Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nơi Nào Cũng Là Anh – Chương 20

Nơi Nào Cũng Là Anh

Tác giả: Thanh Dii
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Ái Mỹ rời đi, Lâm Ninh tay cầm tách trà, thổi khói trà nghi ngút bay về phía cửa, Lâm Ái Mỹ đi ra khỏi cửa.

Lâm Ninh không che dấu nữa, nhoẻn miệng cười đắc ý.

"Anh Dương có muốn một bát canh không, em mang cho, xía!" Nhại lại cách gọi ch ảy nước của Lâm Ái Mỹ, Lâm Ninh đặt tách trà xuống bàn.

Tay cầm lên chiếc nĩa sắn vào miếng táo đưa lên miệng, cắn một miếng táo lớn nhai nhoàm nhoàm.

"Anh Dương a" Lâm Ninh vừa nhai vừa nhái giọng.

Tiểu Vỹ đứng bên cạnh, vừa vui mừng vì mắt cô chủ đã thấy được hồng trần, vừa hả hê vì màn kịch kia, nhưng quan trọng nhất vẫn là tò mò chuyện của cô cậu.

"Cô và cậu chủ ngủ với nhau thật hả?" Tiểu Vỹ hỏi.

Lâm Ninh ngưng lại nhai táo, hai gò má phồng phồng ngưng lại một nhịp, cô nhìn thấy vô vàng ánh mắt chờ mong đến từ tất cả người hầu trong nhà.

Tiểu Vỹ bên cạnh, hai cô hầu đứng bên cầu thang lau lau chùi chùi thanh gỗ quý nhưng mắt không nhìn thanh gỗ mà tròn xoe nhìn về phía Lâm Ninh, mấy nữ hầu đứng bên hồ cá cũng chẳng có tâm trí làm việc, những gương mặt đáng yêu với đôi mắt tròn như mắt cún mong chờ Lâm Ninh trả lời.

Mấy người hầu này là đang mong chờ cô lắm a.

Lâm Ninh nhai nhoàm nhoàm hai cái, nuốt ực xuống.

"Mọi người tin luôn đó hả?" Lâm Ninh kinh ngạc hỏi.

"Haiz!" Toàn bộ nhân công đang có mặt đồng loạt thở dài, tuyệt vọng thu lại ánh mắt, cam chịu quay trở lại công việc.

"Vậy là cô chủ trêu cô Lâm, cô và cậu không có ngủ với nhau hả?" Tiểu Vỹ kinh ngạc hỏi, trong ánh mắt cô hầu nhỏ lộ rõ điểm hụt hẫng.

Lâm Ninh phụt ra tiếng cười, cảm thán tài năng diễn xuất của bản thân, cô không chỉ lừa được Lâm Ái Mỹ mà còn lừa luôn tất cả người làm, Lâm Ninh giơ lên cánh tay trái quấn đầy băng trên cổ tay vẫy vẫy cho người làm xem.

"Mọi người xem, tôi như thế này a, làm sao mà ngủ với cậu chủ của mọi người được."

"Haiz" Tiểu Vỹ thở dài, gương mặt hụt hẫng trở nên tuyệt vọng, cô nàng đã mong chờ cô chủ và cậu chủ có tiến triển tốt, nào ngờ chỉ là cô chủ giở trò trêu cô hai nhà họ.

Lâm Ninh khà khà cười vô cùng sảng khoái, sắn thêm một miếng táo to rồi đứng dậy, vừa đi về phía cầu thang vừa ăn.

"Trà đó Tiểu Vỹ pha thì Tiểu Vỹ uống đi, chị lên phòng tắm gội đây, ở bệnh viện tắm không thoải mái, về đây phải tắm tiên rột rửa linh hồn a."

"Ơ...!Chị không uống à?" Tiểu Vỹ nhìn tách trà xanh thơm ngon bị bỏ lại.

Lâm Ninh đi đến cầu thang, chân bước lên một nấc thang, xoay đầu nhìn Tiểu Vỹ, môi đẹp cong lên, ngón tay trỏ giơ lên giữa miệng chắn giữa nụ cười khả ái.

"Trà xanh thơm ngon lắm nhưng không phù hợp với chị và cậu chủ của em đâu, chỉ nên ngửi, không nên uống a."

Lâm Ninh nói rồi xoay đi lên lầu, vừa bước đi vừa ngân nga âm thanh theo nhịp điệu bài hát nhí nhảnh nào đó.

Tiểu Vỹ nhìn bóng lưng cô chủ rời đi, nhìn lại tách trà.

Mất hết một phút để nghiền ngẫm ý tứ xâu xa của cô chủ, nghĩ ra rồi thì lập tức gật đầu tán thành.

"Phải phải phải, cô và cậu chủ chỉ nên ngửi thôi a."

Trà xanh này là tượng trưng cho Lâm Ái Mỹ kia mà, chỉ nên ngửi để biết tránh xa, còn vị matcha này, cô cậu chủ không nên nếm.

Lâm Ái Mỹ rời khỏi Hoa Viên, cô không về ngay Lâm gia mà bắt taxi đi đâu đó ra ngoại ô thành phố.

Đi đến một căn nhà hai tầng lầu ở vùng đồi ngoại ô vắng vẻ, Lâm Ái Mỹ nhấn chuông cửa.

Đợi một vài phút, một người đàn ông bóng dáng bảnh bao cao lớn đi ra, gương mặt điển trai nhìn thấy Lâm Ái Mỹ liền trở nên rất sủng nịnh.

"Em đến đấy à? Hôm nay không phải ngày gặp mặt mà sao lại đến?" Gã đàn ông tuy có chút kỳ lạ nhưng được mỹ nhân trong lòng đến tìm, hắn không khỏi vui mừng cười hỏi.

"Hay là nhớ anh?"

Lâm Ái Mỹ rất khó chịu, gương mặt cau có bực bội dậm chân, không muốn ở bên ngoài gây chú ý, đẩy người đàn ông tránh sang một bên bước đi vào bên trong nhà.

Người đàn ông thấy Lâm Ái Mỹ khó chịu, vội vàng đóng cửa lại, theo sau chân Lâm Ái Mỹ.

"Em sao vậy? Có chuyện gì sao?" Hắn ta lẽo đẽo theo sau Lâm Ái Mỹ giống như một con chó trung thành đang vẫy chiếc đuôi của mình, đi theo Lâm Ái Mỹ đến sofa ngồi xuống, vội nắm lấy bàn tay dỗ dành.

"Em làm sao vậy? Sao lại khó chịu như vậy?"

Lâm Ái Mỹ trừng mắt nhìn hắn ta, cơn máu nóng từ Hoa Viên đến đây thì bùng nổ.

"Mẹ kiếp" Lâm Ái Mỹ đột ngột mắng một tiếng, doạ cho gã đàn ông giật mình.

"Sao thế? Sao lại nổi giận? Nói anh nghe là ai làm Ái Mỹ của anh nổi giận?"

Hắn ta lo lắng vô cùng, từ nét mặt vô cùng tức giận kia của Lâm Ái Mỹ, hắn ta chau mày ngờ vực.

"Lại là Lâm Ninh à? Lâm Ninh làm cho em khó chịu à?"

Lâm Ái Mỹ lúc này mới hạ xuống ánh mắt nhìn hắn, đôi mắt ươn ướt nước lấp lánh nhìn hắn rồi gật gật đầu.

Gã đàn ông nhích người đến gần Lâm Ái Mỹ, cánh tay choàng qua vai cô, kéo cô ôm vào lòng, để gương mặt cô tựa vào lòng ngực hắn, bàn tay vỗ dành vuốt vuốt trên đôi vai Lâm Ái Mỹ vừa an ủi vừa dò hỏi.

"Chẳng phải kế hoạch của chúng ta đang rất hoàn hảo hay sao? Lâm Ninh lại làm gì khiến em khó chịu rồi? Ái Mỹ, kế hoạch đang đi rất đúng hướng, Lâm Ninh có làm em khó chịu thì em hãy cố nhịn một chút, chỉ cần đợi đến khi cô ta đẩy Phàm Dương ra toà là được."

Lâm Ái Mỹ ủy khuất dựa vào lòng hắn, tựa vào vòm ng ực săn chắc, ấm a ấm ức nhõng nhẽo.

"Đột nhiên con nhỏ đó lại chẳng muốn ly hôn nữa, lúc nãy em ở Hoa Viên, con nhỏ đó cứ nói mấy câu móc méo chọc tức em."

"Không muốn ly hôn nữa sao?" Gả đàn ông kinh hô lên, bàng hoàng đến mức đẩy ra Lâm Ái Mỹ, nắm lấy hai vai Lâm Ái Mỹ xác nhận.

"Lâm Ninh không muốn ly hôn nữa?"

"Đúng vậy, còn chọc em tức chết đây" Lâm Ái Mỹ nói, đôi mắt trừng lên nhìn người đàn ông.

"Quốc Duy, anh nghĩ thêm cách đi, bây giờ con nhỏ đó không muốn ly hôn nữa thì phải làm sao?"

"Anh biết..." Người đàn ông không ai khác chính là nhân tình Chu Quốc Duy, hắn ta vẫn rất thắc mắc.

"Thế nhưng đột nhiên vì sao Lâm Ninh lại không muốn ly hôn nữa?"

"Nó bảo là nó ngủ với Phàm Dương rồi" Nhắc đến chuyện đó, giọng nói Lâm Ái Mỹ chanh chua thấy rõ "Nó nói hồi trước là chưa ngủ nên muốn ly hôn, bây giờ ngủ với nhau rồi nên không muốn ly hôn nữa."

"Cái gì chứ..." Chu Quốc Duy cũng ngớ ra trước lý do hồ đồ này, hắn có chút không tin tưởng vào lời nói của Lâm Ái Mỹ.

"Thật vậy không?" Lý do quá hoang đường, Lâm Ninh đến cả cái chết cũng dám đem ra doạ Phàm Dương ly hôn, làm sao có thể ngủ một đêm rồi không muốn ly hôn nữa.

Chu Quốc Duy chau mày nghi ngờ, nhìn chằm chằm Lâm Ái Mỹ.

"Hay là em để lộ cái gì rồi phải không? Anh đã nói em phải biết kiềm chế trước Phàm Dương mà, Lâm Ninh ngu ngốc tin tưởng em thì không vấn đề, còn Phàm Dương không có ngu ngốc.

Em phải biết phòng hờ Phàm Dương chứ!"

Chu Quốc Duy nghĩ đến tình huống Lâm Ái Mỹ không cẩn thận để lộ mưu đồ trước Phàm Dương, cô gái này gặp Phàm Dương thì bao nhiêu dã tâm, khao khát đều nổi trên gương mặt.

Tình huống này hắn đoán, có lẽ là do Phàm Dương nhận ra, thế nên mới cố tình phát sinh chuyện với Lâm Ninh, khiến cho Lâm Ninh không muốn ly hôn nữa.

"Không phải như vậy" Lâm Ái Mỹ nói lớn, đôi mắt oan ức trừng trừng lên.

"Em không có để lộ cái gì cả, em vẫn hành xử hệt như bình thường, chỉ có Lâm Ninh sau khi thoát chết tỉnh lại thì rất lạ" Lâm Ái Mỹ hít hít cái mũi nghẹn, nói thêm "Từ lúc nó tỉnh lại tới giờ nó ăn nói lạ lắm, nói câu nào cũng có ý móc méo em câu đó, thậm chí vừa rồi nó còn mời em uống trà xanh."

Lâm Ái Mỹ càng nói càng thẹn, câu nói cuối cùng về món trà xanh trở nên lẩm bẩm nhỏ xíu.

Chu Quốc Duy thấy Lâm Ái Mỹ oan ức muốn khóc, nhất thời đau lòng, hắn ôm lấy Lâm Ái Mỹ dỗ dành, tạm thời không so đo nữa.

"Rồi rồi, đừng giận nữa."

"Anh mau nghĩ cách gì đi."

Nếu Lâm Ninh không chịu ly hôn nữa, Chu Quốc Duy đương nhiên phải nghĩ cách khác, nhưng mà trước mắt thì hắn vẫn muốn nghĩ thêm cách thúc đẩy chuyện ly hôn.

"Anh sẽ nghĩ cách."

...

Buổi chiều ở Hoa Viên.

"Anh ơi lâu đài tình ái đó~ Chắc không có trên trần gian~" Tiếng hát vang dội từ phòng tắm.

Lâm Ninh vừa ngủ dậy lại chui vào phòng tắm, trước khi trọng sinh trở lại cô bị nhốt ở trại tâm thần, bị nhốt trong một căn phòng chật hẹp đến mức không thể dũi thẳng chân, một tháng mới được tắm một lần.

Dù là trọng sinh lại nhưng cảm giác ẩm móc dơ bẩn ấy cứ bám trên người Lâm Ninh, thậm chí có khi Lâm Ninh còn cảm nhận như là có côn trùng đang chường bò trên người.

Thế nên vừa ngủ dậy Lâm Ninh liền chui vào phòng tắm tẩy rửa cơ thể, tẩy đi cảm giác bẩn thiểu của trước kia, vừa tắm vừa hát líu lo.

Đang hát thì chợt ngừng, đăm chiêu suy nghĩ vài giây, Lâm Ninh nhếch ra nụ cười gian tà tiếp tục hát.

"Anh ơi cái cây cần số đó~ Chắc không có ai ngoài em~"

Ngâm mình trong bồn nước, hát líu lo bài ca lâu đài tình ái một lúc lâu.

Lát sau Lâm Ninh ra khỏi phòng tắm, tung tăng nhảy múa đến chỗ bàn làm việc của Phàm Dương, nhấn nút khởi động cục CPU, ấn nút mở màn hình máy tính.

Cái miệng nhỏ cứ líu líu lo lo chờ đợi màn hình máy tính, sau khi màn hình mở, mười ngón tay xinh đẹp gõ lên bàn phím lách cách, ấn phím enter phát ra một tiếng bép.

"Anh sẽ vì em mà làm cha đứa bé."

Lâm Ninh vẫn không ngừng hát.

...

Phòng họp chiều, Phàm Dương tham dự cuộc họp thuyết trình chiến lược sản phẩm mới, tay tùy tiện mở điện thoại, dự định sẽ kiểm tra chứng khoáng.

Mở điện thoại lên, trên thanh tìm kiếm hiển thị danh mục tìm kiếm gần nhất của tài khoản google.

Cách để chồng say mê?

Cách làm chuyện người lớn.

Phim con heo kỳ lạ.

Phim người lớn ùn ụt.

Đầu lông mày Phàm Dương chau lại, tài khoản google của anh chỉ có ba hệ thống máy được nhập, một là điện thoại, hai là máy tính công ty, ba là máy tính ở nhà.

Còn tiếp...

(P/s Rồi rồi, chiến này xong bà Phàm.)

_ThanhDii

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nơi Nào Cũng Là Anh
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...