[NP] Chạy Không Thoát – Chương 8: Chia tay cậu ta
[NP] Chạy Không Thoát
Cố Tích tuy ôm Trương Tiêu, nhưng mắt không chớp nhìn chằm chằm Ninh Thu Hòa.
Trương Tiêu vốn vì cô bất ngờ ôm lấy mình mà có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh nhận ra ánh mắt của cô, trong lòng không vui.
"Cậu ta đẹp lắm sao?"
Cái đồ ẻo lả ướt át thế này cũng gọi là đẹp, bọn con gái này gu thẩm mỹ kiểu gì thế!
Trương Tiêu thấy vô cùng chướng mắt.
Thằng nhãi này dụ dỗ bạn gái của anh em cậu ta, anh em cậu ta bị đá, đương nhiên không thể nuốt trôi cục tức này, liền đi chặn đường cậu ta.
Kết quả không những đánh thua, còn bị thằng nhãi này đánh lại.
Trương Tiêu nhận điện thoại của anh em liền lập tức gọi người chạy tới.
Cố Tích không thèm bận tâm câu hỏi của cậu ta, lấy ra một tờ giấy ăn chuyển hướng sự chú ý của cậu ta.
"Cậu chảy máu cam rồi."
Trương Tiêu: "..."
Vừa nãy trên mặt cậu ta bị trúng một đấm.
Mẹ kiếp! Mất mặt quá!
"Cậu nhỡ đâu đánh chết người ta, chuyện làm lớn lên, tôi với tư cách người làm chứng, tôi không muốn làm khẩu cung giả giúp cậu đâu, thế là phạm pháp."
Trong lúc Trương Tiêu lau máu cam, Cố Tích nghiêm túc giải thích.
Trương Tiêu nhất thời bị lời nói của cô chặn họng, thấy cô rút điện thoại ra gọi, cậu ta liền nắm lấy cổ tay cô.
Con nhóc này định báo công an sao?
"Cậu gọi cho ai?"
"Gọi cấp cứu." Cố Tích mí mắt cũng không thèm nâng.
"Mấy người các cậu cũng đến bệnh viện xử lý vết thương đi, tránh bị nhiễm trùng."
Cô đưa mắt quét một vòng tất cả mọi người có mặt.
Mấy nam sinh có mặt ở đó, không hiểu sao có cảm giác như đang bị người lớn giáo huấn.
Trương Tiêu cười khẩy một tiếng, túm lấy cánh tay cô.
"Này, cậu thật sự coi mình là người phụ nữ của tôi rồi đấy à?" Cậu ta bực dọc châm chọc.
Cố Tích không để ý đến cậu ta, hất mạnh tay cậu ta ra, tiếp tục gọi điện.
Trẻ trâu thì không thể để ý, càng để ý càng làm tới.
Trương Tiêu tuy nghịch ngợm, nhưng cũng không đến nỗi bắt nạt con gái, huống hồ cậu ta cũng có chút hứng thú với cô.
Cậu ta nghe cô gọi xe cứu thương, đợi cô cúp máy, cậu ta đút hai tay vào túi quần hỏi.
"Này, cậu với Mạnh Cẩn Ngôn là một cặp à?"
"Đúng vậy." Cố Tích thừa nhận.
"Chia tay cậu ta đi." Trương Tiêu ra lệnh.
Lần này, Cố Tích ngẩng đầu nhìn cậu ta.
"Cậu bây giờ là vợ sắp cưới của tôi." Nụ cười của cậu ta mang theo vẻ ranh mãnh, không thèm che giấu ác ý.
Hóa ra là vậy.
Cậu ta hẹn gặp cô, là vì nhắm vào Mạnh Cẩn Ngôn.
"Không muốn."
Mặc dù Cố Tích không muốn đắc tội Trương Tiêu, nhưng cô có nguyên tắc của riêng mình, cô sẽ không làm tổn thương Mạnh Cẩn Ngôn.
Hơn nữa, người nhà họ Cố mới là sếp của cô, cô lại không ăn gạo nhà họ Trương của cậu ta. Hai người chỉ là quan hệ qua lời nói, cậu ta còn muốn ra lệnh cho cô?
Hờ! Chỗ nào mát thì ra đó mà chơi!
Sắc mặt Trương Tiêu tối sầm lại. Cố Tích lại chẳng thèm quan tâm, cô ngồi xổm xuống xem xét thương tích của Ninh Thu Hòa.
"Cậu có thể tự đứng dậy được không?"
Thấy cô một lòng quan tâm tên nhóc bị đánh này, không thèm đoái hoài gì tới mình, Trương Tiêu giơ một tay định kéo bổng cô dậy.
Ai ngờ sức cậu ta quá lớn, Cố Tích bị hất ngã ngồi phịch xuống đất.
"Cậu đánh tôi?!"
Cố Tích lập tức lớn tiếng, trợn mắt trừng trừng nhìn cậu ta.
Trương Tiêu bỗng chốc có hơi hoảng. Cậu ta tuy thích đánh nhau, nhưng cậu ta có nguyên tắc, tuyệt đối không bao giờ làm trò hạ lưu như đánh con gái.
Bầu không khí giữa hai người đột ngột thay đổi.
Cố Tích mang theo lửa giận bày tỏ muốn đi mách lẻo.
"Tôi sẽ nói cho bố cậu biết cậu đánh tôi!"
Trương Tiêu hơi rén rồi.
Bố cậu ta tính tình nóng nảy, từ nhỏ chỉ cần cậu ta gây họa là sẽ bị đánh. Nếu ông ta nghe cô mách chuyện này, không chừng sẽ lấy thắt lưng quất cậu ta một trận tơi bời.
Đúng là cha nào con nấy, Trương Tiêu thích đánh người, lão cha của cậu ta hồi trẻ còn giang hồ hơn cậu ta nhiều. Bây giờ kinh doanh nên đã thu bớt lại, chỉ đánh cậu con trai này thôi.
Cố Tích thấy khí thế Trương Tiêu yếu đi, cô nắm bắt cơ hội, tiếp tục phát huy, hùng hổ dọa người:
"Bây giờ xin lỗi tôi ngay! Nếu không tôi còn mách hiệu trưởng chuyện cậu đánh tôi!"
Xin lỗi là điều không thể nào, huống hồ mấy người anh em của cậu ta đang ở đây. Nhưng cậu ta bây giờ đúng là hết cách với cô, không thể thật sự lôi cô ra đánh một trận được.
Trong lúc bối rối, Trương Tiêu buông lại một câu "Nam tử hán không thèm chấp phụ nữ", gọi mấy người anh em bỏ lại cô rút lui.
Cậu ta chọc không nổi lẽ nào không trốn nổi?
Chỉ là dáng vẻ bỏ chạy như thể có cọp đuổi phía sau của cậu ta, trông có chút chật vật.
Hờ!
Cố Tích thấy đuổi được tên đáng ghét này đi rồi, cô cũng không diễn nữa. Vừa nãy cô ngã cũng là cố ý ăn vạ, mượn cớ gây chuyện.
Lấy độc trị độc.
Thiếu gia tính khí tồi tệ đấu với tiểu thư tính khí tồi tệ, trận đầu tiên, cô thắng!
"Này, cậu không sao chứ? Có đứng lên được không?"
Lời cô vừa dứt, đã thấy người nãy giờ không thể nhúc nhích là Ninh Thu Hòa, đột nhiên bò dậy, động tác còn khá nhanh nhẹn.
Cậu liếc nhìn cô một cái, không nói một lời đi về phía cửa hầm bên kia, hoàn toàn ngược hướng rời đi của Trương Tiêu và bọn đàn em.
"Tôi gọi cấp cứu rồi." Cố Tích đuổi theo gọi với.
"Tôi không có tiền!"
Ninh Thu Hòa thốt ra bốn chữ này, bước càng nhanh hơn, chỉ là bị thương, khó tránh khỏi lảo đảo.
"Tôi có tiền, không cần cậu trả."
Thấy cậu càng đuổi càng trốn, Cố Tích không đuổi theo nữa, hét lên một tiếng.
Động tác của cậu khựng lại một chút, nhưng vẫn khập khiễng bước đi.
Cố Tích đứng tại chỗ chần chừ. Cô bây giờ đã có bạn trai là Mạnh Cẩn Ngôn, dù trong lòng có ý muốn giúp Ninh Thu Hòa một tay, nhưng cũng không cần thiết ngoài mặt phải dính dáng quá nhiều với cậu.
Hơn nữa theo sự hiểu biết của cô, phụ nữ càng chủ động, Ninh Thu Hòa càng từ chối.
Cộng thêm đoạn đối thoại vừa nãy giữa cô và Trương Tiêu, cậu cũng nghe thấy rồi, biết được quan hệ của hai người, cậu không thể nào dính líu nhiều đến cô.
Thế nhưng khi bóng cậu đã khuất khỏi tầm nhìn, Cố Tích vừa định gọi điện báo xe cứu thương không cần đến nữa, lại nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần.
Bóng người biến mất lúc nãy khập khiễng xuất hiện lại trước mặt cô.
"Nói trước, cô trả tiền." Ninh Thu Hòa nói với cô.








![[ NP ] Làm Nữ Phụ Độc Ác Nhưng File Truyện Bị Lỗi Rồi](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1777570741-150x150.webp)
![Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-47322-1783000249-150x150.webp)



