Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyên Huyết – Chương 21

Nguyên Huyết

Tác giả: Sở Hàn Y Thanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong màn đêm yên tĩnh.

Tịch Ca còn chưa nói xong đơn âm cuối, một bàn tay lạnh như băng đột nhiên chắn trước miệng hắn, gắt gao đè lại miệng hắn.

Tịch Ca: “…”

Hắn ngửa đầu về phía sau, tầm mắt hướng lên, nhìn Rhein, cố gắng há miệng, muốn nói  ——

Người nọ nhận thấy động tĩnh dưới bàn tay mình, nội tâm kiên cường có xu hướng sắp bùng nổ, cậu cố gắng ngăn cản: “Được rồi, ta hiểu ngươi muốn nói gì, nhưng ngươi không được nói! Ta còn chưa chuẩn bị, chờ ta chuẩn bị xong, ngươi hãy nói!”

Thật là, đến mức đó sao.

Tịch Ca liếc mắt nhìn Rhein một cái, chỉa chỉa tay Rhein.

Rhein lo lắng vạn phần. Cậu chậm rãi buông tay, chỉ cần đối phương phát ra âm thanh không đúng, cậu sẽ lập tức lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bịt miệng hắn lại!

Tịch Ca nói: “Bì Bì.”

Rhein: “Ừ.”

Tịch Ca: “Bì Bì.”

Rhein: “Ừ.”

Tịch Ca: “Bì Bì?”

Rhein: “Ừ?”

Tịch Ca: ” Bì Bì Bì Bì Bì Bì Bì—— “

Nói xong một mạch, Tịch Ca thập phần vui vẻ: “Xem ra cậu vẫn thích cái tên này, thật ra tôi cũng thấy gọi vậy thân thiết hơn —— thôi, cũng muộn rồi, tôi đi ngủ đây, ngủ ngon.”

Tịch Ca từ trên ghế sô pha đứng dậy.

Hắn quay lưng về phía Rhein phất phất tay, rồi hướng lầu hai mà đi.

Bóng dáng chủ nhân biệt thự rất nhanh biến mất sau hàng hiên.

Đến khi mục tiêu bị che khuất, thân thể Rhein nhất thời thả lỏng, nằm bẹp trên ghế sô pha, hai chân gác lên tay vịn, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng.

Trời biết, ban nãy, trái tim chết lặng của cậu thế nhưng bỗng thắt lại, dẫn đến tốc độ lưu thông máu tăng nhanh!

Cậu chỉ biết.

Không phải lần đầu tiên, cũng tuyệt đối không thể là lần cuối cùng, Rhein oán hận mà nghĩ:

Tên kia trời sinh chỉ giỏi gây rắc rối!

Tuy nhiên ——

Buổi tối hôm nay dường như khác hẳn với dĩ vãng, nằm trên ghế sô pha, Rhein vẫn cảm thấy mình đã nhận được món quà ngoài ý muốn.

Tuy rằng nó được bọc rất qua loa, giấy bọc vẽ toàn những hình thù cổ quái xấu xí, không phải được người lịch sự đặt vào lòng bàn tay mà là bị người đập vào đầu gối, thậm chí nơ con b//ư//ớ//m xiêu xiêu vẹo vẹo có khả năng nhặt được ven đường…

Nhưng dù sao cũng xem như một món quà nhỏ.

Rhein miễn cưỡng thừa nhận.

Một món quà ngoài ý muốn.

*

Tịch Ca về phòng ngủ.

Hắn đặt lưng lên giường, tiện tay mở TV, xem chương trình giải trí dành cho trẻ em và phụ huynh.

Trên TV, một đám nhóc ba bốn tuổi trông như bầy vịt con vừa mới nở, đuổi theo sau ba mẹ, không ngừng cười “khúc khích”.

Mới chỉ xem năm phút ngắn ngủi, Tịch Ca đếm kỹ, năm đứa nhỏ chia đều trung bình cứ ba câu sẽ kêu một tiếng cha ơi hoặc là mẹ ơi.

“Cha?” Tịch Ca hướng với hư không gọi một tiếng.

“Mẹ?” Hắn lại hướng với hư không gọi thêm tiếng nữa.

Không có ký ức, đương nhiên cũng không có tình cảm.

Hắn mang theo ba phần tiếc hận, nghiêm túc cảm khái một tiếng, tắt TV, lên giường đi ngủ.

Mười phút yên ắng.

Mười phút sau, người nằm trên giường bỗng bật dậy, nhìn trăng tròn ngoài cửa sổ lẩm bẩm: “Không ngủ được! Có phải do hôm nay mình quá kích động? Hay là mình thử hấp thụ tinh hoa ánh trăng xem dị năng có tăng lên được không? Là một người đàn ông, sao có thể dễ dàng thỏa mãn với ba giây đồng hồ chứ?”

*

Sáng hôm sau, trời trong, quán cà phê góc đường vẫn vắng vẻ như cũ.

Mười giờ hai mươi chín phút.

Tịch Ca đúng giờ bước vào quán cà phê.

Băng qua cửa lớn khảm thủy tinh rực rỡ, ánh vào mi mắt là cây đàn dương cầm đen tuyền đặt ở góc quán, trước đàn dương cầm, là một người đàn ông trung niên mặc áo bành tô, mười ngón thon dài, tóc hoa râm, khuôn mặt hơi có vẻ già nua, tất cả đều in hằn dấu vết năm tháng.

Ông hoàn toàn chìm vào trong âm nhạc, một khúc dương cầm, từ mười ngón tay chảy ra, nhảy múa trong không gian tĩnh lặng.

Nhưng, ngồi trên đàn dương cầm, một con rối sư tử bờm đỏ với cây kèn trên đỉnh đầu, đột nhiên mở miệng, đánh gãy giây phút yên ả này!

“Cậu đến rồi à?” Sư tử bờm đỏ nói.

“Tôi đã đến.” Tịch Ca nói.

“Thật đúng giờ.” Sư tử bờm đỏ cười khẩy.

“Từ lần tôi đến trễ một giây đồng hồ liền không thấy bóng dáng của ông, tôi đã học được cách đúng giờ.” Tịch Ca đáp lại.

Hắn bước thẳng đến, cầm lấy búp bê vải trên đàn dương cầm, không đi quấy rầy nhạc sĩ dương cầm đang đắm chìm vào âm nhạc, mà trực tiếp hướng về phía tấm bình phong bên trái tay ba bước, gặp quản gia của hắn.

Lão Sa ngồi trên ghế có đường nét khuôn mặt cứng rắn, mũi cao, chòm râu cuộn lại, dáng vẻ như người phương Tây. Nhưng y khoác áo ngoài, chân đi giày vải, tay trái cầm một cây quạt ba tiêu, tay phải cầm điện thoại, điển hình của loại tầng lớp nhà giàu mới nổi. Hiện giờ, y đang hết sức chuyên chú xem một bộ phim truyền hình dài tập vừa lên sóng gần đây.

Tịch Ca ngồi xuống: “Còn tức giận à?”

Lão Sa: “Đương nhiên!”

Lúc y nói chuyện con rối cũng nói chuyện theo, chẳng khác nào có hai lão Sa đang quát vào tai Tịch Ca.

Tịch Ca nhìn thoáng qua con rối, tháo pin bên trong ra, rồi mới tiếp tục nói chuyện.

Hắn cực kỳ buồn bực: “Rốt cuộc ông giận cái gì, tôi còn không giận chuyện ông dùng loa trong phòng khách phát đi phát lại mấy đoạn hội thoại trong phim cẩu huyết tám giờ, gì mà ‘Sao anh lại phản bội em’, ‘Tôi phản bội cô đấy thì sao nào’, ‘Tại sao em không thể yêu anh’, ‘Tôi thật sự không yêu anh’, ‘Em hận anh’, ‘Anh yêu em’, đã vậy còn mở âm lượng lớn nhất, khiến tôi bị hàng xóm phàn nàn rồi còn yêu cầu lắp thủy tinh cách âm nữa chứ.”

Lão Sa: “Hừ, ta bật loa to là một chuyện, nhưng cậu sỉ nhục nó lại là chuyện khác!”

Tịch Ca hoàn toàn cạn lời: “Ông dám chắc tôi đã sỉ nhục nó?”

Lão Sa: “Đương nhiên!”

Tịch Ca: “Vậy ông nhắc lại xem tôi sỉ nhục nó thế nào?”

Lão Sa: “Bộ  này thật nhàm chán, ông xem nhiều như vậy còn chưa thuộc nằm lòng à?”

Tịch Ca: “Tôi sỉ nhục nó ở chỗ nào?”

Lão Sa nghiến răng nghiến lợi: “Nó tên là <Ánh Sao Giấu Sau Mặt Trăng>!”

Tịch Ca: “…”

Lão Sa cực kỳ phẫn nộ, dùng sức vỗ bàn, thanh âm truyền cả ra bên ngoài quán cà phê: “Ta xem bộ phim đó nhiều như vậy mà cậu còn chẳng nhớ kỹ tên! Cậu không hề quan tâm đến ta – người đã trung thành tận tâm, chăm sóc cậu suốt mấy năm qua! Còn lão già ta từ trước tới giờ, cậu kêu một tiếng liền lao lực, cun cút hầu hạ cậu. Ta phải Rời! Khỏi! Nhà! Thoát khỏi nanh vuốt của cậu! Nếu như là trước kia, không ai dám đối xử với ta thế này đâu! Ta rơi vào kết cục như hiện tại, tất cả đều là bởi vì lúc trẻ phạm một sai lầm, thật sự là mười phần sai —— “

Tịch Ca: “A, sai lầm gì vậy?”

Lão Sa bỗng nhiên im bặt.

Tịch Ca chậm rì rì nói: “Lúc ông trẻ chắc tôi đang còn nhỏ nhỉ, khi đó tôi trông như thế nào?”

Lão Sa vẫn không nói.

Tịch Ca: “Chẳng lẽ tôi lớn lên chỉ có một mình? Tạm thời không nhắc đến cha mẹ hẳn đã qua đời, bạn bè tôi, thân thích… không có lấy mống nào muốn làm thân với một phú nhị đại siêu cấp như tôi ư?”

Lão Sa im lặng như trước.

Tịch Ca thở dài: “Lão Sa à, mỗi lần nói đến chuyện này, ông lại câm như hến, ông như vậy sẽ khiến tôi nghi ngờ, rằng quá khứ của tôi cất giấu một bí mật rất lớn…”

Lão Sa đột nhiên đứng đắn hẳn: “Tịch Ca.”

Dáng vẻ đứng đắn như vậy, Tịch Ca chỉ thấy qua vài lần, hắn hơi bất ngờ, còn có chút dự cảm xấu.

Tịch Ca cẩn thận hỏi: “Ừm, sao vậy?”

Trên mặt lão Sa hiện lên một mạt tươi cười giả dối như ác ma: “Cậu cũng biết ta không thể từ chối cậu được mà. Cho nên hẳn cậu sẽ phát hiện, chuyện đã qua, không phải ta không muốn nói, mà là cậu không cho ta nói…”

*

Sau khi gặp mặt lão Sa trở về, Tịch Ca luôn cảm thấy mình quên mất chuyện gì đó… Hắn rất để ý đến câu nói cuối cùng của lão Sa, dường như cất giấu bí mật gì đó khủng khiếp lắm, nhưng tạm thời không thể giải đáp, mà việc nên làm vẫn phải tiếp tục.

Về đến nhà, Tịch Ca bắt tay vào chuyện cấp bách nhất lúc này.

Hắn tìm kiếm các huấn luyện viên võ thuật nổi tiếng ở thủ đô, từ nhu thuật Brazil, Thái quyền, Karate, Taekwondo, cho đến một số tuyệt kỹ võ học, hắn đều dùng số tiền lớn thu mua, đồng thời chọn vài võ sư danh tiếng thực lực đến làm huấn luyện viên riêng của mình, chỉ đạo chuyên nghiệp.

Nhưng học võ thuật, khó tránh khỏi xuất hiện một ít ngoài ý muốn…

Huấn luyện viên Thái quyền cả người cơ bắp, tướng mạo hung ác: “Thái quyền, là một môn nghệ thuật gây sát thương! Tại sao quyền của cậu lại mềm nhũn vậy hả? Yếu vậy thì đánh lại được ai?! Nhanh, chuẩn, độc! NOW!”

Vì thế, Tịch Ca rất nhanh ra một quyền.

Huấn luyện viên Thái quyền giận tím mặt: “Hóa ra nãy giờ cậu lười biếng!”

Tịch Ca: “Ha ha…”

Huấn luyện viên Thái quyền nhanh chóng cuốn gói.

Tiếp đến là nhu thuật Brazil, huấn luyện viên nhu thuật ngược lại là một người trung niên nhìn qua mập mạp rất dễ nói chuyện, đáng tiếc anh ta đang chuẩn bị làm mẫu một ít tinh hoa của nhu thuật cho Tịch Ca xem, kết quả anh ta không thể vật Tịch Ca ra đất.

Sau đó… không có sau đó.

Vị trung niên mập mạp đen mặt rời đi, trước khi đi còn lưu lại một câu: “Sớm có tuyệt học trong người hà tất phải giả vờ là người mới? Hy vọng năm nay có thể thấy cậu tỏa sáng trên sàn đấu GCJJF (1).”

Còn có karate, Taekwondo, võ thuật nổi danh trong nước, không đề cập tới cũng thế.

Tóm lại cuối cùng không có lấy một huấn luyện viên được giữ lại, Tịch Ca ném ra núi tiền mà chẳng đi đến đâu, cực kỳ phiền muộn.

Nếu không thể tìm được một huấn luyện viên thích hợp, hắn chỉ đành tự rèn luyện.

Hắn áp dụng phương pháp học tập năm đó thi đại học, kết hợp với các kỹ xảo tuyệt học có trong tay, lại tham khảo trên internet, sau đó trừ đi thời gian lên lớp, cuối cùng thiết kế ra một kế hoạch rèn luyện toàn diện.

Kế hoạch như sau:

5:00 – 7:00 AM Hấp thụ tinh hoa của thái dương.

11:30 – 12:30 AM Chạy bộ, đứng lên ngồi xuống, xà kép, nằm ngửa gập bụng.

9: 00 – 11: 00 PM Chạy bộ, đứng lên ngồi xuống, xà kép, nằm ngửa gập bụng.

11: 00 – 1: 00 PM Hấp thụ tinh hoa của mặt trăng.

Kế hoạch đã định ra, Tịch Ca nghiêm khắc theo kế hoạch mà hành động, giữa trưa hôm nay, hắn đang chạy bộ thì bắt gặp Rhein.

Mặc dù mặt trời không thể giết chết ma cà rồng, nhưng dù sao ma cà rồng rất ghét mặt trời.

Rhein đứng dưới bóng cây, khoác một kiện trường bào dài từ đầu đến chân, trên mặt còn treo một chiếc kính râm đen thui.

Cậu giống như u linh, một bóng ma, lẳng lặng đứng đó, thẳng đến khi Tịch Ca chạy đến trước mặt, mới đè thấp thanh âm lên tiếng: “Ngươi đang làm gì đó?”

Tịch Ca nói mà không thở dốc: “Rèn luyện.”

Rhein: “Bao gồm cả việc ngồi thiền vào buổi sáng và buổi tối?”

Tịch Ca: “Đó là cách tĩnh tâm và hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, dùng để gia tăng dị năng của tôi. Những thứ ẩn chứa ma lực thế này, trên sách đều nói phải mở ra cánh cửa tinh thần, tinh thần càng mạnh thì năng lực càng lớn!”

Hắn nói xong liền tiếp tục chạy về phía trước.

Rhein: “…”

Cậu từ biệt ánh mặt trời trở về căn phòng tối.

Cậu nhìn trên bàn bày đầy sách, từ  đến , từ  đến , cậu đều xem cả rồi, đã vậy còn viết ghi chú dài mười lăm trang.

Nhưng thật đáng tiếc.

Cậu vẫn không thể hiểu, trong đầu nhóc con nhà mình rốt cuộc chứa thứ gì.

“Haiz ——” Rhein lầm bầm, “Khó trách trước khi hậu duệ thành niên, bậc cha chú luôn không thể yên tâm, một mực phải âm thầm theo dõi, lặng lẽ bảo vệ…”

Cậu quyết định.

Thừa dịp lúc mình còn đang ở đây, phải dạy dỗ hậu duệ thành người.

Chú thích:

(1) GCJJF: Greater China Jiu-Jitsu Federation – Liên đoàn Jiu-Jitsu (nhu thuật) Trung Quốc.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nguyên Huyết
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...