Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 160

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Niếp Ngân cúi đầu, ngữ khí trở nên tà ác, tùy ý kích phát nhiệt tình của Lãnh Tang Thanh.

Nhưng tất nhiên Lãnh Tang Thanh không quen như vậy, tuy nói bờ biển như giường, nước biển rất lãng mạn, nhưng bị người thấy thì sao?

"Ngân... Chúng ta trở về đi." Cô che khuôn mặt nhỏ lại, nói nhỏ giọng.

Niếp Ngân nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ của cô, lại cười và nói: "Ở đây luôn."

Lãnh Tang Thanh có chút khiếp sợ.

Niếp Ngân lại cười: "Yên tâm, không ai dám tới chỗ này đâu."

"Anh --" Cô nhìn ra ý xấu trong đôi mắt hắn, khuôn mặt nhỏ xấu hổ lại đỏ bừng lên.

Niếp Ngân cúi đầu hôn cô, sau đó là những nụ hôn vụn, hai má cô lại như mộng như ảo, xinh đẹp làm tim hắn đập không thôi, bàn tay to của hắn càng ngày càng không yên, bắt đầu dùng môi và bàn tay ở bên dưới tạo ra sự vui sướng cho cô gái, sau đó mượn chỗ giữa hai chân cô ma sát phóng thích dục vọng của chính mình.

Hơi thở của Lãnh Tang Thanh dồn dập, thậm chí không tự giác mà phối hợp cọ cọ với Niếp Ngân.

Bởi vì cô không kiêng kị gì nên hơi thở của Niếp Ngân cũng rất vô tư và lõa lỗ, làm cho cô mở rộng lòng mình và có cảm giác vui vẻ. Đúng như ý hắn, bây giờ cô đã mở lòng mình, loại cảm giác này đối với cô vô cùng tốt đẹp.

Niếp Ngân rốt cục lại cũng không thể chịu được, đứng dậy, cởi bỏ chiếc thắt lưng có hoa văn tinh xảo, Lãnh Tang Thanh ngượng ngùng nhắm hai mắt lại, không dám nhìn hắn.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt điển trai của người đàn ông, da thịt màu đồng được ánh trăng làm cho càng thêm gợi cảm mị hoặc, cơ ngực rắn chắc dọc theo bắp thịt xung quanh làm hắn càng thêm hùng vĩ, lưng rộng vững vàng ở phía sau, hắn cúi người xuống, cười nhìn cô gái đang ngượng ngùng trong lòng, cười nhẹ, đôi môi nóng bỏng trượt nhẹ nhàng dọc theo cái trán của cô.

Hắn to lớn hùng vĩ làm người ta sợ hãi, tựa hồ sớm đã rất khẩn cấp muốn hưởng thụ ngọt ngào của cô.

Cảm nhận được nhiệt độ của hắn, Lãnh Tang Thanh nhẹ nhàng kêu một tiếng, nhìn thoáng qua sau đó lại vội vàng nhắm mắt, cô chưa từng nhìn rõ như vừa rồi, hắn quá mức to lớn, trong lúc nhất thời cô lại sợ, sao cô lại bao dung hắn nhiều lần như vậy chứ?

Niếp Ngân đang rất dâng trào, ngón tay thon dài lại rất linh hoạt cởi quần áo cô ra, ánh trăng như nước, một đôi nam nữ này nhìn qua cực kì tuyệt vời, màu đồng của hắn phối hợp với màu trắng noãn của cô, cường hãn của hắn phối hợp với mềm mại của cô, tất cả đều như một tác phẩm tốt đẹp được trời đất vạn vật tạo nên, người ta không khỏi sôi máu khi nhìn qua một màn này.

Lãnh Tang Thanh chỉ cảm thấy mơ hồ, kìm lòng không được mà mở hai mắt, nhìn phía trên Niếp Ngân, hai mắt hắn thâm thúy đắc tượng như trời đêm, bên môi ôm lấy nụ cười đầy mê hoặc.

Trong lúc nhất thời, tình yêu của cô đối với hắn càng thêm mãnh liệt, chủ động vươn cánh tay vòng qua gáy hắn, nói nũng nịu: "Ngân, em muốn..."

Cô yêu hắn, yêu hắn ôn nhu, yêu hắn dành yêu thương cho cô...

Người đàn ông thâm trầm này vô cùng khó kiếm, nhưng cô rất may mắn, có được tình yêu của hắn, mà cô, không phải người phụ nữ dẻo miệng, cô muốn có được hắn, cả đời chỉ muốn có hắn.

Đối mặt với người đẹp như vậy, Niếp Ngân cũng không phải là thánh nhân, hơn nữa đối với cô hắn không thể khống chế, gió biển, thuận thế thấp mình xuống.

Khi thứ cứng rắn của hắn ma sát vào chỗ mềm mại của cô gái, trong nháy mắt hắn cảm thấy lý trí mình ở trong đầu ầm ầm sập xuống, bây giờ điều duy nhất hắn muốn là khảm thật sâu thứ đó vào thân thể cô, điên cuồng hưởng thụ, giữ lấy, làm cho cô gái dưới thân mình r//ê//n rỉ, thét chói tai, thần phục.

Rốt cục Niếp Ngân nhịn không được mà động thân, thứ to lớn đ//â//m vào thân thể Lãnh Tang Thanh.

Cô hổn hển kêu một tiếng, thân mình nhịn không được mà vặn vẹo, cái đầu nhỏ trên bờ cát, Niếp Ngân lại săn sóc cúi đầu xuống hôn môi cô, sau đó một chút một chút đốt lửa trên thân thể cô, ý muốn giảm bớt đau đớn sự buộc chặt của cơ thể cô.

Lãnh Tang Thanh cảm động, Niếp Ngân ôn nhu chăm sóc cô làm tình yêu của cô đối với hắn căng tràn, cô ngẩng đầu, có thể nhận ra hắn đang khổ sở cố nén dục vọng và phấn kích, mồ hôi của hắn từ trên trán chảy xuống, rơi xuống da thịt trắng bóng của cô, một mảnh nóng bỏng.

Tay cô động tình, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán hắn, chủ động ôm lấy hắn, hôn lên đôi môi của hắn, làm ra động tác mời mọc.

Niếp Ngân biết cô đã thích ứng, mà hắn cũng không chịu nổi sự tra tấn của dục vọng, hơi hơi rời khỏi một chút rồi sau đó dùng sức tiến vào, rốt cục đem tất cả của mình khảm vào trong chỗ mềm mại của Lãnh Tang Thanh.

Lãnh Tang Thanh thở gấp, mà hắn phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn đến cực hạn, đây là một loại cảm giác bao lấy từ rất lâu rồi, quen thuộc làm cho hắn lại càng yêu cô gái trong lòng.

Bởi vì sợ cát trắng làm đau làn da mềm mại của cô, động tác của hắn bắt đầu nhẹ nhàng, mà lâu dài, hòa hoãn, ôn nhu, hơn nữa ở trong quá trình đó hắn không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của cô, đáy mắt tràn ngập tình yêu.

Nhưng đối với Lãnh Tang Thanh động tác ôn nhu đó như tra tấn, hơi thở lại trở nên dồn dập trầm trọng, miệng phát ra r//ê//n rỉ khó nén.

Niếp Ngân cảm nhận thân thể cô nhẹ nhàng run run, lại thấy cô rất động tình, không quên vỗ về chơi đùa chỗ mẫn cảm của cô gái trong lòng, tạo cho cô sự hưởng thụ tới cực hạn.

Ban đầu Lãnh Tang Thanh tràn ngập tình yêu đối với hắn, trải qua việc gây xích mích của hắn như vậy, cô đột nhiên giật mình một cái, thân mình buộc chặt mạnh lại, ôm Niếp Ngân càng nhanh. Người đàn ông nhịn không được mà đầu vai run run, lưng rắn chắc của hắn nhịn không được khoái cảm này, hắn biết, cô gái trong lòng mình đã bay lên mây.

Hắn nhịn không được mà cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán đầy mồ hôi của cô, giọng nói ôn nhu cười yếu ớt vang lên: "Vật nhỏ mẫn cảm."

Lãnh Tang Thanh ngượng ngùng vùi đầu vào ngực hắn, hạnh phúc trong lòng lại mở rộng vô hạn. Thấy cô như thế, tình yêu trong lòng Niếp Ngân lại thăng hoa, kéo cô ngồi xuống, nhấm nháp từng vị ngọt của cô, hắn bắt đầu cười xấu xa, cũng không lại để mình khó chịu, động tác trở nên cuồng dã.

Hắn còn chưa nghĩ sẽ kết thúc cuộc yến tiệc ngon lành này.

"Ngân..." Lãnh Tang Thanh phong tình kêu tên hắn, không nhúc nhích để mặc hắn cuồng dã gây rung động cho cô, thân thể cô như con thuyền nhỏ ở trong một bờ biển rộng có bão lớn, lắc lư, cô bất lực chỉ có thể nắm chặt cánh tay của hắn, mỗi khi hắn cuồng dã mà đ//â//m vào, cô chỉ có thể ôm chặt hắn, tùy ý để hắn đ//â//m ra rút vào, thân thể cô lại buộc chặt thêm lần nữa.

Tiếng nói khàn khàn của hắn vang lên: "Thanh Nhi, em thật đúng là bảo bối..."

Hắn trầm mê trong loại khoái cảm dục tiên dục tử này, không thể tự kềm chế, hận không thể vĩnh viễn chôn mình vào trong thân thể cô, loại tình yêu này lại theo nước biển chấn động một vòng một vòng, hắn lần lượt đưa cô lên mây, lần lượt làm cho cô hưởng thụ sự vui vẻ tới cực độ.

Trên bãi biển, đôi nam nữ triền miên ở một chỗ, kích tình quyến luyến, ánh trăng cũng tựa hồ như xấu hổ vì họ, lặng lẽ trốn đi.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 160

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...