Ngọc Trướng Xuân – Chương 12: Quản giáo
Ngọc Trướng Xuân
Nghe thấy lời này, trong lòng Trịnh Thời Phù thầm vui mừng.
Nàng vội vàng ngẩng đầu lên, liền va phải ánh mắt của Bùi Chấp Ngọc.
Đồng tử của hắn có màu rất sâu.
Hôm nay hắn mặc một chiếc áo trực đầu màu xám mực, ống tay bó cực hẹp.
Mái tóc chỉ dùng một chiếc trâm ngọc búi lại, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng.
Ban ngày trông hắn còn lãnh đạm hơn cả ban đêm.
Hắn nhìn xuống nàng từ trên cao, trên mặt không có biểu cảm gì.
Giống như bức tượng Ngọc Quan Âm trên bàn thờ, xa cách lại lạnh lùng, dường như vĩnh viễn không mang theo cảm xúc.
Nàng giật mình, lại vội vã cúi đầu xuống:
– Xin vâng.
Trong giọng nói mang theo một chút vui sướng khó lòng nhận biết.
Bùi Tuyết Chu nhìn theo tầm mắt của phụ vương, nhìn thấy chính là cái cúi đầu của Trịnh Thời Phù.
Dù đã ra sức che giấu, nhưng vẫn có thể nhìn ra nụ cười thoáng hiện nơi khóe miệng nàng.
Nụ cười kia rất nhạt, nhưng lại khiến Bùi Tuyết Chu vô cớ cảm thấy vui lây vài phần.
Cậu cẩn thận ngẩng đầu, lại gắp một miếng lươn xào sợi đặt vào trong bát trước mặt Bùi Chấp Ngọc.
– Phụ vương, người cũng ăn đi ạ…
Bùi Chấp Ngọc rủ đôi mắt phượng nhìn cậu, sau đó động đũa.
Trong lòng Thúy Thúy vui mừng, vội vàng sai người đi xới thêm một bát cơm cho Điện hạ.
Điện hạ xưa nay luôn bận rộn với việc triều chính.
Cho dù là tiểu công tử, cũng hiếm khi có được một ngày như hôm nay.
Phạm phải lỗi lầm, hai cha con vẫn có thể hòa nhã cùng ngồi ăn một bàn như thế này.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, bị cắt thành từng mảng đồng đều rọi vào trong.
Bùi Chấp Ngọc dùng bữa rất yên tĩnh, sống lưng thẳng tắp, bờ vai rộng phẳng đón lấy ánh sáng.
Không giống với Bùi Tuyết Chu, động tác của hắn không nhanh không chậm, đũa ngọc chạm vào bát đĩa hầu như không phát ra tiếng động.
Thỉnh thoảng hắn lại gắp một miếng rau chay đặt vào bát của Bùi Tuyết Chu.
Bùi Tuyết Chu ngồi trên đôn tròn, nhìn chằm chằm vào miếng rau chay trong bát, đôi chân ngắn ngủn khẽ đung đưa.
Trịnh Thời Phù đứng một bên, nhìn cảnh tượng hai cha con dùng bữa.
Nàng không kìm được mà cong khóe miệng.
Nhưng trong lòng lại vô cớ nghĩ đến Tiểu Bảo.
Năm xưa khi nàng mang thai, cũng từng huyễn hoặc về cảnh tượng một gia đình hòa thuận, vui vẻ cùng ngồi trước bàn ăn.
Khi đó, Trịnh Thời Phù cảm thấy đứa trẻ trong bụng mình may mắn hơn tất cả những đứa trẻ trong vùng mười dặm tám xã xung quanh.
Nó vừa sinh ra đã có một người cha tài cao bát đấu.
Có thể dạy nó đọc sách, viết chữ, xem nó như trân bảo.
Nó còn có một người huynh trưởng đỉnh thiên lập địa.
Dù gặp phải chuyện gì cũng có thể không chút do dự mà đứng chắn trước người nó.
Đáng tiếc… giờ đây Tiểu Bảo đã không còn cha nữa.
Đến cả một cái tên cũng chưa có.
Trịnh Thời Phù đang nghĩ ngợi xuất thần thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Nàng hướng mắt nhìn ra phía cửa, dẫn đầu đám người đông đúc kia là một vị lão phu nhân.
Bùi lão phu nhân mặc một chiếc áo bối tử màu xanh thạch.
Tuổi ngoài năm mươi, bên tóc mai đã đốm nhiều sợi bạc, nhưng búi tóc lại được chải chuốt gọn gàng tỉ mỉ, cài một chiếc trâm bích ngọc.
Người quanh năm ăn chay niệm Phật diện mạo thanh gầy, trên má không có mấy thịt, bờ môi mỏng mím thành một đường thẳng.
Phía sau bà còn có một người đi cùng.
Người phụ nữ trẻ tuổi mặc một chiếc áo bối tử màu vàng hương thu, chất liệu là loại vân cẩm thượng hạng, thêu hoa mẫu đơn chiết cành.
Chính là Lương thị của nhị phòng.
Nhị phòng cũng là đích tử của Bùi phủ, do lão phu nhân thân sinh, đáng tiếc chức quan không hiển hách, con người lại dung thường.
Nhị phu nhân Lương Như Vân có gia thế ngoại tộc hiển hách, con người theo đó cũng mạnh mẽ.
Đích tử dưới gối hai người họ nay mới lên bảy, dưới sự quản giáo của nàng ta cũng đặc biệt hiểu chuyện.
Thúy Thúy trước kia đã nói rồi, vì tiểu công tử không phải là huyết mạch thân sinh của Điện hạ.
Nhị phòng bèn thường xuyên tính toán, muốn đem đứa trẻ kia quá kế sang dưới gối Điện hạ.
Bùi Tuyết Chu so với đứa trẻ đó, quả thực là thua kém rất nhiều.
Thời Phù đang nghĩ ngợi, còn chưa nhìn rõ người tới thì đã nghe thấy giọng nói cười oanh yến của nàng ta truyền vào:
– Chúng ta đến thật không đúng lúc, lại đúng vào lúc Tuyết Chu đang dùng bữa rồi.
Giọng nàng ta cao, tiếng cũng thanh vang.
Đám người trong phòng lục tục hành lễ, Trịnh Thời Phù cũng vội vàng quỳ xuống.
Bùi Chấp Ngọc không nhúc nhích.
Hắn vẫn ngồi trước bàn, nâng chén trà đã chuẩn bị sẵn bên tay lên, ngón tay thon dài gạt nắp chén.
Nắp chén gạt đi lớp bọt trà, hơi nóng bốc lên, thanh mảnh một làn, làm mờ đi mày mắt của hắn.
Bùi lão phu nhân thấy hắn tự phụ uống trà, bước chân khựng lại.
Thanh Thư thấy vậy, vội vàng tiến lên đỡ Bùi lão phu nhân đến ngồi trước bàn.
Trịnh Thời Phù cúi đầu thật thấp, thầm nghĩ Bùi lão phu nhân hẳn là vì chuyện ngày hôm qua nên mới tới chuyến này.
Nàng đang suy nghĩ thì nghe thấy giọng nói của Bùi lão phu nhân thong thả vang lên:
– Vừa nãy nghe nói, Tuyết Chu ở trong viện đập vỡ mấy đĩa thức ăn chay, lại nói vài lời chướng tai nữa.
Lương Như Vân sinh ra với gương mặt tròn trịa, khi cười lên lông mày cong cong, ánh mắt dịu dàng.
Nàng ta thản nhiên liếc nhìn Bùi Tuyết Chu một cái:
– Ngày hôm qua mẫu thân tức đến mức đau ngực suốt nửa ngày, ta khuyên nhủ mãi mới hòa hoãn lại được đôi chút. Kết quả ngày hôm nay mẫu thân lại nghe nói chuyện ở Cẩm Tú Đường, cảm thấy thật không ra thể thống gì nên mới tới chuyến này… Không ngờ Điện hạ cũng ở đây.
Bùi lão phu nhân thở dài một tiếng:
– Con suốt ngày bận rộn việc triều chính, nhưng quy củ thì vẫn phải lập.
Bùi Chấp Ngọc lắng nghe, xương mày lãnh đạm, hàng mi rủ xuống tạo thành một khoảng bóng râm nho nhỏ nơi khóe mắt.
Hắn thản nhiên nhấp một ngụm trà, đặt chén trà xuống.
Sứ va vào sứ phát ra một tiếng cực kỳ khẽ khàng và giòn giã.
Không nói lời nào.
Nụ cười trên mặt Lương Như Vân cứng đờ trong chốc lát, gian nhà chính thoắt cái lặng ngắt như tờ.
Thúy Thúy thấy hắn không nói một lời, lại nghĩ đến vừa rồi hai cha con mới yên lặng dùng bữa xong.
Hai người hiếm khi hòa hợp như thế.
Tiểu công tử đã ăn rau chay, hôm nay cũng nghe lời.
Trong lòng Thúy Thúy suy đoán, Điện hạ e là muốn thiên vị tiểu công tử rồi.
Nàng thở phào một hơi, thế là vội vàng lên tiếng:
– Nhị phu nhân có điều không biết, tiểu công tử hiện giờ đã ăn củ cải và nấm hương rồi ạ. …Chỉ đợi mùng một tháng sau là có thể cùng dùng bữa với tổ mẫu rồi.
Lương Như Vân khựng lại, rủ mắt nhìn mấy đĩa thức ăn chẳng còn lại bao nhiêu trên bàn.
Rau chay ở đâu ra chứ?
Lương Như Vân nói giọng chẳng mặn chẳng nhạt:
– Con bé này, sao dám nói lời xằng bậy, gạt gẫm chủ tử của ngươi chứ!
Thúy Thúy vội vàng quỳ sụp xuống.
Bùi Tuyết Chu thấy vậy, cũng tiến lên giật giật tay áo của Bùi lão phu nhân.
Cậu nhớ lại những lời Trịnh Thời Phù đã nói.
Nhớ được một nửa, quên mất một nửa, mím mím môi, nặn ra được một câu:
– Tổ mẫu, lươn xào sợi là làm từ nấm hương, cá vược là dùng khoai tây bọc, nấm hương ngon lắm, củ cải trắng cũng ngon nữa ạ. Lúc tổ mẫu niệm Phật, con cũng học làm món này cho tổ mẫu, chúng ta cùng ăn…
Cậu lắc lắc bàn tay nhỏ:
– Tổ mẫu đừng giận con nữa, có được không ạ?
Cảm nhận được sự níu kéo nơi chéo áo, Bùi lão phu nhân ngẩn người.
Đến cả Lương Như Vân cũng sững sờ.
Đúng là không ngờ tới Bùi Tuyết Chu vốn xưa nay ngang ngược càn rỡ, hôm nay lại đổi tính đổi nết, có thể thốt ra được những lời như vậy.
Lương Như Vân lúc này cuối cùng cũng không còn lời nào để nói.
Bùi lão phu nhân nhìn bộ dạng ủy khuất đáng thương của Bùi Tuyết Chu, cũng hiếm khi mềm lòng.
Bà vừa định nói thôi bỏ đi, vốn cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Nhưng bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Bùi Chấp Ngọc.
– Nhưng con chưa biết lỗi.
Phòng ngủ rộng lớn thoắt cái im phăng phắc.
Chỉ thấy một Bùi Chấp Ngọc trước nay phong ba bất động, lúc này khẽ nheo mắt nhìn cậu:
– Con ăn rau chay là vì có nha hoàn v//ú nuôi trong viện dỗ dành con ăn. Thức ăn làm giống như thịt thì con mới ăn. Như vậy mà gọi là biết lỗi sao?
Giọng hắn không nặng không nhẹ, nhưng lại khiến Bùi lão phu nhân giật mình.
Bùi Tuyết Chu ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.
– Sai thì phải phạt. Chứ không phải được kẻ dưới dỗ dành vài câu là có thể tùy tiện bỏ qua.
Lời này vừa thốt ra, đám người hầu xung quanh đồng loạt run rẩy, rạp người xuống sát đất hơn.
Trịnh Thời Phù đứng tại chỗ lắng nghe, trong lòng bỗng dưng như bị thứ gì đó va đập mạnh.
Nàng cẩn thận ngẩng đầu lên, nhìn sắc mặt của Bùi Chấp Ngọc.
Ánh nắng xuyên qua hành lang rọi lên gương mặt Bùi Chấp Ngọc, sắc mặt hắn trầm mặc nhìn đứa con nhỏ trước mặt.
Đồng tử đen thẫm gần như in hằn bóng hình của Bùi Tuyết Chu.
Nàng bỗng nghĩ, hóa ra trên đời có người làm cha như thế này.
Không phải đem cốt nhục chí thân của mình vứt bỏ như chiếc giày rách.
Không phải đem nàng đuổi đến phòng bên, không thèm hỏi han đoái hoài.
Mà là nghiêm khắc răn dạy, thân hành quản giáo.
Giống như một vị trích tiên sa sút xuống hồng trần.
Từng chút một sinh ra hơi ấm và máu thịt con người.
Bùi Chấp Ngọc đứng dậy, vạt áo lướt qua thành ghế phát ra tiếng sột soạt cực kỳ khẽ khàng.
Hắn rủ mắt, liền tìm thấy chiếc xe dê đặt ở góc gian nhà chính.
Chiếc xe này Bùi Tuyết Chu cực kỳ quý trọng, đến khi ăn cơm cũng phải tìm người khiêng vào trong nhà chính.
Chỉ sợ gió thổi mưa giông làm chiếc xe gỗ này rời rạc hư hỏng.
Người tuy không lớn nhưng đã nhiễm phải thói phong lưu của đám công tử bột.
– Gọi hai người vào, – Bùi Chấp Ngọc phân phó cho Thanh Thư phía sau, – Khiêng chiếc xe này ra ngoài Cẩm Tú Đường, đập nát đi.
Bùi Tuyết Chu nghe thấy lời này, hít vào một ngụm khí lạnh, trái tim bỗng chốc treo ngược lên.
Cậu vội vã chắn trước người Bùi Chấp Ngọc:
– Vừa rồi người rõ ràng đã không truy cứu nữa rồi mà!
Bùi Chấp Ngọc hơi nhướng mày, rủ mắt nhìn định định vào cậu:
– Ta đã từng nói không truy cứu từ bao giờ?













