Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhã Ái Thành Tính – Chương 5

Nhã Ái Thành Tính

Tác giả: Thánh yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Lương Mạt nắm chặt di động của Chiêm Đông Kình trong tay, không có biểu hiện sợ sệt hay hoảng loạn bao nhiêu, cô đi tới, thậm chí còn để di

động lại chỗ cũ.

Chiêm Đông Kình nâng một chân lên, áo choàng tắm rơi xuống, giả sử cô nhìn kỹ hơn một chút có khi có thể thấy chút cảnh

xuân, nhưng Tô Lương Mạt lúc này lại không có lòng dạ.

Dù sao cũng bị bắt tại trận, cũng không có gì để nói.

Người ngoài đều nói Chiêm Đông Kình đáng sợ cỡ nào, cảnh tượng lúc nãy hắn

không mảy may do dự phất tay giết người vẫn lượn lờ trong đầu Tô Lương

Mạt, nhưng bỏ mấy thứ này đi, dù sao cũng đã đi đến bước này, Tô Lương

Mạt cũng không có gì phải sợ.

Cô ngược lại giống như chẳng có chuyện gì định quay lại sofa phía trước.

Cánh tay đột nhiên bị một cỗ lực đạo kéo lại, lôi cô suýt chút nữa té ngã,

Chiêm Đông Kình đá lên bắp chân cô một đá, cũng không biết thế nào cảm

giác tê dại lan ra toàn thân, Tô Lương Mạt không kịp chuẩn bị té ngã

xuống giường.

“Đêm nay cô ngủ bên cạnh tôi.”

“Anh còn sợ tôi chạy?”

Chiêm Đông Kình đưa tay đẩy, đẩy cô sang phía bên kia giường, “Cô chạy một cái thử xem.”

“Em trai tôi đâu?”

Người đàn ông nhắm mắt lại, “Yên tâm, chưa chết được.”

“Nó chỉ là đứa trẻ con.”

Chiêm Đông Kình rõ ràng ngay cả chút nhẫn nại cuối cùng cũng không còn, Tô

Lương Mạt lúc này cũng không dám chọc hắn, chỉ đành cuộc tròn thân thể

nằm bên cạnh hắn. Cô không biết chú Trương là thật đang nghĩ cách hay

chỉ là nói lấy lệ, Tô Lương Mạt nhìn bộ dạng bình tĩnh của Chiêm Đông

Kình, nếu không lúc nãy đã trừng trị cô rồi.

Trong đầu cô có rất

nhiều chuyện, đưa lưng về phía Chiêm Đông Kình nhìn ra ngoài cửa sổ,

người đàn ông bên cạnh lại mở mắt lần nữa, ưỡn người dậy sau đó nhấn cái nút bên cạnh giường.

Không quá ba giây, cửa phòng ngủ mở ra, hộ vệ lúc nãy canh giữ trước cửa tiến vào, “Lão Đại.”

Chiêm Đông Kình chỉ chỉ bên cạnh, “Đưa cô ta đến phòng cho khách.”

Tô Lương Mạt không đợi hắn mở miệng đã ngồi dậy rồi, lúc này nghe thấy lời hắn nói, chân trần đi như chạy trốn ra ngoài.

Hộ vệ được huấn luyện cẩn mật không có biểu hiện dư thừa, đưa Tô Lương Mạt rời khỏi, cửa phòng ngủ lại lần nữa đóng lại, một tên hộ vệ khác đứng

canh ngoài cửa nói, “Còn tưởng đêm nay lão Đại sẽ giữ cô ta lại qua

đêm.”

“Nhớ kỹ ngươi thua ta lần này,” tên đàn ông đi ra ngoài ra

hiệu bằng ngón tay, “ngươi có khi nào thấy có phụ nữ qua đêm ở trong này chưa?”

Trong hắc đạo trộn lẫn đủ người, càng có quyền lực ngập

trời hơn người khác càng phải đề phòng, chơi phụ nữ có thể, nhưng nếu

như lúc nhắm mắt ngủ bên cạnh có phụ nữ, tuyệt đối là đại kỵ.

Tô Lương Mạt bị đẩy vào một căn phòng khác.

Cô không biết Chiêm Đông Kình sẽ xử lý cô với Tô Trạch như thế nào, nghĩ ngợi lung tung đến nửa đêm, lúc này mới ngủ say.

Lúc mơ màng, hình như trên mặt có hơi thở không gạt đi được, Tô Lương Mạt

xoay mặt vẫn không tránh khỏi, cô mở mắt, thình lình một gương mặt tuấn

lãng phóng đại làm cô giật mình suýt chút nữa thì hét lên, Tô Lương Mạt

chống hai tay, lại bị hắn bắt lấy cái cằm kéo trở về giữa giường.

“Ngủ một giấc, đầu óc tỉnh táo hơn chút nào chưa?”

Chiêm Đông Kình áp mặt xuống gần, chóp mũi gần như chạm nhau.

Tô Lương Mạt có thể nghe được mùi nước cạo râu của người đàn ông, “Những gì tôi cần nói đêm qua đã nói hết với anh rồi.”

Chiêm Đông Kình nhẹ kéo khóe môi, ý cười còn chưa lan vào mắt, hai mắt dán

chặt vào đôi con người đen bóng của cô, “Tốt, rất tốt,” hắn nhắc lại một tiếng sau đó, môi mỏng dán sát khóe miệng cô, “tôi lại muốn xem thử

miệng của cô có thể cứng đến khi nào.”

Hắn nhốt cô trong căn

phòng này, kêu trời không thấu kêu đất không hay, suốt hai ngày, Tô

Lương Mạt đói bụng cả người không còn chút sức lực, co quắp ở trên

giường giống như người chết đói.

Chú Trương người trong cục cảnh

sát, lại biết rõ cô ở đây, dẫn người đến đây tổng cộng không quá một

tiếng đồng hồ, Tô Lương Mạt biết cô không nên hy vọng nữa.

Cũng

khó trách, sau khi ba mất tích tất cả mọi người ai có thể tránh được thì tránh càng xa càng tốt, có ai ngốc đến độ vì cô mà nhổ lông trên người

Chiêm Đông Kình.

Tô Lương Mạt cơ hồ cho rằng Chiêm Đông Kình muốn nhốt cô chết đói ở đây.

Đây chính là cách hắn trừng phạt, lại rất cao minh, không tốn chút công sức cũng không thấy một giọt máu.

Cho đến buổi sáng ngày thứ tư, Tô Lương Mạt đã chống đỡ tới cực hạn, lúc

cửa phòng mở ra một người phụ nữ tiến vào, bà ta đi thẳng tới bên giường của Tô Lương Mạt, “Kình thiếu bảo cô đi xuống dùng cơm.”

Đi vào còn đem theo cả quần áo cho cô tắm rửa.

Tô Lương Mạt tắm rửa xong đi ra ngoài, lúc xuống cầu thang cô gần như là

hai tay ôm lan can đi từng bước một, Tô Trạch ngồi trước bàn ăn thấy cô, gọi to, “Chị.”

Tiểu tử đang ăn bữa sáng, Tô Lương Mạt thấy sắc mặt nó không tệ, ít nhất mấy ngày nay Tô Trạch không có chịu khổ.

Chiêm Đông Kình ngồi ở ghế chủ trì phía nam, ngẩng đầu ra hiệu Tô Lương Mạt

ngồi xuống, “Ăn xong bữa sáng, tôi cho người đưa các người về.”

Cô vừa mới ngồi xuống cả người cứng đờ, vẻ mặt đầy khó tin, lại không dám mở miệng.

“Chị, chị không khỏe sao?”

Chiêm Đông Kình cướp lời của Tô Lương Mạt, “Chị bị bệnh vài ngày, sức khỏe mới bình phục.”

Tô Trạch gật gật đầu, xiên một miếng thịt nướng nhét vào miệng, “Chị, ở đây đồ ăn thật là ngon, em không nỡ về nhà nữa.”

“Vậy sao?” Chiêm Đông Kình hiếm khi cười, “Vậy ở thêm mấy ngày nữa đi.”

“Không cần đâu.” Tô Lương Mạt vội lên tiếng, “Tô Trạch, mẹ ở nhà nhất định rất lo lăng.”

“Oh.” Tô Trạch suy nghĩ một chút, “Đúng, mẹ còn chưa biết chúng ta ở đâu nữa.”

Dao nĩa trong tay Chiêm Đông Kình lại tao nhã cắt miếng thịt bò bít tết làm ba phần thành thạo, theo vết cắt có máu rỉ ra. Dạ dày Tô Lương Mạt

không chịu được trào ngược lên, càng nhớ đến tiếng kêu thảm thiết ở kho

hàng ngoại ô, vẻ mặt Chiêm Đông Kình chuyên chú, cắt ra cũng không ăn,

đĩa sứ trắng tinh bị từng đạo từng đạo màu đỏ hồng nhiễm vào, đ//â//m vào

gần như làm người khác mở mắt không ra. Động tác này ở trong tay hắn lưu loát mà lại phong cách ưu nhã, Tô Lương Mạt lại nhớ tới một câu, nói

người đàn ông này là độc anh túc, không nên dính vào.

Cũng đúng,

ai đã từng trải qua người đàn ông như vậy, đời này nếu không phải hắn,

cũng đừng mong có thể tìm được người khác có thể thay thế hắn phân nào.

Chiêm Đông Kình cắt xong khối thịt bít tết, cắm một miếng nhỏ đưa về phía Tô Trạch.

Chỗ mép thịt vẫn còn đang rỉ máu.

Tô Trạch cõ chút sợ hãi, nắm chặt miếng sandwich bên cạnh trong tay.

“Nó không ăn bò bít tết.”

Tô Lương Mạt vội mở miệng.

Chiêm Đông Kình hai mắt hẹp dài âm lệ đột nhiên quét về phía cô, lại thấp giọng nói, “Được, nó không ăn cô ăn.”

Tô Lương Mạt vốn chưa bao giờ ăn qua thứ đồ này, cô tiếp nhận cái đĩa từ

tay Chiêm Đông Kình, hơn nữa hai ngày nay chưa có một hạt cơm trong

bụng, mũi ngửi thấy mùi máu tươi dạ dày lại sôi trào lợi hại.

“Chị, đây là thứ gì vậy, có phải thịt người không?”

“Ọe!” Tô Lương Mạt không nhịn được nữa, đẩy đĩa thức ăn sang một bên khom

lưng nôn khan, nhưng lúc này trong dạ dày làm gì có cái gì, nôn đến mức

cả đầu với lồng ngực đều muốn nổ tung.

Thật vất vả mới dễ chịu lại chút ít, Tô Lương Mạt ngẩng đầu nhìn Tô Trạch đối diện, “Ai nói với em là thịt người?”

Tô Trạch mặt mũi ngơ ngác nhìn về phía Chiêm Đông Kình, “Chú nói, người

sống chính là người ăn thịt người, chúng ta không chịu há miệng, cũng

chỉ có thể chờ người khác ăn thịt chúng ta.”

Tô Lương Mạt cố nhịn buồn nôn, Tô Trạch mới sáu tuổi, Chiêm Đông Kình lại nói với nó những lời như vậy.

Vẻ mặt người đàn ông thờ ơ, lời hắn nói là nói thật.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhã Ái Thành Tính
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...