Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 99

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Không thấy tranh đấu cả."

Ra khỏi trang viên của Vân Tuyệt Trần, Sở Ly La bọn họ phát hiện tranh vẽ

Âu Dương Tĩnh trên đường đã không thấy nữa. Không khỏi hai mặt nhìn

nhau, sao lại thế?

"Ai gỡ tranh xuống nhỉ?" Âu Dương An cũng nhíu chân mày, nhưng đây cũng là chuyện tốt.

Âu Dương Tĩnh lắc lắc đầu, dù sao bây giờ có tranh hay không cũng như nhau thôi. Đại đa số người trên giang hồ đều đã biết nàng chính là Nữ tử

điều khiển thú, hai anh em bọn họ chính là người nắm giữ thần kiếm, vốn

đã không cần đến tranh.

"Công chúa ——"

Đột nhiên một nam

tử diện mạo bình thường, mặc bộ áo màu xám xuất hiện bên người bọn họ.

Hắn chính là loại người ném vào đám đông tuyệt đối tìm không ra, khiến

người ta nhìn thấy đều quên đi.

"Chuyện gì?" Sở Ly La quay đầu nhìn hắn, đây chính là hộ sĩ ẩn danh phụ hoàng vì nàng an bài.

"Hồi bẩm công chúa, thái tử điện hạ gửi thư." Nói xong, tên hộ vệ đã đem thư đưa cho Sở Ly La.

Sở Ly La tiếp nhận thư, giật mình, nhưng không lập tức mở thư ra.

"Đi thôi, về quán trọ nói sau." Âu Dương Tĩnh nói, nơi này cũng không phải chỗ nói chuyện.

“Được.”

......

Đợi bọn họ trở lại quán trọ, Sở Ly La lập tức lấy thư ra.

"Thái tử hoàng huynh nói chuyện hòa thân đã không giải quyết được rồi, lệnh

cho tôi phải trở về." Xem xong thư, Sở Ly La nói với Âu Dương Tĩnh bọn

họ.

“Ừ.” Âu Dương Tĩnh gật đầu, "Vậy cô theo hộ vệ trở về đi."

"Nhưng còn hai người......" Sở Ly La có chút bận tâm, bây giờ người trên

giang hồ đều đuổi giết hai anh em Âu Dương. Nàng sao có thể yên tâm, mặc dù võ công của mình cũng không hơn bọn họ, nhưng có thêm nàng cũng là

nhiều hơn một phần lực lượng.

"Không cần lo lắng." Âu Dương Tĩnh cười yếu ớt, "Cô trở về cũng là giúp chúng tôi."

"Gì cơ?" Sở Ly La nghi hoặc.

"Lời đồn lúc trước cô cũng biết rõ mà. Tuy cô có gửi thư về, nhưng loại

chuyện này trong mắt nhiều người vẫn thà tin là có, còn hơn không tin.

Chỉ sợ bây giờ triều đình trên dưới, thậm chí là Âu Dương Ngự cũng đều

hoài nghi đối với chúng tôi. Cho nên tốt nhất cô nên trở về." Nàng ấy

trở về, có thể làm hậu thuẫn cho bọn họ.

Sở Ly La hiểu được, vì thế gật đầu.

"Ừ, tôi về." Đã như vậy, nàng sẽ trở về hậu thuẫn cho bọn họ. Dĩ vãng nàng

khinh thường mấy vụ bang phái, nhưng lần này về nàng phải tạo dựng thế

lực cho mình, sau này mới có thể giúp bản thân, và cả bạn của nàng nữa.

“Ừ.”

Hôm sau, Sở Ly La lập tức dẫn theo hộ vệ trở lại Hoàng Thành.

Nhìn Sở Ly La lên xe ngựa, Âu Dương Tĩnh thu hồi ánh mắt, nói với huynh trưởng:

"Ca, chúng ta cũng đi thôi."

“Được.” Âu Dương An gật đầu.

Hai người không ngồi xe ngựa, mà là mỗi người cưỡi một con ngựa, theo hướng ngoại thành mà đi.

Hai người giục ngựa đến ngoại thành, bên ngoài rừng rậm đột nhiên nghe được từ trong rừng truyền đến âm thanh đao kiếm. Hai người nhìn nhau, không

có ý định qua đó chõ mõm vào.

Hai người tiếp tục giục ngựa mà đi, nào ngờ đúng lúc này, một bóng người từ trong rừng bị đánh bay ra, rơi

xuống ngay dưới chân ngựa của bọn họ, rất nhanh, một đám người áo đen

đuổi tới. Cầm đầu là người mặc áo xanh, đeo mặt nạ bạc, thấy anh em Âu

Dương An thì sợ run lên, giương tay, đám người áo đen phía sau lập tức

dừng bước.

"Là các ngươi ——"

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh

nghe giọng điệu của hắn dường như quen biết mình, hai người nhíu lại

chân mày, suy nghĩ một chút, nhìn lại đôi mắt lộ ra ngoài mặt nạ, trong

lòng hiểu rõ.

"Vân Hạo Trần." Là đại ca cùng cha khác mẹ với Vân Tuyệt Trần.

"Đúng vậy." Vân Hạo Trần gật đầu, chỉ vào người bên chân Âu Dương An bọn họ nói.

"Các người đi đi, mục tiêu của chúng ta là hắn." Lời đồn trên giang hồ, hắn

đều biết. Nhưng cũng hiểu được hai anh em này không phải tầm thường, hắn căn bản không phải đối thủ của bọn họ. Cho nên không nắm chắc thắng,

hắn là sẽ không ra tay.

"Hai, hai vị cứu cứu ta......" Người ngã trước ngựa của bọn họ ngẩng đầu, vươn tay về phía Âu Dương An bọn họ.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh ở trên lưng ngựa nhìn xuống mới phát hiện

người bị đánh bay đến kia là một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, khuôn mặt bị máu nhuộm khắp, nhìn không rõ khuôn mặt chân thật. Nhưng đôi mắt kia lại thâm sâu như đầm lầy u tối, khiến người ta vừa nhìn đến là muốn rơi vào.

Âu Dương Tĩnh khóe miệng có chút gợi lên nghiền ngẫm,

thiếu niên này mặc dù van xin bọn họ cứu hắn. Nhưng trong mắt lại không

có sợ hãi, càng không có cảm giác yếu thế. Khiến nàng rất muốn thò chân

vào.

"Tại sao bọn ta phải cứu ngươi?" Âu Dương Tĩnh không che dấu hứng thú của mình, nhìn chằm chằm thiếu niên hỏi.

Thiếu niên sửng sốt, Vân Hạo Trần và đám người kia cũng sửng sốt. Vậy là sao? Nàng muốn nhúng tay? Hay là không nhúng tay vào?

Thiếu niên yên lặng, nhưng rất nhanh hồi thần lại. Hắn không hèn mọn cầu xin, ánh mắt cũng nhìn thẳng vào Âu Dương Tĩnh gằn từng giọng nói:

"Người cứu ta, tuyệt đối sẽ không hối hận. Từ nay về sau, ta sẽ trở thành

người hầu của người, tuyệt đối trung thành." Thiếu niên kia lập lời thề

rất chân thành, vẻ mặt cũng rất thật.

"Lấy thân?" bàn tay Âu

Dương Tĩnh sờ sờ cằm của mình, thế cũng hay. Hơn nữa nếu nàng đoán không sai, thân phận thiếu niên này kỳ thật không đơn giản, nàng vốn cho là

hắn sẽ đồng ý trả bọn họ kim ngân tài bảo hoặc là đáp ứng hứa hẹn vài

món hời, nhưng không ngờ hắn lại tình nguyện làm người hầu trung thành.

Chậc chậc, nhìn thế nào cũng là thấy thú vị hơn nữa rất đáng được thăm

dò.

“Được.” Âu Dương Tĩnh quyết định cứu hắn, lời của nàng vừa ra, Âu Dương An lập tức giơ tay đưa thiếu niên lên lưng ngựa.

Vết thương trên người thiếu niên bị động đến, chỉ mới kéo da non nên rất nhanh lại giãn ra.

Vân Hạo Trần nhìn Âu Dương An ra tay, lúc này cũng biến sắc, ánh mắt lạnh như băng nhìn bọn họ, nói:

"Các ngươi muốn đối địch với Ám Lâu đúng không?"

"Đúng vậy thì sao?" Âu Dương Tĩnh kéo môi, cười đến lúm đồng tiền nhẹ nhàng hiện ra.

"Tóm lại, kể từ bây giờ hắn là người hầu của ta, ai đánh hắn thì cứ bảo bọn họ tới tìm ta......"

"Ngươi ——" Vân Hạo Trần trừng mắt nhìn Âu Dương Tĩnh, thật muốn kéo nụ cười

trên mặt nàng xuống. Nhưng hắn biết nhiệm vụ hôm nay thế là thất bại, có điều hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng vậy đâu.

"Một khi các ngươi trở thành địch thủ của Ám Lâu, tốt nhất phải cẩn thận." hắn lạnh lùng uy hiếp Âu Dương Tĩnh.

"Bất cứ lúc nào cũng có thể đến chỉ giáo." Âu Dương Tĩnh khẽ cong môi, mà

con hổ nhỏ ghé vào đầu vai Âu Dương Tĩnh cũng dùng đôi con ngươi màu

ngọc bích nhìn lướt qua Vân Hạo Trần, thật sự là không biết sống chết,

dám uy hiếp Tĩnh nhi, đôi con ngươi chợt lóe, không ai để ý một tay con

hổ nhỏ lơ đãng hướng tới đám người Ám Lâu động xuống.

Âu Dương Tĩnh hướng tới Âu Dương An gật đầu, nói:

"Ca, chúng ta đi."

“Ừ.” Âu Dương An gật đầu, chắc chắn thiếu niên phía sau sẽ không rớt xuống sau lưng ngựa. Hai người giục ngựa chạy đi.

"Lâu chủ, chúng ta không đuổi theo sao?" người áo đen phía sau Vân Hạo Trần hỏi.

"Ngươi đánh thắng được hắn sao?" Vân Hạo Trần tức giận nói.

Người áo đen không dám nhiều lời nữa.

"Đi ——" Vân Hạo Trần vung tay lên, nhưng khi hắn xoay người đi từng bước

thì chỗ hắn vừa đứng bịch một tiếng, xuất hiện một con hổ thật lớn.

Đám người Vân Hạo Trần trợn tròn mắt, lại run sợ:

Bọn họ đúng là không dễ chọc vào.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...