Nghiệt Duyên Ký – Chương 44: Người mua
Nghiệt Duyên Ký
Gần đây, Bình thị cảm thấy trưởng nữ trong nhà mình càng ngày càng kỳ lạ. Từ sau khi nàng dám công khai chống lại ý chỉ của phụ thân, bọn hạ nhân trong phủ cũng lờ mờ lấy nàng làm trung tâm.
Không ít lần, Bình thị nghe thấy hạ nhân thì thầm sau lưng: “Đại nương tử đã được định hôn với quận vương phủ, việc hôn nhân nói một tiếng là xong, so với Tuy An Vương phủ bên kia còn chần chừ chưa chịu gửi thiệp mời thì tốt hơn nhiều.”
“Kia Tứ lang quân của Vương phủ, nghe nói bên ngoài chẳng phải hạng thích đọc sách thánh hiền, địa vị cũng không cao. Ngược lại, Cẩm Hãn Quận vương vừa lớn tuổi hơn, lại có chức vị trong triều, đại nương tử lần này xem như là gả cao rồi.”
“Đúng thế, nay thân phận nữ lang cũng khác hẳn, chẳng phải lão gia cũng không dám tùy tiện sai bảo nàng nữa sao? Khí thế hiện giờ còn áp cả chủ mẫu, nếu sau này nhà này do đại nương tử làm chủ, có lẽ cuộc sống của chúng ta cũng dễ thở hơn nhiều.”
Bình thị vốn quản gia có phép tắc, nhưng bà ở trước mặt Nguyên Vanh chẳng có mấy phần địa vị, hạ nhân thương cảm bà nhưng không hề kính sợ.
Từ trước đến nay, mọi người đều xem Nguyên Vanh là chủ, nhưng rồi đến một ngày, trưởng nữ Nguyên Chi dám đứng chắn trước Bình thị, khi phụ thân lại một lần nữa ra tay với mẫu thân.
Khi đó, nàng cầm trong tay một cây kéo đồng thường dùng để cắt chỉ. Không biết từ bao giờ, trong tay nàng nó đã biến thành lưỡi dao sắc bén.
Mũi kéo chỉ cách tròng mắt Nguyên Vanh một tấc, sai một ly là đ//â//m thẳng vào con ngươi. Đồng tử ông ta co chặt, sắc mặt tái nhợt, bàn tay run lên rõ rệt.
Đám hạ nhân ai nấy đều hoảng hồn, vậy mà đại nương tử vẫn điềm tĩnh, lạnh nhạt buông một câu:
“A phụ mà còn dám khi dễ a mẫu như vậy, ban đêm ngủ nghỉ thì hãy cẩn thận. Cây kéo này, sắc bén lắm.”
Chỉ hai câu, mà làm cho cả chính đường im phăng phắc.
Người đầu tiên phản ứng lại chính là Bình thị. Bà vội ôm lấy trưởng nữ, run giọng dỗ dành:
“A Chi, A Chi, a mẫu không sao. Con cẩn thận một chút, đừng để tự làm mình bị thương.”
Khuyên mãi, bà mới khiến Nguyên Chi buông tay, nhưng cây kéo vẫn nằm gọn trong tay nàng.
Nguyên Vanh vẫn còn hoang mang trong cơn sợ hãi, không tin nổi nữ nhi chưa tới tuổi cập kê của mình lại có thể khiến chính mình run rẩy.
Nguyên Chi lại như chưa có gì xảy ra, dửng dưng phân phó: “Đi dược phòng, lấy thuốc cho a mẫu ta, đừng để trên người bà còn vết thâm tím.”
“Còn nữa, mang trà cho a phụ, người bị dọa, cần phải định thần.”
Nàng thản nhiên chỉ huy, từng lời rõ ràng, lướt qua cả Bình thị lẫn Nguyên Vanh, ra lệnh cho hạ nhân trong phủ.
Ánh mắt nàng quét qua, sắc lạnh mà thẳng thắn. Rõ ràng dung mạo cực đẹp, trong sáng như thủy tinh, hắc bạch phân minh. Thế nhưng ánh mắt kiên nghị, không chút dao động, lại khiến người ta run sợ.
Đến cả đại gia chủ cũng vô thức co người lại, không dám động đậy, huống chi là đám hạ nhân phía dưới.
Thấy Nguyên Vanh im lặng không nói thêm, bọn hạ nhân liền ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Nguyên Chi: đưa Bình thị đi băng bó, ôm tiểu lang quân và tiểu nương tử còn nhỏ về phòng.
Chỉ còn lại đại nương tử đứng trong chính đường. Ngoài cửa, mọi người đều nghe thấy tiếng Nguyên Vanh giận dữ vang lên: “Ngươi… ngươi dám làm vậy với phụ thân mình sao?!”
Đại nương tử vẫn thản nhiên đáp: “A Chi chưa hề làm hại đến a phụ. A phụ không cần lo lắng. Không có việc gì cả.”
Chính câu nói “không có việc gì” ấy lại mang theo khí thế ngang hàng, khiêu khích uy nghiêm của gia chủ.
Không biết Nguyên Vanh thật sự bị lời con gái dọa sợ hay sao, ngoài việc quát mắng, ông ta cuối cùng cũng không dám trách phạt nàng.
Từ đó về sau, địa vị của Nguyên Chi trong phủ liền vượt qua cả Bình thị, thậm chí có lúc còn vượt qua cả Nguyên Vanh. Hạ nhân nghe lời nàng, trọng lượng lời nói của nàng cũng tăng lên gấp bội.
Ngày quận vương phủ đến cầu hôn, lời dặn dò của Nguyên Chi với đám hạ nhân đã khiến Bình thị thoáng giật mình.
Cứ như thể đây không phải là lần đầu tiên Nguyên Chi sai khiến bọn hạ nhân đi theo dõi Nguyên Vanh?
Ý nghĩ này, đến Bình thị cũng không dám nghĩ sâu thêm.
Từ lần trước Nguyên Vanh tức giận bỏ nhà ra đi đến nay đã năm sáu ngày, chuyện này dần như trở thành thói quen trong phủ.
Bản thân bà nay đã sắc tàn hương phai, cho dù có dụng tâm điểm trang cũng không thể so bì với những nữ tử trẻ tuổi, trời sinh kiều diễm. Bình thị sớm đã không còn ảo tưởng được phu quân đoái hoài, càng không dám sai người đi tìm.
Không ngờ, trưởng nữ của bà lại có cách hành động vượt ngoài khuôn phép như thế.
Hoàng hôn buông xuống, gió cuộn mây vần.
“Sao lại mưa lớn thế này?”
Hạ nhân vừa chạy vội ra ngoài thu dọn chăn đệm phơi từ trưa, Bình thị ngẩng nhìn bầu trời, thấy mưa gió tầm thường nhưng trong lòng lại bất giác hoảng hốt. Bà ôm ngực, tim đập gấp gáp, run run hỏi:
“Đại nương tử đâu? Vẫn chưa trở về sao?”
“Đại nương tử trưa nay đã được quận vương rước đi, chắc sắp về rồi.” – hạ nhân vừa làm vừa đáp.
Quận vương… chính là vị công tử trẻ tuổi, diện mạo tuấn tú phi phàm kia.
Từ sau khi gửi thiệp mời, chàng không ngừng lui tới Nguyên gia, còn tặng nhiều quà quý cho bà và Nguyên Nhu.
Bình thị chỉ còn biết nhìn ra cửa, như thể chỉ khi thấy bóng dáng Nguyên Chi trở về mới yên lòng được.
*
Hôm ấy, sau khi rời tửu lâu, Nguyên Chi cùng Lịch Thường Đĩnh trở về trên xe ngựa.
Hai bàn tay họ vẫn còn nắm chặt lấy nhau. Nguyên Chi thì thản nhiên, chẳng hề ngượng ngùng, chỉ hỏi:
“Tiếp tục nói đi, đang rảnh rỗi này, chưa tới nha môn tri phủ đâu, chàng vừa định nói gì đó, mau nói cho ta biết.”
Bởi vì vụ án của Nguyên Vanh muốn đưa lên công đường, nàng phải trực tiếp đến phủ tri phủ, báo cáo mọi tình tiết từ lớn đến nhỏ, rồi mới chuyển hồ sơ lên Ngự Sử Đài, sau đó là Thảo luận chính sự đường và cuối cùng Cơ Mật Viện xét xử.
Lịch Thường Đĩnh nhìn bàn tay nàng trong tay mình, ngón tay thon nhỏ, móng gọn gàng sạch sẽ, chỉ có lòng bàn tay hơi chai sạn – dấu vết vì phải làm việc vặt trong nhà. Chàng nhẹ nhàng vuốt ve, rồi ngẩng đầu nói:
“Hôm trước, ta nhớ nàng từng nói muốn tìm một nơi ở riêng, để thím cùng mấy đứa em được an ổn.”
“Nàng đã tìm được chưa?”
Nguyên Chi gật đầu: “Ta xem qua nhiều chỗ rồi, nhưng nơi ưng ý thật sự không nhiều. Có một hai chỗ khá vừa ý, chỉ là giá cao, ta không kham nổi…”
Nàng cười khẽ, không giấu diếm, bởi quan hệ với Lịch Thường Đĩnh đã trở nên gần gũi hơn:
“Nhưng ta cũng có cách, đã xoay được đủ tiền mua. Chỉ chờ mọi chuyện xong xuôi sẽ định đoạt.”
Lịch Thường Đĩnh nhìn nàng, rồi chợt siết tay nàng, mỉm cười:
“A Chi… theo lý, nàng và ta nay là minh định phu thê. Chuyện lớn nhỏ đều nên cùng nhau bàn bạc. Nàng không cần tự gánh hết.”
“Nàng muốn mua nhà, ta lại không muốn để nàng vất vả vì tiền bạc. Là người sẽ cùng nàng định chung thân, ta có thể thay nàng lo liệu. Thực ra ta đã thay nàng mua một tòa nhà, nếu nàng đồng ý, ngày mai cùng ta đi xem. Nếu thấy không hợp, chúng ta sẽ tìm nơi khác, được không?”
Nguyên Chi không ngờ Lịch Thường Đĩnh dứt khoát đến vậy, như một kiểu “tiền trảm hậu tấu”.
Để xoay đủ tiền mua nhà, nàng quả thực đã tốn không ít công sức, đặc biệt là phải lặng lẽ mang hết hồi môn đi cầm cố, mà Bình thị cùng Nguyên Vanh hoàn toàn không hay biết.
Khi đối diện với ánh mắt ôn hòa nhưng kiên định ấy, bàn tay trong tay hắn khẽ run lên, nàng liền nhận ra Lịch Thường Đĩnh thực lòng sợ mình không vui, trong lòng cũng thấp thỏm lo lắng.
Ngay cả lúc hắn nghĩ rằng nàng sẽ từ chối, Nguyên Chi lại mỉm cười dịu dàng: “Được thôi, coi như cầu còn không được. Chỉ là… chàng đã thay ta lo lắng nhiều như vậy, ta không biết nên bù đắp ra sao.”
Nguyên Chi vốn dĩ cũng không phải kẻ không biết điều. Đúng như lời Lịch Thường Đĩnh nói, nếu giờ quan hệ giữa hai người đã khác xưa, chàng lại là vị hôn phu tương lai của nàng, thì việc chàng đứng ra sắp xếp cho nàng vài chuyện cũng là lẽ đương nhiên.
Nàng có lý gì để không vui chứ?
“Ta chỉ lo nàng sẽ nghĩ rằng ta tự tiện quyết định.” – Lịch Thường Đĩnh nói khẽ, nhưng trong mắt chàng rõ ràng ánh lên niềm vui khi thấy tấm lòng mình không bị Nguyên Chi gạt bỏ.
Chàng nhẹ nhàng thở phào.
Nguyên Chi mỉm cười: “Nhưng may là bây giờ chàng có thể bàn bạc với ta. Có thể nghĩ cho ta, ta sao lại để bụng được? Khi nào đi xem nhà đây? Nơi đó trông ra sao?”
Lịch Thường Đĩnh phấn khởi hẳn: “Chờ nàng rảnh… ngày mai được không?”
“Ngôi nhà đó, ta đã thay nàng xem qua. Nếu nàng ưng, thì bất kể là thím hay Nguyên Toại, Nguyên Nhu, đều có thể an ổn sắp xếp ở đó.”
Sau khi cùng Lịch Thường Đĩnh hẹn xong, trên đường trở về từ phủ Tri phủ, Nguyên Chi liền được đưa thẳng về Nguyên gia.
*
Hôm sau, Nguyên Chi trang điểm chỉnh tề từ sớm. Sau nửa ngày bầu bạn cùng Bình thị và Nguyên Nhu, nàng liền được Lịch Thường Đĩnh đến đón.
Ngồi trong kiệu, nàng hỏi: “Chàng nói nơi ấy ở đâu?”
Tính đường đi, có vẻ khá xa Nguyên phủ, một cái ở hướng Bắc, một cái ở hướng Nam.
“Ở khu Bắc thị có chợ, nên không cần lo lắng chuyện ra ngoài mua sắm sẽ bất tiện.”
Trên đường, Lịch Thường Đĩnh giới thiệu cho Nguyên Chi: “Đây là ta hỏi thăm qua Quán Hiên, hắn có người quen sở hữu một căn nhà riêng, chỉ là nay không định ở lại kinh thành nữa, nên mới tính toán bán sản nghiệp lấy tiền mặt.”
Nguyên Chi đáp: “Thật sự đáng tiếc, bất quá vẫn phải cảm tạ Cam đại lang quân đã giúp ta lưu ý.”
Chẳng bao lâu, kiệu dừng trước cổng lớn. Người gác cổng như đã chờ sẵn, vội vàng mở cửa nghênh đón.
“Quận vương tới, chủ nhân đã chờ lâu.”
Chủ nhà đích thân ra tiếp, dù tòa nhà đã được mua nhưng vẫn muốn gặp mặt chủ nhân mới.
Nguyên Chi bước vào, trong mắt thoáng kinh ngạc. So với Nguyên phủ, nơi này rộng gấp đôi, lầu các tinh xảo, sân vườn trang nhã. Chỉ có một đoạn cầu đá bị hỏng, song cũng chẳng ảnh hưởng toàn cục.
Chủ nhà nhìn nàng, lập tức hỏi:
“Vị này chính là người mua? Nguyên nương tử, có điều gì muốn biết xin cứ hỏi.”
Nguyên Chi gật đầu: “Vâng, ta muốn xem qua bố cục nơi này, nhờ ngài giải thích giúp.”
Nói xong, nàng quay đầu lại nhìn Lịch Thường Đĩnh, chàng khẽ gật đầu trấn an.
Rồi nàng theo bước chủ nhà đi trước, còn Lịch Thường Đĩnh chỉ lặng lẽ đi phía sau, ánh mắt dịu dàng chăm chú dõi theo nàng.
--------------------------------------------------










