tôi nhói một cái mạnh đến nỗi tôi suýt ngã.
Một hình ảnh chớp hiện:
Tôi hồi nhỏ, khoảng 10 tuổi.
Đang ngồi ở sân sau.
Bên cạnh tôi là một đứa bé tầm 5–6 tuổi, tay cầm đúng chiếc xe gỗ này.
Tôi quay sang nó trong ký ức:
“Nè, chơi nhẹ thôi kẻo làm bể.”
Đứa bé cười toe, mắt sáng, không hề giống quái vật hay bóng ma.
Nó là… em trai tôi.
Một sự thật rất rõ ràng.
Tôi choáng váng.
Tôi từng có một đứa em trai?
Tại sao tôi lại không nhớ gì về nó?
Tại sao ba mẹ tôi chưa bao giờ nhắc đến?
Hay là… tôi đã quên?
Hay ai đó bắt tôi quên?
2. Tiếng gọi rõ ràng đầu tiên
Khi tôi vẫn còn đứng giữa hành lang, phân vân không biết phải làm gì, thì ngay sau lưng tôi vang lên một tiếng nhỏ:
“Anh…”
Không phải tiếng thì thầm.
Không phải vọng từ xa.
Mà là tiếng ngay sau gáy tôi, gần đến mức cảm nhận được hơi gió lướt qua cổ.
Tôi quay lại.
Không ai.
Nhưng ở cuối hành lang, đèn chớp tắt hai lần, và bóng của một đứa trẻ nhỏ xuất hiện trong 0,3 giây.
Một bóng đen thấp, đứng không động đậy, quay mặt về phía tôi.
Đúng chiều cao của một đứa bé 5, 6 tuổi.
Rồi đèn sáng lại.
Bóng biến mất.
Nhưng sàn nhà có thêm hai dấu chân nhỏ ướt nước.
Nó rõ ràng.
Nó đang đứng đó.
Nó muốn tôi nhìn thấy.
3. Ảnh gia đình bị xé
Tôi chạy vào phòng cha mẹ cũ. Tìm bất cứ thứ gì chứng minh tôi có em trai. Trong ngăn kéo cũ, có một tập ảnh gia đình bị quên lãng nhiều năm.
Tôi lật từng tấm.
Nhưng điều kinh dị là:
Tất cả ảnh chụp chung đều bị xé mất phần góc bên phải — đúng chỗ đứng của một đứa trẻ.
Mọi tấm.
Không trừ cái nào.
Và cạnh vết xé có dòng chữ viết bằng phấn trẻ con:
“ANH BIẾT EM ĐÓ. ĐỪNG GIẢ VỜ.”
Tôi muốn ném hết đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Nhưng khi tôi chưa kịp làm gì, cuốn album tự rơi xuống sàn.
Một tờ ảnh từ cuốn album bay ra, nằm ngay giữa phòng.
Tấm này không bị xé.
Tôi nhặt lên.
Trong ảnh có tôi, lúc khoảng 10 tuổi.
Đứng cạnh tôi là một đứa bé mặt bị che bởi… gì đó giống một vệt bẩn mờ, như ai cố tình lau cực mạnh.
Nhưng điều làm tôi muốn rụng rời:
Phía dưới tấm ảnh, bằng chữ viết tay của cha tôi:
“Hai anh em – ngày cuối cùng.”
Ngày cuối cùng… của ai?
Của nó?
Hay của… cả hai?
4. Hơi thở trong tủ quần áo
Tôi ngồi phịch xuống giường, cố ghép lại mọi thứ thì tủ quần áo đột nhiên rung nhẹ. Rồi im.
Rồi rung lần nữa.
Tôi lại tưởng do gió. Nhưng căn phòng kín mít, không hề có khe hở.
Rồi từ trong tủ vang ra:
“…Anh ơi…”
Tiếng gọi nhỏ như đứa trẻ gọi anh trai mình dỗ chơi.
Nhưng giọng… không giống con người.
Nó kéo từng âm như dây thun bị giãn, ướt và nghẹt.
Tôi run tay mở tủ.
Bên trong không có ai.
Chỉ có một thứ:
Một bát sành nhỏ đặt giữa tủ.
Bên trong là một chất màu nâu đã khô, mùi tanh nhẹ, như thức ăn cũ lâu ngày.
Và mảnh giấy thứ ba, ghi:
“ĐÂY LÀ BỮA CUỐI CÙNG ANH NẤU CHO EM.”
Tôi nghẹn thở.
Tôi không nhớ mình từng nấu cho ai.
Nhưng đôi tay tôi tự dưng run và lạnh buốt, như cơ thể nhớ điều đầu óc thì không.
Câu cuối cùng trong tờ giấy làm tôi c.h.ế.t lặng:
“LẦN ĐÓ… ANH ĂN CHUNG VỚI EM MÀ.”
5. Sự thật hé mở — ký ức trồi lên
Lúc đó, đầu tôi nổ tung lần nữa.
Một ký ức khác hiện ra, rõ hơn cái trước.
Tôi, hồi 10 tuổi.
Ngồi bên bàn ăn.
Cha tôi đứng cạnh, mặt tái mét.
Mẹ tôi khóc.
Trên bàn… có hai cái bát.
Một cái trước mặt tôi.
Một cái trước mặt em trai tôi.
Đứa bé cầm thìa, cười vô tư.
Tôi cũng ăn như bình thường.
Nhưng trong ký ức, tôi nhìn sang bát của em.
Bên trong không phải thức ăn bình thường.
Nó màu nâu sẫm… đặc quánh… bốc hơi nhẹ.
Còn tôi thì—
Tôi…
Tôi đã ăn thứ đó.
Tôi ăn cùng nó.
Tôi nuốt trôi không suy nghĩ.
Như thể từ nhỏ tôi quen với việc đó.
Tôi giật mình quay trở lại thực tại, thở dốc.
Tôi thì thầm:
“…Tôi từng ăn cái gì vậy?…”
Nhưng trước khi tôi kịp hoảng hốt, phía sau lưng, ngay gần tai, một giọng trẻ con cười khe khẽ:
“Anh ăn thịt em mà.”
--------------------------------------------------













