Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 161

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái đảo nhỏ này đối với thế giới bên ngoài mà nói là cách li, thậm chí ngay cả người thích du lịch như Lãnh Tang Thanh cũng chưa nghe quả tên đảo này, nhưng thế giới bên ngoài đối với tiểu đảo này mà nói là rộng mở, trên đảo nhỏ này có mạng lưới tin tức cao, có thể ở đây mà vẫn biết được toàn cầu xảy ra chuyện gì.

Có lẽ, tất cả giống như chuẩn bị cho thủ lĩnh đặc công.

Bây giờ Lãnh Tang Thanh đang nghỉ ở tiểu đảo này rất vui vể, cơ hồ là không bàn thế sự, tiểu đảo này giống như một hòm Pandora được mở ra, bên trong có rất nhiều bảo tàng, mỗi một thứ đều khiến cô vui vẻ. Mà Niếp Ngân, có lúc sẽ rời khỏi tiểu đảo này đi, nhưng đại đa số là ngày hôm đó sẽ bay bằng trực thăng trở về, nếu buổi tối không về kịp thì hôm sau tuyệt đối hắn sẽ về.

Đối với hành tung của Niếp Ngân, Lãnh Tang Thanh cũng rất thông minh không hỏi, cô biết tính chất công tác của một đặc công, thậm chí có khả năng chuyện Niếp môn bên kia còn chưa xử lí xong, đối với tính chất công tác của hắn, đối với tổ chức đặc công của hắn, cô rất tò mò, nhưng cũng không chủ động đề cập tới, lúc hắn không ở đây cô sẽ lười biếng ngắm cảnh đẹp của tiểu đảo này, lúc hắn trở về, cô sẽ rời bến ngắm cảnh biển cùng hắn, hoặc lặng xuống thế giới nước để thắm hiểm.

Cuộc sống này đã qua nửa tháng, thời gian trôi đi rất nhanh, nhanh đến mức làm cho Lãnh Tang Thanh bất ngờ không kịp đề phòng.

Vào một buổi sáng sớm, cô tỉnh lại sau đó thoải mái hít sâu một hơi, cảm nhận được cái eo nhỏ của mình được một cánh tay ôm chặt lấy, cô không trợn mắt ngạc nhiên, chỉ mỉm cười giống vô vĩ hùng dính vào lòng hắn, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ trắng noãn lẳng lặng mà lưu chuyển ở trên đầu vai cô, cô cảm thấy từng đợt ấm áp, nhưng cảm thấy ấm áp từ người đàn ông bên cạnh nhiều hơn, cô thật mê luyến hơi thở của hắn.

Bộ dáng thèm ngủ của cô khiến cho người đàn ông cười nhẹ, thuận thế kéo cô ôm lại chặt hơn, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, đôi mắt đen thâm thúy lộ ra sủng nịch.

Hơi thở của hắn phả xuống, khiến cho tai cô ngứa ngứa, rốt cục cô cũng mở mắt, cái đầu nhỏ ở trong ngực hắn ngửa lên, chủ động ôm gáy hắn, dâng lên một nụ hôn nồng nhiệt.

Niếp Ngân thấy mỹ nhân dâng lên nụ hôn mà hắn hằng mong ước, thế nên hắn cũng không có kỵ liền cũng nhiệt tình đáp lại cùng, đôi môi đỏ mọng của cô triền miên. Thật lâu sau hắn mới thoáng rời đi, đáy mắt mỉm cười.

Lãnh Tang Thanh nhìn hắn, lười biếng cười duyên, sau đó nói nũng nịu với hắn: "Anh yêu em sao?"

"Yêu." Hắn trả lời không chút do dự.

Lãnh Tang Thanh cười hạnh phúc.

"Còn em?"

"Em cũng yêu anh." Cô làm nũng đáp một câu, dùng sức ôm sát hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn dính sát vào ngực hắn.

"Làm sao vậy?" Niếp Ngân nhìn ra ỷ lại của cô, ngón tay thon dài khẽ vuốt sợi tóc cô, nhẹ nhàng mà chiếu cố.

Lãnh Tang Thanh ôm hắn càng chặt, giống một đứa bé xấu nói với hắn: "Hôm nay có phải anh muốn rời đi đúng không?"

"Vì sao hỏi như vậy?" Ý cười ở đáy mắt Niếp Ngân càng sâu, từ lúc hắn đưa cô tới tiểu đảo này, cô chưa bao giờ hỏi chuyện của hắn, hôm nay là lần đầu, hắn nhìn ra được, cô không muốn hắn rời đi.

Lãnh Tang Thanh ngửa đầu nhìn hắn, chu cái miệng nhỏ lên, bàn tay mềm nhỏ đang chán đến chết ở trước ngực trần trụi của hắn nhẹ nhàng vuốt ve: "Em biết anh có việc cần làm, nhưng em cũng có lòng tham, rất muốn ở bên anh đủ một ngày 24 giờ, em cảm giác thời gian khi anh không ở trên đảo sẽ trôi đi qua rất chậm, cơ hồ một giây một phút cũng đều chậm, nhưng khi anh ở bên em, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh, em chán ghét như vậy."

"Hài tử ngốc." Nụ cười ở khóe môi Niếp Ngân mở rộng, trong lòng tràn ngập lo lắng vì lời nói của cô.

Hắn chưa bao giờ được một người cần quá như vậy, từ lúc hắn rời khỏi Niếp môn xong, mỗi ngày hắn đều trải qua huyết vũ tinh phong (mưa máu gió thịt), nhiều năm như vậy, cô độc đối với hắn đã sớm thành thói quen, đã sớm không cần ai chăm sóc, quan tâm, nhưng từ khi gặp cô, hắn phát hiện, thì ra nhớ một người lại thống khổ ngọt ngào đến vậy, ngay cả được nhớ cũng hạnh phục như vậy, thứ hạnh phúc này hắn chưa bao giờ cảm nhận được, mà nho nhỏ nhớ thương, dính lấy này của cô lại làm hắn cảm động không thôi.

Đôi mắt to ngập nước của Lãnh Tang Thanh nhìn hắn, tình yêu trong lòng ngày càng căng tràn, chủ động ôm hai má hắn, còn nói rất thật tâm với hắn: "Ngân, em thật sự rất yêu rất yêu rất yêu anh."

"Anh biết, anh cũng vậy." Niếp Ngân ôm cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, hành phúc và xúc động."Yên tâm, hôm nay anh không đi."

"Thật sao?" Lãnh Tang Thanh trở nên nhảy nhót.

Hắn cười nhẹ: "Thật."

"Thật tốt quá." Đáy mắt cô hiện lên ánh sao, lại đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, l//i//ế//m l//i//ế//m môi: "Có phải em rất đáng xấu hổ không, nhỡ đâu anh có chuyện gì quan trọng..."

"Nha đầu nghĩ một đằng nói một nẻo." Niếp Ngân nhìn ra giảo hoạt nho nhỏ trong mắt cô, cưng chịu lấy tay véo vào mũi cô một cái: "Ban đầu anh cũng muốn hôm này ở đây chờ một thứ, cho nên không tính sẽ ra ngoài."

Lòng Lãnh Tang Thanh lại phiến lên ngọt ngào, hắn hứa thì nhất định sẽ rất lâu mới đi, mỗi lần nhìn thấy hắn rời khỏi tiểu đảo, cô lại sợ hắn không trở về, cô ở trong lòng hắn lại nói nũng nịu: "Anh chờ cái gì?"

Niếp Ngân lại nói có vẻ rất thần bí: "Chờ đến lúc em nhìn thì sẽ biết."

Lãnh Tang Thanh ngẩng đầu nghi hoặc nhìn hắn.

"Giống như anh sẽ vĩnh viễn không rời em đó." Niếp Ngân cố ý để lộ ra một câu.

Lãnh Tang Thanh lại càng mơ hồ: "Đó là cái gì?" Vắt hết óc suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên trừng lớn hai mắt, chỉ vào hắn: "Anh, anh sẽ không làm cho người ta một bộ còng tay hoặc là xích cứng gì gì đó chứ?"

"Đúng vậy, nha đầu thông minh, rất giỏi." Niếp Ngân nghiêng người áp chế đè lên cô, giống như một con hổ đói vồ vội lấy mồi, cúi đầu hôn lên hôi cô, lưu lại dấu vết tà ác sau đó hắn cười: "Chờ xích chuyển đến, anh sẽ liền cột em trên hòn đảo nhỏ này, như vậy em có muốn chạy cũng không được."

Lãnh Tang Thanh bị hơi thở của hắn làm cho ngưa ngứa, nâng cánh tay đánh vào lồng ngực rắn chắc của hắn "Chán ghét, người rời đi là anh mới đúng? Em xem hẳn là phải còng anh lại."

"Sợ anh đi như vậy sao, hả?" Hắn ở trên người cô hít lấy mùi thơm, cúi đầu kẽ hôn vào cổ cô, tiếng nói trầm thấp và động tác làm người ta mơ hồ.

Lãnh Tang Thanh đáp lại rất thật thà: "Đúng vậy, Niếp Ngân, em rất sợ rất sợ anh lại rời khỏi em."

Niếp Ngân ngẩng đầu, đôi mắt cô tràn ngập thâm tình, hắn cũng tràn ngập thâm tình nhìn cô, ngón tay khẽ gạt sợi tóc và nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô --

"Anh nói rồi, anh sẽ không rời khỏi em, trừ phi..." Hắn dừng lại một chút.

"Trừ phi cái gì?" Lãnh Tang Thanh giật mình, bàn tay nhỏ bé nắm chặt cánh tay của hắn.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...