Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Lôi – Chương 67

Ngự Lôi

Tác giả: Tiêu Gia Tiểu Khanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đường An Lâm, khu biệt thự quý tộc.

Buổi trưa, ánh mặt trời rực rỡ, trong một gian biệt thự cỡ vừa tọa

lạc trên bãi cỏ xanh, cánh cửa ban công lầu hai mở rộng, một ngọn cây

cao vừa tầm ban công đó, tạo nên mảng màu xanh lục ấm áp cho chỗ này,

cảnh vật mang vẻ sáng sủa.

Dưới bóng cây xanh, là một chiếc bàn thủy tinh màu trắng kiểu Âu, mấy chiếc ghế bành bao quanh nó cũng mang một màu trắng tinh.

Mặc Hi mặc một bồ đồ màu trắng đơn giản, ngồi trên một chiếc ghế bành trong số đó, tay đang cầm một tờ báo xem.

“A, An Dĩ Mẫn làm việc rất nhanh chóng, nhưng lại không diệt cỏ tận

gốc.” Buông tờ báo trong tay xuống, Mặc Hi dựa lưng vào ghế, khẽ nói.

Tờ báo ở trên bàn, tiêu đề lớn nhất là “Tập đoàn Hạo Hoa bị tập đoàn

An thị thôn tính, gia đình tổng tài Hạo thị lưu lạc thành dân nghèo”.

Mà cái tập đoàn Hạo Hoa đúng là của gia đình thằng nhóc đã nhục mạ

nhóm Mặc Hi hôm yến tiệc, là tập đoàn của người được người phụ nữ kia

gọi là cha của Kiến Vũ, trong vài ngày tình thế bị lật ngược dưới thế

công của An Dĩ Mẫn.

Chỉ là, người lại có thể đào thoát được rồi.

Rũ mắt xuống, nhìn phần viết về chỗ ở hiện tại của nhóm người Hạo Kiến Vũ, trong ánh mắt mang một mảnh thâm thúy không ai thấy.

“Tiểu thư, đại nhân bảo cô xuống dưới ăn cơm.” Bên tai truyền đến tiếng của Hà San, là bảo mẫu của nhà Mặc Hi.

Mặc Hi đưa mắt cười với Hà San, nhảy từ trên ghế xuống, “Dạ biết, đi thôi.”

Đi xuống dưới lầu.Bây giờ cô không phải ngày ngày chạy tới sân huấn

luyện như lúc trước, chỉ cần thỉnh thoảng tỷ thí với Khoát Hải. Bởi vì

cô cần kinh nghiệm thực chiến với năng lực ứng biến, còn cần tu luyện

năng lực linh hồn, trong nhà cũng có một sân huấn luyện nhỏ đơn giản,

không cần phải tới bên kia.

Xuống tới dưới lầu, thì đã thấy Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc, cười bước

qua, ngồi ở chỗ riêng cho mình, cười nói: “Con đến rồi, ăn cơm đi ạ.”

“Ừ… ăn cơm.” Chu Tiểu Trúc lên tiếng, lại há miệng, liếc Mặc Phàm một cái, nhưng không nói gì, cầm chén cơm lên.

Một bữa cơm hơi yên tĩnh, một lúc sau, Mặc Hi ăn xong lau miệng, liền buông chén cơm, cười nhẹ nói với Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc: “Hì hì… cha mẹ có chuyện gì thì cứ nói, không cần phải… như vậy đâu!”

Dị trạng của họ lúc ăn cơm Mặc Hi có thấy, chỉ là chờ đến giờ mới hỏi.

“A…” Chu Tiểu Trúc mở miệng nhưng cái gì cũng không nói, nhìn về phía Mặc Phàm, “Anh nói đi”.

“Khụ” Mặc Phàm đưa tay ho khan một tiếng, cũng mở miệng, nhưng không nói ra lời nào.

“Ha ha! Con là con gái của bố mẹ nha, có chuyện gì mà không nói nên lời đây?”

“Mặc Mặc nói đúng, vẫn là để mẹ nói đi.” Chu Tiểu Trúc cười ôn nhu

nói: “Là như vầy, anh trai của cha con, chính là bác cả của con, việc

làm ăn gặp chút vấn đề, nên muốn đến ở nhờ nhà chúng ta một thời gian.”

“A” nghe một câu, Mặc Hi đã hiểu ngay ra vấn đề. A, tại sao trước giờ họ chưa từng gặp qua vị bác cả này? Giờ lại nhảy từ đâu ra đây? Ví dụ

như thế đã quá nhiều, nhưng việc thế này cô cũng không để ý, vừa thấy

ánh mắt lo lắng của Mặc Phàm, cười nói: “Chuyện này cha mẹ quyết định là được rồi, dù sao chỗ này rộng như vậy, cứ tùy tiện.”

“Ừ” Mặc Phàm buông lỏng rõ ràng.Lại nói thêm mấy câu, Mặc Phàm với

Chu Tiểu Trúc trở về phòng, Mặc Hi cũng đứng dậy, nhìn về phía Hà San

đứng bên cạnh, bình thản nói: “Nếu bọn họ đến, cô cũng biết phải làm thế nào.”

“Vâng, tiểu thư.” Hà San gật đầu. Chuyện như thế cô cũng rõ ràng,

công việc của cô là bảo mẫu, cũng là bảo mẫu cho cả ba người nhà Mặc Hi.

Mặc Hi nở nụ cười, cũng trở về phòng của mình.

…………………..

Ban đêm, rất đen rất tối, cả bầu trời chẳng có lấy nổi một vì sao, dù có đưa tay ra trước mặt cũng chẳng thấy nổi năm ngón.

Vốn đang ngủ trên giường, hay phải nói là tu luyện – Mặc Hi, đột

nhiên mở mắt, trong ánh mắt lóe lên ánh tím, nhắm lại lần nữa, lại mở!

Màu tím!

Đôi con ngươi vốn đen bóng giờ lại biến thành màu tím, màu tím kia

như đậm mà không đậm, như nhạt mà không nhạt, mới nhìn chỉ thấy giống

như bảo thạch tím, càng nhìn càng thấy tĩnh mịch, nhìn không thấu, giống như lốc xoáy cuốn lấy hồn người, tỏa sáng lung linh.

Nhìn xung quanh, thân hình nhỏ đứng dậy, lấy từ trong tủ áo ra một bộ quần áo dài màu đen, thay ra, lại lấy ra một cái mặt nạ màu đen, liếc

cũng biết là hàng làm theo yêu cầu, vừa vặn che thân hình nho nhỏ, nửa

khuôn mặt và búi tóc của Mặc Hi, chỉ chừa lại đôi mắt.

Chuẩn bị xong tất cả, chớp mắt một cái, người bay ra khỏi cửa sổ, độ

cao từ tầng hai với cô mà nói, đơn giản như đi trên đất bằng, đơn giản

dứt khoát, như không có chút sức nặng nào cả, cả cơ thể như hóa thành

một vệt đen vọt về phía trước.

Cửa sổ phòng Mặc Hi trùng hợp cũng hướng ra cửa sau, thân thể nhanh

chóng lách qua bẫy rập, đến chân tường, đạp chân một cái, vọt lên không, lướt qua tường bảo hộ.

Mà, vừa cách biệt thự một đoạn, đã thấy Mặc Hi khẽ ngừng, tiếp theo

lại thấy ánh tím lóe lên dưới chân cô, thân thể biến mất, lại xuất hiện

cách đó trăm mét, còn chưa tới nửa giây, lại biến mất, lại xuất hiện

cách trăm mét nữa, tốc độ, thân pháp thật quỷ dị.

100m, bây giờ chỉ có thể một lần 100m, sau này nhất định sẽ xa hơn, nhanh hơn! Mặc Hi thầm tính toán.

Thân hình nhỏ màu đen hòa cùng bóng đen, khiến người ta khó có thể phát hiện.

Đại khái 10 phút sau, Mặc Hi dừng lại, vọt người lên, tới một nóc phòng, xem động tĩnh một căn nhà trước mắt.

Mà, chỗ cô hiện đang chú ý là chỗ ở của tập đoàn Hạo Hoa mà báo viết.

Cử động lần nữa, trốn qua ánh đèn đường sáng rọi, đáp xuống căn gác

tối, đột nhiên thấy mắc cười, cô phát hiện, hình như từ lúc tới thế giới này thì biến đổi, giờ mình đang làm gì đây? Không tính từ khi quyết

định giết người, diệt cỏ tận gốc, mà tính từ mới đầu, làm mọi thứ như

một chuyên gia, chẳng lẽ mình có thiên phú làm sát thủ trời sinh?

Thêm nữa, bây giờ rõ là cô đang muốn giết người, vậy mà không chút sợ hãi, còn mong ngóng nữa, cô thật sự tự đại rồi?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Lôi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ