Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 98

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Báo thù ——"

Bọn người trong võ lâm bắt đầu động thủ, cùng ầm ĩ kêu lên. Thanh thế làm

cho Vân Tuyệt Trần đau đầu không thôi, hắn biết, trận chiến hôm nay

tránh không được rồi. Mà hắn cùng với nàng, cuối cùng vẫn đứng ở lập

trường bất đồng, đối địch.

Vân Tuyệt Trần đứng dậy, giương tay

lên. Người trong võ lâm rốt cục ngừng điên cuồng hét, đều tĩnh lặng lại. Nhìn hắn, chờ đợi đầu lĩnh đối phó Nữ tử cưỡi thú kia.

"Âu Dương công tử, Âu Dương cô nương, Sở cô nương, tại hạ vẫn hi vọng các vị có

thể suy nghĩ kỹ càng. Nếu các vị thành tâm hướng về võ lâm đồng đạo xin

lỗi một tiếng, ta sẽ phụ trách hòa giải."

Vân Tuyệt Trần nhìn Âu Dương Tĩnh, hắn vẫn muốn cố gắng. Thật sự, thật sự không muốn động thủ với nàng.

"Không cần nhiều lời." Sở Ly La nói, khóe miệng gợi lên châm biếm.

"Rõ ràng là bọn họ tự tìm đến, tại sao chúng ta phải xin lỗi?" Căn bản là không đồng ý.

"Minh Chủ, cần gì nhiều lời với bọn họ. Những người này căn bản chính là yêu

nữ, yêu nam, gây hại cho võ lâm. Chúng ta phải vì võ lâm trừ hại." Thấy

Vân Tuyệt Trần nói dai như giẻ rách, không chịu ra tay. Người trong võ

lâm lại xao động.

"Đúng vậy, Minh Chủ, ra tay đi."

"......"

Vân Tuyệt Trần không để ý tới những người khác kêu gào, cùng Âu Dương Tĩnh

đối mặt nhìn nhau. Nhưng thấy nàng vẻ mặt không chút thay đổi cũng biết

tâm tư của mình không có người cảm kích, nghe võ lâm đồng đạo càng ngày

càng phẫn nộ. Trong lòng hắn thở dài, mấp máy môi:

"Nếu ba vị nhất định không chịu sám hối, vậy thứ cho chúng ta đắc tội."

Sám hối cái đầu.

Âu Dương Tĩnh và Sở Ly La nhìn nhau, các nàng vốn là vậy. Nếu đổi thành

bọn người trong võ lâm giết những người khác, e là cũng sẽ cột lên câu

‘vì dân trừ hại’, còn các nàng làm thì thành yêu nữ.

Vân Tuyệt Trần dứt lời, phía sau người trong võ lâm đã khẩn cấp rút kiếm xông về phía ba người bọn họ.

Vân Tuyệt Trần lo lắng đưa tay ra, nhưng cuối cùng vẫn buông xuống. Hắn

không động thủ, có lẽ trong chốc lát nữa sẽ phải động thủ, nhưng ít nhất bây giờ, hắn không muốn động thủ.

Đối mặt với những người trong

võ lâm giương nanh múa vuốt, Âu Dương Tĩnh ba người ngồi trên ghế động

cũng không động. Cứ lạnh lùng như vậy nhìn bọn người tự xưng ‘anh hùng’, vì võ lâm trừ hại.

Ánh mắt bọn họ như đao kiếm, làm cho người

trong võ lâm cảm giác nội tâm đều bị nhìn thấu. Một đám vừa sợ lại vừa

giận, chiêu thức trên tay lại sắc bén phun ra sát khí vạn phần, không

chừa lại một đường sống.

Đến khi kiếm của bọn họ đều đ//â//m về phía ba người, thế nhưng vừa tới gần thì bọn người Âu Dương Tĩnh ra tay.

Âu Dương An bảo kiếm ra khỏi vỏ, trực tiếp ngăn tấn công đến.

Sở Ly La roi như rắn, được cổ tay linh hoạt điều khiển, đem kiếm của đối phương toàn bộ cuốn sạch sẽ, ném ra xa.

Âu Dương Tĩnh chậm nhất, chậm rãi cầm lấy ngọc tiêu, khiến người trong võ lâm sợ tới mức lặng lẽ rút lui vài bước.

"Mọi người cẩn thận, yêu nữ này muốn gọi thú đến đấy."

Người trong võ lâm đều khẩn trương, nắm chặt tay. Ánh mắt phồng to, không

khác gì mấy con ếch, trán bắt đầu kìm không được nhăn lại.

Vân

Tuyệt Trần nhìn chằm chằm Âu Dương Tĩnh, nàng thật sự muốn gọi thú tới

sao? Khung cảnh máu tanh ở Đại hội Võ lâm còn trong đầu, hắn cũng không

hy vọng nơi này sẽ trở thành biển máu. Khẽ mím môi, rốt cục đối lập. Hắn chậm rãi rút kiếm ra, sau đó hướng về Âu Dương Tĩnh, tuy đáy mắt thống

khổ vạn phần, nhưng hắn vẫn lựa chọn, không phải sao?

Nhìn Vân

Tuyệt Trần rút kiếm ra, Sở Ly La nhếch môi. Chẳng lẽ đây là lựa chọn của hắn? Quả nhiên tình không sâu, nam tử như vậy tuyệt đối không xứng với

Tĩnh nhi.

"Âu Dương cô nương, xin chỉ giáo mấy chiêu."

Trước khi Âu Dương Tĩnh thổi tiêu, Vân Tuyệt Trần mở miệng. Mặc dù chỉ ngắn

ngủi một câu, nhưng hắn lại cảm giác mình dùng cả đời để nói. Cảm thấy

thanh kiếm trên tay nặng ngàn cân, ép tới cánh tay hắn cũng thẳng không

nổi.

Âu Dương Tĩnh nhìn thoáng qua hắn, trong lòng thầm nghĩ,

bằng vào hắn cũng muốn so chiêu với mình? Nàng đã cứu hắn hai lần. Nhưng trên mặt không có một chút ý xem thường, vẫn hàm chứa nụ cười nhợt

nhạt.

"Vân công tử, để ta tới lĩnh giáo cao chiêu của ngươi đi."

Âu Dương An ở trước Âu Dương Tĩnh, nói với Vân Tuyệt Trần. Hắn làm sao

có thể cho em gái giao đấu với hắn ta, huống chi vừa rồi trong bụng hắn

chứa một bụng hỏa, giờ cũng là lúc phát tiết.

Vân Tuyệt Trần ngẩn ra, vốn hắn muốn cùng giao đấu với Âu Dương Tĩnh, cuốn lấy nàng, không

cho nàng có cơ hội gọi thú. Càng muốn ở chung một chỗ với nàng, cho dù

là giao đấu cũng tốt. Nhưng nghe lời Âu Dương An nói, hắn cũng không thể từ chối. Huống chi Âu Dương An kỳ thật chính là nhược điểm của Âu Dương Tĩnh, có lẽ chỉ cần đánh bại Âu Dương An, sẽ có khả năng buộc nàng cúi

đầu, mới mong có cơ hội làm cho cuộc phân tranh yên bình trở lại......

"Mời ——" Vân Tuyệt Trần chắp tay với Âu Dương An, hạ quyết tâm còn hơn Âu Dương An.

Âu Dương An cười, dáng vẻ tuấn mỹ có vài phần nghiêm túc. Chỉ thấy hắn nắm chặt kiếm, bóng người bay qua chỗ Vân Tuyệt Trần. Bóng dáng của hai

người trong đại sảnh không ngừng bay vút, tay áo phiêu phiêu, đao quang

kiếm ảnh, giống như hai tiên nhân.

Có điều không gian trong phòng quá nhỏ để hai người so chiêu, khó tránh khỏi đụng chạm tới bàn ghế.

Dần dần, hai người từ trong nhà đánh tới ngoài phòng. Mấy người Âu Dương Tĩnh tất nhiên cũng theo ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng, đám người trong võ lâm lại lao tới chỗ Sở Ly La và Âu Dương Tĩnh.

"Bằng vào các ngươi cũng muốn so chiêu với bà cô ta ư, tự tìm chết."

Sở Ly La cười lạnh vài tiếng, kiếm trên tay múa như hoa, khiến người ta

nhìn đến hoa cả mắt. Trải qua một khoảng thời gian, võ công của Sở Ly La càng tiến bộ. Đối phó những người này chỉ như một bữa ăn sáng.

Mà Âu Dương Tĩnh cầm ngọc tiêu làm vũ khí, chậm rãi ra chiêu. Mỗi một

chiêu đều có vẻ lười biếng, nhưng cũng có vài phần cao quý.

A Mộc thấy Minh Chủ và Âu Dương công tử giao đấu, vốn định gọi những người

khác, nhưng lại nhận được ánh mắt của Vân Tuyệt Trần, cũng chỉ đứng ở

một bên quan sát. Kết quả là trong sân chỉ còn nghe thấy âm thanh của

đao kiếm giao tranh.

Một lát sau, người trong võ lâm toàn bộ bị

ném đi. Sở Ly La và Âu Dương Tĩnh vỗ vỗ tay, đứng một bên xem Vân Tuyệt

Trần và Âu Dương An.

Võ công của Vân Tuyệt Trần trong khoảng thời gian này cũng tiến bộ, nhưng so với tu vi linh khí của Âu Dương An mà

nói là không thể sánh bằng.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh cùng

nhau tu luyện, cảm nhận càng thêm sâu sắc. Hơn mười chiêu qua đi, kiếm

đã để ngang trên cổ Vân Tuyệt Trần.

"Đa tạ." Âu Dương An nhìn Vân Tuyệt Trần, thản nhiên nói.

Vân Tuyệt Trần ngẩn ra, trong lòng lại mất mát vạn phần. Còn tưởng thắng

được hắn ta, dùng cách này hóa giải phân tranh. Bây giờ chính mình cũng

bị đánh bại.

"Các vị đi đi." hắn cúi đầu.

"Minh Chủ ——"người trong võ lâm vừa nghe lại hô lên, nhưng vừa nói xong, Sở Ly La đã chĩa kiếm nhắm ngay bọn họ.

"Thế nào? Bây giờ các ngươi muốn đi gặp Diêm Vương có phải không?"

Đám người trong võ lâm thấy thế, tất nhiên không dám nói thêm nữa. Mạng nhỏ quan trọng nhất.

"Các vị đi đi." Vân Tuyệt Trần lại nói một câu.

Âu Dương Tĩnh đưa ánh mắt về phía Âu Dương An, Âu Dương An thu kiếm, ba

người cùng nhau bước ra ngoài. Mà con hổ nhỏ ngồi xổm trên vai Âu Dương

Tĩnh tấm tắc nhìn thoáng qua Vân Tuyệt Trần, lắc lắc đầu.

Vân Tuyệt Trần nhìn bọn họ rời đi, lại là thở dài một tiếng:

Sau này, đã trở thành kẻ địch rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...