Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngược Thiếp – Chương 42

Ngược Thiếp

Tác giả: Sa Hạ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit&Beta: OtakuNhini

Hắn cười mà như không, ánh mắt sâu thẳm tựa đầm băng, khiến ta chẳng thể hiểu nổi ý nghĩ trong lòng hắn. Một tay nhẹ nâng cằm ta lên, khuôn mặt tuấn tú ấy chậm rãi tới gần, dưới màn chúc quang đang lay động, hai hình bóng dần dần hòa vào nhau…

Lòng ta nghẹn lại, rốt cục cũng tìm lại được 1 chút sức lực, gắng sức nghiêng mặt tránh đi,tránh khỏi bàn tay đang giữ lấy cằm mình, suýt chút nữa đôi môi hắn cũng hạ xuống…

Ánh mắt hắn lóe lên, lạnh lùng âm tà, chậm rãi đứng thẳng dậy, lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào ta.

Ta cảm thấy mình tựa như đang bị một khối băng tuyết bao trùm, toàn thân rét lạnh, điều khó tin là ta lại có dũng khí cự tuyệt hắn!

Ta sợ hắn, nam nhân tàn bạo lãnh khốc này, từ lần đầu tiên gặp gỡ đã khiến ta có cảm giác bất an.Sau khi gả cho hắn, ta lại càng thấu hiểu hoàn toàn sự nhẫn tâm của hắn.

Lúc này lòng ta ngập tràn kinh hãi, lặng lẽ lùi về đằng sau, ta cúi đầu không dám ngước lên nhìn thẳng hắn, rất sợ hắn sẽ dùng biện pháp gì đó tra tấn ta

“Đừng có khiến bổn vương tức giận, biết chưa?!”

Hơi thở ấm áp bỗng nhiên ập tới, phảng phất trên gương mặt ta.Ta chẳng kịp phản ứng, bóng ma thâm trầm ấy đã nhanh chóng kéo chiếc khăn che mặt của ta xuống

Một tay giữ chặt lưng ta, một tay cố định đầu, làm ta không thể thoát được.

Ta gắng dùng sức giãy dụa, muốn hô to lên, nhưng tất cả thanh âm đều bị hắn ngang ngạnh nuốt trọn…

Hắn tàn bạo mạnh mẽ cắn lên môi ta, giống như đang cảnh cáo,những tiếng r//ê//n rỉ đau đớn của ta đều bị hắn nuốt vào trong miệng,chỉ để lại mùi máu tươi tràn ngập toàn bộ căn phòng.

Đau đến độ nước mắt chảy ra, đau đến mức lông mày nhíu lại, nhưng đau đớn nhất là trái tim.Nam nhân này rốt cục muốn tổn thương ta đến mức nào mới có thể buông tay đây?

Ta sợ,sợ tối nay thật sự sẽ xảy ra chuyện gì đó, không biết sau này thế nào, nhưng lòng ta hiểu rõ, bất luận thế nào mình cũng không thể có quan hệ xác thịt với một nam nhân tàn bạo vô tình như vậy.

Ta đã mất đi quá nhiều thứ, không muốn ngay cả một chút tôn nghiêm cuối cùng cũng bị cướp mất…

Ta biết,sự cố chấp này có thật nực cười…dù sao đối với hắn đây cũng là điều đương nhiên

Nhưng thật đau đớn và cay đắng biết mấy, phải kính dâng thân thể của mình cho một nam nhân ta hận tới tận xương tủy, chẳng có dịu dàng triền miên, chỉ có thú tính được bộc phát, điều đó làm ta cảm thấy ghê tởm!

Ta không thể buông xuôi, ít nhất là trong lúc này!

Cố hết sức đặt hai tay lên lồng ngực rắn chắc của hắn,hình ảnh mơ hồ phản chiếu trong đôi mắt đẫm lệ, là gương mặt lạnh như băng tuyết đang ngập tràn dục vọng của hắn

Ta cố thả lỏng thân thể, không phản kháng nữa, hai tay đặt trước ngực hắn chậm rãi nắm chặt lại, móng tay khảm vào lòng bàn tay như nhắc nhở chính mình, đừng trầm mê, phải thật tỉnh táo.

Động tác của hắn dần nhẹ nhàng hơn, không hề vô tình cắn xé,chỉ dùng lưỡi nhẹ nhàng vẽ loạn lên môi ta, giống như đang dụ dỗ ta trầm luân cùng hắn.

Nhưng cảm giác đau đớn trên môi đang nhắc nhở ta rằng, hắn không hề biết dịu dàng là gì cả, giờ phút nhu tình này chỉ là muốn phá hủy ta hoàn toàn, tàn phá thân thể, tra tấn cả trái tim.

Hắn hận ta,điều này ta đã biết từ lâu.Tất cả những điều này chỉ là vì trả thù, ta sao có thể bị hắn mê hoặc trầm luân, để đổi lấy sự nhục nhã và lạnh nhạt sau này chứ?!

Nhìn đôi mắt hắn chậm dãi khép lại, lông mi thật dài,bóng ma to lớn che khuất hết thảy, chỉ còn lại dục vọng sâu kín hiện rõ trên gương mặt.

Đợi khi hắn trầm mê, hai tay giam cầm ta cũng dần buông lỏng,ta thở sâu, dùng hết toàn bộ sức lực tích tụ được, đẩy mạnh hắn ra

Hắn không ngờ ta sẽ làm thế, ngay cả ta cũng không ngờ khoảnh khắc ấy mình có thể dùng sức lớn đến vậy, ta lùi ra vài bước,đứng cách xa hắn

Đầu tiên gương mặt hắn lộ vẻ khó tin, rồi từ từ bị nỗi giận dữ xâm chiếm, hai tay nắm chặt lại, xương cốt phát ra những tiếng răng rắc

Hắn thực sự giận vô cùng, bộ dạng ấy như thể muốn lập tức bóp chết ta.

Ta không dám thở mạnh,một tay giữ lấy cánh môi rỉ máu, một tay chặn lên trái tim yếu ớt không cho nó nhảy ra ngoài, kinh hách lùi về đằng sau.

Một khắc ấy ta mới thực sự sợ hắn nuốt chửng mình, mới biết được ta vừa mới làm một chuyện đủ để hắn tức giận tới mức muốn giết ta.

Một kẻ cao ngạo lãnh khốc như hắn,sao có thể cho phép ta dẫm đạp lên tôn nghiêm của hắn như vậy?! Ta thậm chí không dám nghĩ, điều gì đang chờ đợi mình….

Ta mỉm cười cay đắng,ha… đơn giản là tra tấn thể xác và tinh thần, mọi nỗi đau rồi sẽ trôi qua, chỉ cần nhẫn nhịn là được rồi.

Ta an ủi chính mình, nhưng vẫn không kìm được mà run rẩy, giống như cành liễu trước gió, run sợ trước cơn gió lạnh hung dữ

Ta nghĩ hắn sẽ đánh,sẽ hung hăng dạy dỗ ta, nhưng chẳng ngờ, hắn bỗng nhiên lại nở nụ cười.

Chỉ có điều,nụ cười kia giống như hàn băng,dưới đó ẩn chưa một lớp băng sương âm lãnh đến cực điểm, càng thêm dấy nên sợ hãi trong tim ta.

“Được, tốt lắm! Thời gian qua không học được cái gì tốt,nhưng lá gan xem ra ngày càng lớn, được lắm……”

Một tiếng hừ lạnh, ý cười mất dần, gương mặt âm trầm đó nhìn thấu nỗi sợ hãi của ta, khóe môi cong lên trào phúng như cười nhạo sự yếu đuối của ta

Ta vốn đã rất hoảng loạn,lòng tự tôn lại bị nụ cười mỉa mai ấy phá hủy hoàn toàn, khiến ta cảm thấy chút tôn nghiêm cuối cùng cũng bị hắn dẫm nát dưới lòng bàn chân, đê tiện đến vậy đấy…

Trong lòng dấy lên ngọn lửa phẫn nộ giận dữ, ta hận vẻ khinh miệt trào phúng của hắn!

Ta có thể nhẫn nhịn chịu đựng những nỗi đau thể xác hắn gây ra, có thể chịu tất cả những đòn tra tấn của hắn, nhưng không thể nào để tôn nghiêm của mình bị hủy hoại, bị hắn dẫm lên!

Ta phẫn nộ nhìn hắn, khoảnh khắc ấy ta cảm thấy một góc nhỏ trong lòng mình đang thay đổi, hoàn toàn bị hắn chọc giận.

Ta trước giờ luôn ẩn nhẫn chịu đựng, tự nói với bản thân phải vì Thiên Thục Quốc, vì Lăng ca ca,không thể phản kháng hắn,chọc giận hắn.Nhưng nhẫn nhịn lâu như vậy, thật sự không thể nhịn nổi nữa rồi !

Cùng lắm thì chết, chết chính là giải thoát, ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, không mạnh mẽ đến mức có thể trở thành gánh nặng của Thiên Thục Quốc…

Trong lòng thấy thật ủy khuất, vì sao an nguy của Thiên Thục Quốc lại cần ta dùng hạnh phúc và cuộc đời của mình để đánh đổi chứ?! Vì sao ta không thể ích kỷ?

Ta cũng chỉ là một nữ nhi mới 14 tuổi, ta cũng thích làm nũng,muốn được người khác yêu chiều, nhưng ta không có gì cả,không có gì cả……

Không có ai quan tâm, không có ai yêu thương, thậm chí không ai để ý sự sống chết của ta, chỉ có nỗi đau xót vô tận cùng sự sợ hãi, ủy khuất……

Dùng sức lau khô nước mắt,ta oán hận nhìn hắn, có chút không thể kiềm chế bản thân mà quát to lên,phát tiết tất cả bất mãn.

Ta nghĩ mình chẳng thể khống chế được nữa,ta bị áp lực tra tấn đến phát điên rồi.Một chút dũng khí bộc phát kia, hận ý được bày tỏ, cũng coi như một biến chuyển, còn lại mặc cho vận mệnh xoay chuyển

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?! Vì sao không trực tiếp giết ta là xong?! Hận ta thì giết ta đi!Ngươi đang làm cái trò gì chứ? Duệ Khâm Vương gia danh tiếng lừng lẫy cũng chỉ đến thế mà thôi, ngoài việc tra tấn ta,thương tổn ta,ngươi rốt cục có thể làm gì?! Ngươi có biết cái bộ dạng của mình thật sự khiến người ta chán ghét lắm không?! Dựa vào đâu mà muốn ta phải thừa nhận hận thù của ngươi, thế còn nỗi hận của ta phải giải quyết ra sao?! Ngươi rốt cục muốn thế nào?! Hận thì giết đi!”

Ta dùng sức hét lên chữ cuối cùng, cổ họng cũng khàn khàn, mệt mỏi thở dốc không ngừng,nhưng áp lực nặng nề trong lòng lại được giải phóng, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Nhưng vì sao ta lại muốn rơi lệ?

Vì sao nỗi đau trong lòng lại càng thêm rõ ràng?

Tuyệt vọng bao phủ ta, không tìm thấy đường thoát,không nhìn thấy ánh sáng cuộc đời…

Vừa muốn chết,nhưng lại vừa không cam lòng, ta xụi lơ ở đó khóc thất thanh, cảm thấy mọi thứ đều vô vọng .

Hiện tại hắn đã giận tới mức không chịu nổi chăng? Muốn đem ta giết chết rồi?

Tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng tới gần, mỗi âm thanh đều phảng phất tiếng kêu đòi mạng, khiến người ta thót tim.

Ta ngừng khóc, hơi ngẩng mặt lên,nhìn chằm chằm đôi giày thêu kim tuyến trước mặt mình, cao quý đẹp đẽ đến vậy mà……

“Có thích khách… mau bắt thích khách….!!!”

Tim ta nhảy dựng lên, tât cả sầu bi tuyệt vọng đã bị một tiếng hò hét xé rách bầu trời đêm này phá vỡ.Đôi giày kim tuyến đó dừng một chút, thân mình đang chuẩn bị cúi xuống bỗng nhiên đứng thẳng dậy.

Vương phủ vốn yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào, xa xa truyền đến tiếng binh khí va chạm, trong màn đêm nghe lại càng đáng sợ hơn

“Nàng,ở nguyên trong phòng không được rời đi nửa bước! Đợi ta trở về sẽ cho nàng biết tay!”

Lời nói lạnh lùng cất lên, sau đó hắn không chút do dự nhanh chóng rời đi,bóng dáng nháy mắt đã biến mất.

Ta ngơ ngác quỳ rạp trên mặt đất, có chút vô thố, không biết tiếp theo mình phải làm gì, đây là ông trời từ bi, cho ta thêm thời gian ư?

Ta thở dài một tiếng,muốn đứng dậy nhưng lại ngã khuỵu xuống,giờ mới phát hiện, thì ra ta đã chẳng còn chút sức lực nào hết……

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Độc chiếm
Chương 2
Chương 2: Trúng độc
Chương 3
Chương 3: Nguyệt Kiến
Chương 4
Chương 4: Xa lạ
Chương 5
Chương 5: Ghê tởm
Chương 6
Chương 6: Trí nhớ
Chương 7
Chương 7: Thị thiếp
Chương 8
Chương 8: Giữ lấy
Chương 9
Chương 9: Cập kê
Chương 10
Chương 10: Trốn khỏi phủ
Chương 11
Chương 11: Sơ ngộ
Chương 12
Chương 12: Gặp chuyện
Chương 13
Chương 13: Va chạm
Chương 14
Chương 14: Tuyệt sắc
Chương 15
Chương 15: Khách quý
Chương 16
Chương 16: Đổ nát
Chương 17
Chương 17: Bệnh cấp tính
Chương 18
Chương 18: Đột biến
Chương 19
Chương 19: Yến kế
Chương 20
Chương 20: Trúng cổ
Chương 21
Chương 21: Âm mưu
Chương 22
Chương 22: Hoà thân
Chương 23
Chương 23: Ám sát
Chương 24
Chương 24: Hoang trạch
Chương 25
Chương 25: Sóng gió
Chương 26
Chương 26: Đêm lạnh
Chương 27
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28
Chương 28: Tình độc
Chương 29
Chương 29: Tiết Y
Chương 30
Chương 30: Thiếp lâm
Chương 31
Chương 31: Tâm tư
Chương 32
Chương 32: Bức hoạ
Chương 33
Chương 33: Căn nguyên của nỗi hận
Chương 34
Chương 34: Vào cung
Chương 35
Chương 35: Vào cung <Tiếp theo>
Chương 36
Chương 36: Kinh sợ
Chương 37
Chương 37: Chuyển biến
Chương 38
Chương 38: Khổ hình
Chương 39
Chương 39:  Khổ hình <Tiếp theo>
Chương 40
Chương 40:   Tỷ tỷ?
Chương 41
Chương 41: Động phòng
Chương 42
Chương 42
Chương 43:  Thích khách
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Thám thính
Chương 54
Chương 55: Quyết sát
Chương 55
Chương 56: Ám thương
Chương 56
Chương 57: Hứa hẹn
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngược Thiếp
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...