Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Lôi – Chương 68

Ngự Lôi

Tác giả: Tiêu Gia Tiểu Khanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Dao Dao

Beta: Sakura

Thật ra cô tuyệt không biết là vì phương pháp tu luyện linh hồn và

nguồn gốc lôi điện trong cô. Trước giờ cô đều tu luyện trong trạng thái

không linh, đã quen loại tâm cảnh bình thản tỉnh táo kia, mà lôi chủng

của lôi điện trong linh hồn cô như đang vô hình bảo vệ tâm chí cô, tựa

như hồi năm cô một tuổi, khi kiểm tra trên quả cầu thủy tinh khiến cô

hôn mê sau đó đột nhiên tỉnh lại, giúp cô gặp bất kì chuyện gì đều có

thể tỉnh táo đối mặt.

Dù đang nghĩ lung tung, thân thể cô vẫn thong thả hành động, linh cảm tản ra bốn phía, không sai, là linh cảm, từ khi Mặc Hi tự lấy tên này,

khi còn là trẻ sơ sinh cô có thể nghe được suy nghĩ của Mặc Phàm và Chu

Tiểu Trúc, cô vẫn thử tu luyện, mà ở trong sách cô từng thấy có viết về

“Vực”. Ở trong vực, có trốn thế nào cũng không tránh khỏi ánh mắt của

chủ nhân “Vực”, thông qua sự cố gắng không ngừng, cuối cùng cô cũng có

thể cảm giác được những gì xảy ra trong một phạm vi nhất định, mọi thứ

trở nên rõ ràng hơn nhiều, nhất là sau khi mở tử nhãn*

*đôi mắt tím của MH, đã đề cập ở cuối chương trước.

“An Dĩ Mẫn, mày đã ác như vậy, thì đừng trách tao không khách khí!”

Tiếng đàn ông gào thét dội vào tai Mặc Hi, ngừng thở, tập trung tinh thần nghe đối thoại ở phía dưới.

“Cha, cha, còn con tiện dân kia nữa!”

“Ừ, cha biết, Kiến Vũ, cha nhất định sẽ báo thù cho con! Bắt con tiện dân kia tới cho con tra tấn!”

“Vâng!”

“Hừ hừ, cha đã mua người của liên minh sát thủ, dù sao cũng chẳng còn có gì, cho dù có mất hết những gì còn lại cũng phải cắn ngược lại bọn

chúng một miếng!”

Ha ha, xem ra hôm nay mình đến đúng dịp, Mặc Hi nghe cuộc trò chuyện

này, nghiêng người tiến về phía căn phòng đó, chuẩn bị ra tay, nhưng

ngay lúc này, đột nhiên xuất hiện một giọng nam cười hì hì.

“Ha ha, chỉ sợ mày không có cơ hội này.”

Giọng nói này làm Hạo Hà kinh hoảng, la lên: “Ai?! Ra đây!”

Mặc Hi đang ẩn trong bóng tối cũng kinh ngạc, cô khá quen với giọng nói này.

Một dáng hình thon dài thong thả bước ra, người này chẳng che giấu

gì, có thể thấy rõ được, khoảng 25 tuổi, lông mày dày mắt to, khuôn mặt

điển trai, làn da không coi là trắng, nhưng nõn nà, tóc ngắn, trán cao,

cho người ta cảm giác linh động, lúc này khóe miệng đang cười bỡn cợt,

đúng là bồi bàn tại sảnh của sân huấn luyện, Any.

“Mày?! Mày là ai?! Đến đây làm gì?” Hạo Hà cẩn thận nhìn Any đang

đứng trước mặt, cố trấn tĩnh hỏi, tay chắp sau lưng lại bí mật cử động.

“Ha ha, Hạo tổng tài không cần phải ra vẻ choáng váng, tôi à? Tôi đến dĩ nhiên là để giết ngài rồi.” Any cười nói.

“Ha ha, đương nhiên tao biết, không phải là chó của An Dĩ Mẫn sao! Đi chết đi!” Hạo Hà đột nhiên hét to một tiếng, ánh cam trong tay lóe lên, ra tuyệt chiêu: “Loạn Vũ!”

Cùng có Dị năng hệ Kim như Hạo Kiến Vũ, trong không trung nháy mắt

xuất hiện những lưỡi dao nhỏ như cánh hoa dày đặc, bay về phía Any.

“Ha ha, lớn vậy rồi mà mới là Dị năng giả trung cấp, khó trách phải

chết.” Giọng Any mang theo sự xem thường, đưa tay ra trước mặt, ánh vàng hiện lên: “Khí Áp!”

Những lưỡi dao vàng vốn đang bay đi đồng loạt rơi xuống đất, toàn bộ

găm xuống đất ba phần, có thể thấy lực sát thương của những lưỡi dao

vàng cũng ngang với vẻ ngoài xinh đẹp của nó.

“Ha ha, mày thật sự cho rằng tao sẽ dốc sức Dị năng giả trung cấp mà

liều mạng với Dị năng giả cao cấp như mày sao?” Bên tai truyền đến tiếng cười của Hạo Hà, liền thấy trong tay lão ta xuất hiện một quả cầu sáng, trong đó lóe ánh xanh lá, tựu như một trận cuồng phong thổi trúng

người, thân thể Hạo Hà cũng được bao bọc bên trong, nháy mắt bay hướng

bên ngoài.

“Dị khí?!” Any kinh ngạc nói.

“Ba ba! Mang theo cả con với! Ba ba!” Hạo Kiến Vũ không có sức lực

nằm trên mặt ghế tuyệt vọng gào lên, chỉ là không có ai ngó ngàng tới,

nhích người, lại không xong, kết quả ngã lăn xuống đất, thấy Any nhìn về phía mình, vẻ sợ hãi ánh lên trong mắt, “Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!

Cầu xin ngài!”

Mùi hôi nước tiểu bay ra.

“Hừ!” Nhìn thằng nhóc đầy chán ghét, tay Any phất về phía hắn, ánh

vàng lóe lên, thân thể Hạo Kiến Vũ bay về phía vách tường, đầu vỡ máu

chảy, không có tiếng nào, chết lập tức.

Không thèm nhìn nó, đuổi theo Hạo Hà.

“Ha ha! Muốn giết tao? Đợi đấy! Tao nhất định sẽ báo thù!” ánh sáng

xanh lá trong tay đã tan biến, Hạo Hà cũng đã dừng lại, nhìn quả cầu

thủy tinh trong tay, “Lại cần ba ngày hấp thu năng lượng rồi.”

Đưa chân, chuẩn bị đi, đột nhiên phát hiện trước mắt có một bóng

người nhỏ nhắn đen từ trên xuống dưới, cả kinh: “Mày, mày là ai?”

Cầu năng lượng của Hạo Hà đã dùng hết, lão lại không đoán được trước

mặt là ai, lại là người của An Dĩ Mẫn chăng? Thế nhưng sao lần này lại

che mặt?

Đứng trước mặt lão đúng là Mặc Hi, khi lão chạy trốn, Mặc Hi liền

đuổi theo, thật ra lấy tốc độ của cô hoàn toàn có thể chặn lão ta lại từ nửa đường, chỉ là không muốn bị Any phát hiện, mãi đến giờ mới xuất

hiện.

Không lên tiếng, trực tiếp dùng hành động biểu đạt, tới trước lão chỉ trong nháy mắt, nắm tay dẫn tĩnh điện chi lực đấm về phía hắn.

“Ầm” ánh cam lóe lên, một vách tường màu vàng xuất hiện, chặn lại nắm đấm của Mặc Hi.

“Rầm!”

Không bị vỡ, quá cứng.

Mặc Hi nhíu mày, nghiêng đầu, tránh qua lưỡi dao bắn đến,xoay người tới gần Hạo Hà lần nữa.

Sao Võ giả này có tốc độ nhanh như vậy!? Hạo Hà sững sờ phát hiện tốc độ của Mặc Hi còn nhanh hơn cả tốc độ của Dị năng giả trung cấp hệ

Phong.

“Rầm” lại là mặt tường màu vàng.

Hệ Kim có năng lực phòng ngự và công kích cao nhất trong ngũ hành, đây cũng là lí do hệ Kim đứng đầu ngũ hành.

Mà chính lúc này tới gần, Hạo Hà mới phát hiện đôi mắt tím kia,

trong lòng kinh hoảng, có người có mắt tím sao? Hơn nữa tên này còn nhỏ

như vậy, tốc độ lại nhanh đến thế, phải chăng là người được truyền thừa

đặc thù?

Sao tự dưng mình lại chọc trúng người nào rồi chứ? Hay là An Dĩ Mẫn

tìm được một kẻ truyền thừa? Trong lòng Hạo Hà ghen ghét, không ai không muốn có người truyền thừa như vậy, đó là sự tồn tại cường đại lại quỷ

dị.

“Phốc”

Lại một quyền đánh xuống, thân thể Hạo Hà ngã xuống, phun ra một ngụm máu tươi.

Nhìn Mặc Hi đang thong thả tới gần mình, Hạo Hà biết không trốn khỏi

cái chết, vừa mới đánh nhau xong, mà người trước mặt dường như không

biết mệt mỏi, hơn nữa tốc độ lại cực nhanh, mình có thể kiên trì lâu như vậy chính là vì năng lực phòng thủ mạnh của Dị năng hệ Kim.

“Mày, mày là ai? Dù sao tao cũng phải chết, cũng nên để tao biết tao chết trong tay ai chứ?” Hạo Hà đau đớn nói.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Lôi
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...