Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 162

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh sáng từ đôi mắt Niếp Ngân tối đi nhưng rất nhanh trở lại khuôn mặt tươi cười, bàn tay to để nhẹ ở mặt cô, đáy mắt lại kiên định và thong dong: "Không có gì, vô luận ra sao, em đều thuộc về anh, anh sẽ không cho em rời đi."

Vì Lãnh Tang Thanh không quá sắc bén và để ý nên căn bản cô không nhìn ra biến hóa trong mắt Niếp Ngân, biến hóa vừa rồi đi nhanh, chỉ trong nháy mắt nên cô không thể nhận ra, cô nghe thấy lời này xong thì ôm hắn, thật lâu không buông tay.

Sáng sớm yên tĩnh, trên giường một màn lãnh mạn xảy ra.

Niếp Ngân cũng không muốn dậy, ôm lấy Lãnh Tang Thanh, hai người chẳng chịu rời giường. Hắn chưa bao giờ cảm thấy yên tĩnh như vậy, cho tới nay, thần kinh của hắn đều buộc chặt, tuy rằng mặt ngoài nhạt như gió lạnh, trời sinh tính cảnh giác sớm đã thành tự nhiên nhưng giờ phút này khắc này hắn mới cảm giác được thể xác và tinh thần mình mệt mỏi đến cỡ nào, chỉ có khi hắn ôm cô mới có thể cảm thấy im lặng là đáng quý và hạnh phúc.

Thật lâu sau, Lãnh Tang Thanh ngẩng đầu từ trong ngực hắn lên, mở mắt nhìn, nhẹ giọng nói với hắn: "Ngân, anh nói em đang nằm mơ sao?"

Niếp Ngân cúi đầu nhìn cô, mỉm cười: "Vì sao nói như vậy?"

Lãnh Tang Thanh thở dài, lại thuận thế vùi mặt vào trong ngực rộng lớn của hắn: "Em chỉ cảm thấy hạnh phúc tới quá nhanh, cảm giác hạnh phúc thỏa mãn này mỗi ngày đều vây quanh em, em sợ cảm giác đó đột nhiên biến mất." Nói xong cô lại ngẩng đầu, đáy mắt lộ ra một tia khẩn trương: "Chúng ta thật sự đã ở bên nhau sao?"

"Đứa ngốc." Niếp Ngân cảm thấy một trận uất ức, cánh tay sủng nịch nhéo nhéo cái mũi của cô: "Em cảm thấy hạnh phúc tới nhanh sao? Đối với anh chúng ta đã lãng phí bỏ qua quá nhiều thời gian, từ nay về sau, anh ở nơi nào em sẽ ở nơi đó."

"Ngân..." Cổ họng Lãnh Tang Thanh căng thẳng, tình yêu trong lòng đối với hắn càng sâu, tay ôm lấy cổ hắn, giọng cô nói với hắn thoáng mang theo nức nở vì kìm lòng không được: "Em yêu anh, rất yêu anh."

Tựa hồ ngay cả những lời này cũng không thể biếu đạt hết tình yêu của cô đối với hắn, trải qua xa cách qua lâu cô mới hiều người đàn ông này như sinh mệnh của cô, cô lại cũng vô pháp chặt đứt sinh mệnh đó.

Niếp Ngân không nói gì, lại gắt gao ôm cô, dùng hành động để nói cho cô biết, hắn cũng yêu cô rất nhiều...

-------- hoa lệ lệ phân cách tuyến --------

Giữa trưa, sóng ven biển êm ả, cô cùng hắn rời bến đi chơi một vòng, Lãnh Tang Thanh lười biếng nằm ở trên bong thuyền, nhìn mấy con phi điểu bay qua bầu trời xanh trên không trung, đột nhiên cười ngây ngô.

Niếp Ngân đi lên bong thuyền nhìn cô như vậy thì bất đắc dĩ lắc đầu, chưa nói hai lời thì đã ôm cô lên ngồi trên ghế rộng có ô che nắng, nhìn cánh tay hồng của cô đang phơi nắng mà đau lòng, làn da cô trắng nõn, thường thường nếu phới dưới ánh mặt trời quá lâu sẽ dị ứng, không biết sao mỗi lần rời bến cô đều rất vui vẻ, thậm chí hận không thể bay qua thái dương.

"Nếu lần sau không xoa kem chống nắng, anh sẽ không mang em rời bến nữa đâu." Hắn cố ý nói một câu với khuôn mặt nghiêm túc.

Lãnh Tang Thanh lười biếng dựa vào ngực hắn, hưởng thụ gió biển thổi vào khuôn mặt, nhìn hình dáng tiểu đảo xa xa, khoảng cách coi như xa, tiểu đảo kia giống như được khảm ở trong nước biển cùng với ánh sáng của đá quý. Cô khe khẽ cười: "Anh xem em là một đứa trẻ con sao?"

"Vậy em không phải một đứa trẻ sao?" Niếp Ngân bất đắc dĩ lắc đầu, ở trong mắt hắn, rất nhiều lúc nha đầu kia giống một đứa bé, hắn thật sự khó có thể nghĩ ra mai sau cô sẽ chăm sóc hắn như thế nào.

"Này..." Lãnh Tang Thanh thấy hắn nói như vậy, tròng mắt giảo hoạt chuyển vòng: "Nếu em là đứa trẻ, vậy chẳng phải anh là tội phạm dụ dỗ trẻ con sao?"

Niếp Ngân thấy cô có ý trêu đùa, cũng nhịn không được mà nhếch môi cười, cố ý nói một câu: "Nói như vậy, anh đây sẽ trực tiếp biến thành tội phạm cưỡng gian được không?" = ="

"Anh --" Lãnh Tang Thanh phát hiện bị hắn trêu ngược lại, mặt cô đỏ lên, cô lấy khủy tay đánh vào ngực hắn, bĩu môi nói: "Sắc lang."

Niếp Ngân mê muội nhìn khuôn mặt phiếm hồng của cô, thỏa mãn cười cười. Hôm nay hắn ăn mặt hưu nhàn rất khác biệt với ngày trước, một thân hưu nhàn này biển hiện rõ sự biến đổi từ nghiêm nghị thành hiền hòa, nhưng Lãnh Tang Thanh biết, thường thường những người càng hiền hòa bình tĩnh thì trong cơ thể họ lại càng ẩn chứa rất sự âm trầm mà không muốn người ta biết, Niếp Ngân hoàn toàn chính là người như thế, mà đây cũng là nguyên nhân làm Lãnh Tang Thanh si mê hắn.

Nhìn khuôn mặt điển trai của hắn lộ ra ý cười, cô nhìn mà không động tâm không được, ngón tay mảnh khảnh đặt lên hai má có đường nét ngóc cạnh rõ rằng của hắn, lúc đó cô nghe thấy tim mình đập thật mạnh, nhịn không được mà nói một câu: "Thực không thể tin được, anh sẽ... yêu em."

Lần đầu tiên cô ở dưới tàng cây anh đào gặp hắn, cô chỉ biết lòng mình đã thay đổi, nhưng, hắn cao cao tại thượng như vậy, một người đàn ông vĩ đại như vậy, cô thật sự cảm thấy mình và hắn có một khoảng cách, nhưng vận mệnh lại kéo hắn tới gần cô, tất cả đều tưởng như phi thường, tính cả những chuyện xảy ra của cô vào hắn.

Cô cảm thấy hạnh phúc thật sâu, được một người đàn ông yêu mình sâu lặng như vậy.

Niếp Ngân nghe cô nói vậy, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nụ cười bên môi mở rộng: "Sao lại nói như vậy?"

"Bởi vì... Anh thật sự làm người ta cảm thấy không thể tới gần nha." Lãnh Tang Thanh chỉ nghĩ gì nó đó, đôi mắt hạ xuống, nhỏ giọng nói: "Em cảm thấy trên đời này hẳn là sẽ có một cô gái thật tốt mới hợp với anh." Thật là chết tiệt, vì sao càng hạnh phúc cô lại càng cảm thấy tự t//i chứ? Loại cảm giác này cô chưa từng trải qua, cô là thiên kim tiểu thư Lãnh thị tài phiệt, thân phận này đủ để nói là cao cao tại thượng nhưng mỗi khi đối mặt với Niếp Ngân, loại cảm giác tự t//i xuất hiện mà cô chưa bao giời từng có giống như nấm mọc lên, cảm giác này đối với cô là tệ hết chỗ nói.

Niếp Ngân dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô, thật lâu sau, cánh tay nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, ánh mắt sâu thẳm: "Em cảm thấy em không tốt nhất?"

"Ừ." Lãnh Tang Thanh thành thành thật thật gật đầu.

Niếp ngân lại theo bản năng nhăn mày.

Lãnh Tang Thanh thấy ánh mắt hắn có biến hóa thì chặn lại nói: "Em không phải thích phủ định mình, chỉ là em thật sự cảm thấy anh rất vĩ đại, em thực tự t//i..."

"Tự t//i?" Niếp Ngân nhận ra sợ hãi của cô, ánh mắt lại nhu hòa hơn: "Nếu em tự t//i thì những cô gái khác sống ra sao?"

Lãnh Tang Thanh mím môi, hít sâu một hơi: "Không biết vì sao, trong lúc đó em cảm thấy chúng ta có một khoảng cách, Ngân, em thật sự rất yêu anh, nhưng có đôi khi lại đoán không ra anh nghĩ gì, ở bên anh, em sợ có một ngày rời giường không nhìn thấy anh, sau đó lại là chờ đợi với thời gian dài; tuy rằng em là tiểu thư Lãnh thị, nhưng em không có giống các thiên kim giỏi ăn nói của những nhà giàu khác, cũng không có bản lĩnh giúp nhà mình cái gì, càng không thể giao tiếp buôn bán, em chỉ đi chơi, một chỗ lại một chỗ, so với người khác ngoài biết nhiều về địa lí thì em chẳng biết gì, tính tình của em thì tùy tiện, không ôn nhu không chu đáo, thậm chí còn có ý xấu nghĩ về kế chu toàn giữa anh và Tích (nghĩa là cưới Tích để nhớ Ngân đó), em -- ưm -- "

Chưa nói xong, cái miệng nhỏ của cô đã bị Niếp Ngân cúi đầu chặn lại, dùng nụ hôn thâm tình để làm tỉnh cô và chặn những lời tiếp theo.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...