Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhã Ái Thành Tính – Chương 6

Nhã Ái Thành Tính

Tác giả: Thánh yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiêm Đông Kình nhìn bộ dạng Tô Lương Mạt mặt mũi khó chịu, nôn cũng không nôn được, hắn xiên một miếng bỏ vào miệng.

Lực nhai vừa đủ, đầu lưỡi trằn trọc còn có thể thấy chút màu đỏ chói mắt.

Cô nghĩ không sai, hắn là cố tình làm cho cô buồn nôn.

“Cô mấy ngày chưa ăn uống đàng hoàng, ăn chút cháo trước đi.” Chiêm Đông

Kình bỏ dao nĩa xuống, đúng lúc thốt ra một câu, hắn cũng không phải đột nhiên lương thiện, mà cứ như vậy muốn đùa chết cô, hắn muốn có đáp án

thì tìm ai được đây?

Tô Lương Mạt dùng tay trái ra sức đè ép dạ

dày, kéo chén cháo ở bên cạnh qua, cho dù đói đến ngực dán vào lưng,

những cô chỉ có thể ăn từ từ từng muỗng nhỏ.

Chiêm Đông Kình chỉ

ăn một miếng bít tết, bỏ lại cầm lấy miếng sandwich, Tô Lương Mạt là

người ăn xong cuối cùng, cô giương mắt thấy Chiêm Đông Kình cầm khăn lau tay, “Thấy khá hơn chưa? Các người đi được rồi.”

Thật sự cứ như vậy chịu thả cô ra?

Tô Lương Mạt cho dù nghi ngờ, lại không trì trệ chút nào, một bữa sáng

không thể hồi phục tốt tinh thần, cô ôm em trai vào trong ngực, bước

chân mềm oặt nhưng mục tiêu mười phần là ra khỏi cửa.

Vừa đúng lúc chạm mặt Tống Các với Hàn Tăng.

Hàn Tăng chắc là cũng đã biết hai ngày trước mình vô duyên vô cớ té xỉu là

chuyện ‘tốt’ của Tô Lương Mạt, hắn sải rộng bước chân đi lên trước, nhìn thấy Tô Trạch co rúc phía sau Tô Lương Mạt, “Ranh con chết tiệt, theo

ta đi luyện thử bia bắn thế nào?”

Chiêm Đông Kình ngồi yên một chỗ, không nói lời nào.

“Mời tránh ra cho.”

Tô Lương Mạt dắt Tô Trạch, tránh khỏi Hàn Tăng tăng nhanh bước nhanh.

“Lão Đại, người như vậy là muốn thả cô ta đi?” Tống Các đi về phía bàn ăn.

Chiêm Đông Kình gật gật đầu.

Hàn Tăng là người đầu tiên giậm chân, “Thả cô ta đi? Lão Đại, cô ta ngày đó còn muốn giết người! Dù không cần cái mạng của cô ta nhưng thế nào cũng phải phế cô ta đi rồi mới nói, nếu người chơi đùa chán rồi, cũng cho

tôi chơi thử đi?”

Chiêm Đông Kình đứng dậy, chân dài bước qua

trước bàn ăn, Tô Lương Mạt mang theo Tô Trạch đã ra khỏi cửa, Hàn Tăng

tất nhiên không chịu để yên, Chiêm Đông Kình một phát bắt được bả vai

Hàn Tăng nghiêng về phía trước, “Ta tự có tính toán.”

Bình thường hắn nói những lời này, có nghĩa là không muốn thuộc hạ nói nhiều nữa.

Hàn Tăng hôm nay lại không có nhãn lực, “Nhưng mà…”

Chiêm Đông Kình xiết chặt năm ngón tay, sắc mặt đột ngột sa sầm, Tống Các lập tức ra mặt không để Hàn Tăng tiếp tục lộn xộn. Chiêm Đông Kình đi tới

cửa, ánh nắng chiếu lên một bên vai Tô Lương Mạt, hai chân giống như

đang đánh nhau nhưng vẫn cứ ương ngạnh tiến lên phía trước, thực sự thú

vị.

Hàn Tăng cao lớn lỗ mãng cũng bị ánh mắt vừa rồi của Chiêm

Đông Kình áp chế, Tống Các vỗ vỗ vai hắn, “Sớm muộn cũng có ngày cái

mạng nhỏ của ngươi phải giao ra do cái tính hấp tấp này, ngươi có khi

nào thấy có kẻ nhổ râu lão Đại còn bình yên vô sự rời đi?”

“Nhưng ta thấy cô ta vẫn yên ổn.”

Tống Các lắc lắc đầu, đầu óc thật đơn giản, nói thêm nữa cũng chỉ phí công,

“Đây rốt cuộc là kết thúc, hay là bắt đầu, ai biết được?”

Lương Mạt ra khỏi tòa biệt thự, luôn không dám quay đầu lại, cả khu vực

quanh căn biệt thự hình như không có người nhàn tản, vắng lặng nghiêm

trang làm người ta thấy sợ.

“Chị, thật kỳ quái, trên đường không có ai cả, cũng không nhìn thấy quảng trường ca hát.”

Tô Lương Mạt ôm hai vai nó, đến khi ra khỏi con đường này, mới dám quay đầu lại nhìn thử.

Nơi này là vương quốc hắc ám của Chiêm Đông Kình, nói trắng ra là thành phố của hắn, cũng không cần thiết phải ẩn trốn, phóng tầm mắt đi cũng đếm

không hết số khu vực hắn quản lý trong tay, chỗ của hắn hang ổ của hắn ở đây, có người phục vụ có người lo lắng, chỉ cần lập tức có ngay.

Tô Lương Mạt đưa Tô Trạch đi bộ hơn một giờ, mới bắt được taxi.

Đến khi ngồi vào trong xe, cô vẫn có cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Xe taxi đưa hai chị em tới trước một tiểu khu, căn nhà trước kia đã bị

niêm phong, nơi này là nhà cũ mấy năm trước, nhưng cũng không quá tệ,

đầy đủ tiện nghi, mười tám mét vuông cũng đủ cho ba người sinh sống.

Tô Lương Mạt đi lên trên tầng gác nhấn chuông cửa, mẹ quả nhiên ở đây, cửa mở liền thấy Tống Tử Căng hai mắt đỏ bừng, Tô Lương Mạt ngập ngừng mở

miệng, “Mẹ.”

Tống Tử Căng một tay kéo cả hai chị em vào, “Các con đi đâu vậy, sắp dọa mẹ đến chết rồi, điện thoại cũng không gọi được.”

Tô Lương Mạt ở trên xe đã dặn kỹ Tô Trạch không được nói lung tung, “Mẹ,

con ở chỗ Mạch Tử ngủ lại một đêm, hôm trước không phải nói với mẹ rồi

sao?”

“Còn con?” Tống Tử Căng đưa ngón tay chọc chọc lên trán con trai, “Không ở trường đi học, đi đâu đó?”

“Mẹ, cuối tuần mà, ngày thứ sáu dù sao trường học cũng cho sinh hoạt tự do, con liền đón Tô Trạch về.”

“Con thật là,” Tống Tử Căng nhìn thấy hai đứa con trở về, tâm tình treo lủng lẳng cuối cùng cũng ổn định, “Nhưng sao cô giáo ở trường nói Tô Trạch

vốn không có tới trường?”

“Mẹ, chúng con không phải vẫn ổn sao?”

Tô Lương Mạt sợ bị lộ tẩy, “Di động của con cũng mất rồi, hai ngày nay

chơi mệt quá, mẹ xin nghỉ cho Tô Trạch đi.”

Nói xong, cô cất bước đi về phòng.

“Lương Mạt, sắc mặt con sao lại khó coi như vậy, có phải bị bệnh rồi không?”

Lời nói của mẹ bị chặn lại ngoài cửa, Tô Lương Mạt đưa tay đè chặt bụng, vén chăn lên cuộn mình vào giữa giường.

Bên ngoài truyền tới

tiếng Tống Tử Căng huyên thuyên, “Không đứa nào để mẹ được tĩnh tâm, ba

con mất tích đến bây giờ cũng chưa có tin tức…”

Buổi trưa, Tô

Lương Mạt mơ mơ màng màng ngủ, Tống Tử Căng đẩy cửa tiến vào, “Ăn chút

cơm đi, nếu không thân thể cũng không khỏe được.”

Tô Trạch tiểu quỷ đầu kia miệng còn cứng hơn chị nó, hỏi nửa ngày cũng không cạy ra được một câu.

Tô Lương Mạt chống hai tay ngồi dậy, “Mẹ, mẹ đi làm đi, con không sao.”

“Mẹ hôm nay xin nghỉ rồi, làm gì còn tâm tư…”

Tống Tử Căng đưa chén cơm vào tay con gái.

“Mẹ, chú Trương có tới không?”

“Chú Trương?” Tống Tử Căng lắc đầu, lại tiện đà thờ dài, “Ba con đang bỏ

trốn, bạn bè trước kia làm gì còn tới lui, con cũng đừng đi tìm bọn họ,

nếu người nhà cũng muốn tránh đi hà tất phải sáp lại làm người ta lạnh

mắt làm gì?”

“Mẹ, con chỉ là hỏi thử một chút.”

“Vụ án năm đó, từng lớp từng lớp đè xuống,” Tống Tử Căng cười lạnh một tiếng, “Ai

cũng muốn phủi bỏ sạch sẽ quan hệ, nhưng sự việc ồn ào thành như vậy lại phải có một người gánh vác, được rồi,” bà lặp lại một cậu, “như vậy

cũng tốt, trốn thoát so với ở trong tù bị đày đọa đến chết còn tốt hơn.”

Tô Lương Mạt trầm mặc, nuốt một miếng cơm muốn để đề tài này nhanh qua đi.

Tô Trạch rốt cuộc chỉ là trẻ con, ở nhà ngoan ngoãn một ngày, hôm sau liền vui vẻ theo Tống Tử Căng đi học.

Sức khỏe Tô Lương Mạt còn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng dù sao cũng là

công ty thử việc xin nghỉ nhiều không tốt, buổi trưa chỉ ăn qua loa liền đến công ty.

Cô mở cửa đi ra ngoài, vừa xoay người nháy mắt liền thấy trên bức tường trắng tinh lúc trước có mấy chữ viết to màu đỏ như

máu, hô hấp đột nhiên ngưng trệ, chìa khóa trong tay cũng rơi xuống đất.

Trên mặt bức tường là hai chữ ‘đền mạng’ rất to, trên đỉnh khung cửa còn có chữ giết người đền mạng khủng bố y chang.

Tô Lương Mạt vội nhặt chìa khóa lên khóa trái cửa, cô chưa hoàn hồn đi vào thang máy, chỗ nào đó mâu thuẫn trong lòng đột nhiên như bế tắc được

khai không, có luôn cảm thấy có gì đó không ổn, bây giờ rốt cuộc nghĩ

thông suốt rồi.

Chiêm Đông Kình làm sao có thể thật sự dễ dàng

buông tha cô? Mặc dù cô từ chối tài xế hắn đã sắp xếp đưa về, nhưng hôm

đó chiếc taxi kia lại lái thẳng đưa cô về tới cổng.

Còn có...

Đám người lúc trước bắt cóc Tô Trạch kia, mặc dù ở kho hàng đã bị Chiêm

Đông Kình kết liễu, nhưng chưa có ai nói qua với cô liệu có cá lọt lưới

hay không, càng không có ai nói với cô, rời khỏi địa bàn của Chiêm Đông

Kình cô đã an toàn rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhã Ái Thành Tính
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...