Nghiệt Duyên Ký – Chương 106: Săn tuyết
Nghiệt Duyên Ký
Sáng ấy, Nguyên Chi chưa dùng gì nhiều, ăn uống cũng sơ sài. Thương Thảo An cố ý đến mời nàng ra ngoài dạo chơi; cho nên trong Nguyên phủ đã cho người chuẩn bị đồ ăn trước, mà trong xe ngựa cũng sẵn bày không ít điểm tâm, không lo nàng đói dọc đường.
Hiện thời hắn ra vào nơi này như chỗ quen thuộc, trên dưới trong phủ nhìn mãi thành quen, chẳng ai dám trách cứ. Chỉ cần tể chấp rảnh rỗi, ắt sẽ đến tìm “nương tử” nhà họ Nguyên. Bình thị chỉ hỏi đôi câu về dự định hôm nay, nghe hắn nói muốn đưa trưởng nữ ra ngoài thì cũng không hỏi thêm. Nguyên Toại và Nguyên Nhu càng hiểu chuyện, chẳng dám quấy rầy tỷ tỷ và đại nhân; nhờ có hồng phúc của tỷ tỷ mà được hưởng thêm ân huệ, song còn xa mới dám mong được đối đãi ngang hàng.
Nguyên Chi lại hỏi hai em: “Trời tuyết, các ngươi ở sân ném tuyết vui vẻ lắm. Có muốn cùng tỷ ra ngoài dạo một vòng không?”
Hai người đồng loạt lắc đầu, còn cẩn thận liếc gã nam tử phía sau nàng một cái: “Tỷ và đại nhân đi đi, hôm nay muội muốn ở nhà.”
“Đệ cũng ở nhà bầu bạn với a mẫu.”
Nguyên Chi bèn không ép, dặn dò vài câu, rồi bị Thương Thảo An nắm tay đưa ra khỏi Nguyên phủ.
Lên xe, hắn đưa cho nàng một lò sưởi tay, lại để nàng tựa trong ngực mình. Khoang xe rộng rãi, đủ cho hai người ngồi sát mà vẫn thong thả. Bên ngoài, thuộc hạ cùng xa phu thúc ngựa, một đường nhằm đến một phương hướng mà nàng ít lui tới.
“Rốt cuộc ngươi định đưa ta đi đâu? Còn chưa chịu nói ư?”
Dùng chút điểm tâm xong, nàng lại thấy buồn ngủ, lười biếng tựa vào lòng hắn, hỏi nửa đùa nửa thật: “Ngươi không định bán ta đi, báo thù ta chứ?”
Diện mạo nàng vẫn an nhàn, mí mắt khẽ khép, dáng vẻ như đang dưỡng thần. Thương Thảo An ôm lấy thắt lưng nàng, hễ giữa hai người còn hé một kẽ hở là hắn lại đưa tay kéo sát vào, cúi đầu tựa trán nàng, khẽ nói: “Đã bảo đi rồi sẽ biết. Nói trước ra thì còn gì là kinh hỉ?”
Nguyên Chi lúc này mới liếc hắn một cái. Đến khi tới nơi, tốt hơn hết là đúng như lời hắn nói; bằng không, hôm nay nàng thà ở nhà mà thong thả qua ngày còn hơn.
“Nếu thật đem nàng bán đi, nàng tự thấy mình đáng bao nhiêu thì vừa?” Thương Thảo An vẫn lần mò nơi thắt lưng nàng, cố trêu ghẹo cho nàng khỏi ngủ gật.
Đường còn dài dặc, vốn đủ để nàng bù giấc.
“Dù sao cũng không bán cho ngươi.” Nàng đáp gọn, khiến hắn bật cười, khóe môi không nén được ý cười.
“Vậy bán cho ai?”
Nguyên Chi uể oải tựa vào, lười đáp lời trêu chọc.
“Bán cho ai cũng được, miễn đừng là ngươi.”
“Cớ gì không phải ta? Dù nàng ra giá bao nhiêu, ta cũng kham nổi.” Hắn ghé răng khẽ cắn vành tai nàng, mang theo dục vọng nóng bỏng.
Nguyên Chi đã thấy người nóng dần lên; lò sưởi tay còn ôm trong ngực, khoang xe lại ấm áp, hắn từ sau lưng vòng lấy ôm nàng, mà lớp áo nàng mặc hôm nay không ít, chỉ chốc lát e sẽ toát mồ hôi.
“Ít chạm vào ta, an phận chút.” Nàng chỉ muốn nằm lười đến tận nơi; khổ nỗi bên cạnh có kẻ cứ hễ nàng tỉnh là tay chân không yên. “Dính người.”
Bán cho Thương Thảo An khác nào tự chui đầu vào lưới. Hắn nay bám dính đến thế, rơi vào tay hắn rồi, kết cục sẽ là bị yêu thích đến mức không buông ta. Có tát hắn một cái, e hắn cũng đưa nốt nửa bên kia cho nàng đánh.
Nguyên Chi đưa tay chống cằm hắn, quả nhiên hắn thừa cơ cọ cọ vào lòng bàn tay nàng.
“Nàng thấy đáng giá bao nhiêu, thì bán cho ta bấy nhiêu. Không chỉ bạc trắng—cả tấm thân này, ta cũng dâng cho nàng.”
“……” Bạc trắng vốn chẳng đáng là bao.
Mua thật con người Thương Thảo An, chỉ tổ chuốc phiền phúc: như âm hồn bất tán, giờ nào phút nào cũng mơ tưởng lấy nàng—chỉ tốn công vô ích.
“Mệt rồi, đừng quấy rầy ta nữa, bằng không ta không đi đâu.”
Nguyên Chi bị hắn trêu chọc đến nỗi phải dịch lò sưởi tay sang một bên. Nàng toan né Thương Thảo An cho xa một chút, song cánh tay hắn vẫn vòng chặt ngang eo, nhúc nhích không yên, khiến nàng bực bội phải nghiêm giọng cảnh cáo: đừng nháo nữa.
Bằng không nàng sẽ nổi giận.
Khác hẳn dáng dấp trước mặt người ngoài, cách hắn trêu nàng thế này thật hiếm thấy—mang vài phần khí phách của thiếu niên. Dẫu đã làm quan nhiều năm, xem ra đây mới là bản tính nơi sâu trong con người hắn.
Nguyên Chi khép mắt, hơi thở cũng dần nhẹ. Thương Thảo An gối đầu nàng lên đùi mình, vén mấy sợi tóc dính ở gáy nàng, lần này không còn dây dưa chuyện trò nữa.
Mãi đến khi tới nơi, Nguyên Chi mới cảm được hắn khẽ tách khỏi bên mình, xuống xe trước để an bài. Chốc lát sau, hắn quay lại, khẽ đánh thức: “A Chi, tỉnh dậy đi, đến rồi.”
Trời đất băng tuyết, đường sá khó đi; may trong thành có người san tuyết, mà trên xe họ cũng sẵn xẻng, gặp chỗ tuyết đọng chặn lối là dọn ngay.
Lò sưởi tay đã nguội, Nguyên Chi được Thương Thảo An bế xuống xe. Đập vào mắt là một màu tuyết phủ non sông, bấy giờ nàng mới biết hắn đưa mình tới một nông hộ.
Tuy vẫn thuộc nội thành kinh đô, nhưng cách xa trung tâm, chợ búa và phủ trạch họ ở—tựa vùng ngoại ô hoang dã.
Thương Thảo An nói: “Vào trang trại dùng chút đồ ăn lót dạ, đợi nàng thay một thân y phục, ta sẽ đưa nàng lên núi.”
Thợ săn trong trang vốn đã chờ sẵn—hai cha con—chắp tay với Nguyên Chi: “Tham kiến nương tử. Nương tử vào núi chớ lo, cha con tiểu nhân sẽ mở đường phía trước, nương tử chỉ cần theo sát đại nhân là được. Mùa này, vận tốt ắt gặp cáo tuyết xuất hiện; mấy hôm trước dân trong thôn còn nhìn thấy tung tích của bọn chúng.”
Nguyên Chi vốn chẳng thạo săn bắn; đây là lần đầu nàng lên núi giữa tiết đông, tuyết lớn phủ lấp núi rừng, khác hẳn những lần thuở nhỏ theo Bình thị vào núi lúc xuân hạ ấm áp. Lúc này, hơi thở vừa phả ra đã như muốn kết băng.
Nàng và Thương Thảo An cùng cưỡi một ngựa, men theo sơn dã tìm dấu vết con mồi. Việc ấy vừa mạo hiểm vừa kích thích; song hễ con mồi đánh hơi thấy người là tức khắc như tên rời cung, vọt xa vùn vụt.
Đúng lúc ấy Thương Thảo An liền bắt được hành tung, vừa trông thấy dấu chân tươi mới, lập tức giục ngựa mang nàng đuổi theo.
“Đằng kia kìa, mau!”—mỗi khi con mồi sắp lẩn trốn, Nguyên Chi đều vội báo hướng cho hắn.
Kỳ thực, giữa băng thiên tuyết địa thế này, hắn cũng chẳng mấy bận tâm chuyện hạ được con mồi hay không; đuổi bắt chẳng qua là để làm nàng vui.
Nhóm thợ săn đi cùng và thuộc hạ đều tản ra các nẻo rừng.
Thương Thảo An chỉ muốn để Nguyên Chi nếm trải mùi vị của cuộc đi săn; còn con mồi thật thì giao cho thợ săn bắt là đủ.
Tựa hồ nhận ra hắn chẳng phải thực lòng muốn đi săn, Nguyên Chi ngẩng đầu liếc, chỉ thấy gương mặt thâm trầm của người đang ôm mình phía sau, bèn khẽ hỏi: “Ngươi cố ý ư?”
Đúng lúc ấy hắn cúi mắt nhìn xuống, ngũ quan mới vừa thoáng qua trong đôi mắt nàng, ánh nhìn mang ý cười, cố tình ngây ngô hỏi: “Cố ý gì?”
“Đuổi mãi, mà ngươi cứ để chúng chạy hết.”
Ngựa dưới thân hắn lao rất nhanh gọn, đường núi gập ghềnhn, khiến Nguyên Chi trong lòng hắn cũng chao lắc bao phen. Nàng nhìn quanh, thấy con mồi nào gần tay đều bị hắn “phóng sinh”; còn Thương Thảo An lại thảnh thơi hưởng sự ấm mềm trong vòng tay.
Bị vạch trần, hắn mới mỉm cười: “Thế chẳng hay sao? Ta đưa nàng đi đến đây đâu chỉ để săn. Vừa rong ngựa vừa ngắm tuyết, ấy cũng là một thú riêng vậy.”
Quả nhiên hứng thú của Nguyên Chi bị khơi dậy. Nàng và Thương Thảo An cùng cưỡi một ngựa, lúc truy tung con mồi khi thì kinh khi thì hiểm—việc ấy nàng chưa từng nếm trải, nên thấy thú vị vô cùng. Chỉ là nàng vốn không dễ biểu lộ ra ngoài. Có điều e rằng sớm đã để lộ, mà Thương Thảo An đối với tính tình cùng mọi phản ứng của nàng đã rõ như lòng bàn tay. Hắn biết nàng ắt sẽ thích, lại hay khẩu thị tâm phi, nên mới dẫn nàng vòng vo trong núi bấy lâu.
“Ngắm cảnh thì ngắm cảnh, sao ngươi còn… áp sát ta như vậy?”
Vừa dứt lời, người ở sau lưng nàng mặt đã thoáng đỏ, ánh mắt càng thâm đen sáng rực, giọng lại phảng phất hưng phấn: “Do ngựa xóc nảy mà thôi—bình thường.”
Đời trước khi gả cho hắn, chuyện phòng the Nguyên Chi vốn ít ngượng ngùng; đêm tân hôn còn dám táo bạo, chẳng những tự cởi xiêm y mà còn muốn “giải” cho Thương Thảo An. Hắn tuy không nói, song trong lòng hiển nhiên vẫn mong nàng lại trở về dáng dấp thuở trước ấy.
Từ lúc lên núi, Thương Thảo An sớm đã nổi lên phản ứng; chỉ vì không muốn làm cụt hứng đối phương, hắn làm bộ như không hay biết, mà Nguyên Chi cũng chẳng nhắc đến, hắn bèn ngỡ là mọi sự êm thấm.
Nay Nguyên Chi bỗng thẳng thừng mở miệng, đại lang quân liền như đời trước, trong lòng chờ đợi nàng nói thêm đôi câu nữa. Nếu khi ấy Nguyên Chi cứng rắn hơn một chút, giữ hắn lại ngay lúc vừa rời tân phòng, e đêm ấy hắn đã bị nàng kéo về giường, “điên loan đảo phượng”.
“A Chi, chớ… xuống.” Thương Thảo An nói khẽ.
Nguyên Chi hỏi: “Xuống gì cơ?”
Trên lưng ngựa, Thương Thảo An ngồi phía trước, lưng thẳng đường hoàng; cách mấy tầng y phục vẫn cảm thấy rõ ràng—ý rằng nơi ấy của hắn đã khổ sở dằn nén bấy lâu.
Nguyên Chi: “……”
Thương Thảo An dắt Nguyên Chi vào một khoảnh rừng rậm, cũng chẳng rời đi quá xa. Trong núi này không chỉ có hồ tuyết, lại còn hổ báo sói rừng; trên yên ngựa hắn luôn buộc sẵn bó tên, song vẫn lấy cẩn trọng làm đầu.
Nguyên Chi: “Làm gì vậy?”
Thương Thảo An: “Mệt rồi, A Chi. Ta và nàng nghỉ tạm một chốc.”
Nguyên Chi: “Gì cơ? Ta không mệt, vẫn thấy ổn mà.”
Song hắn vẫn đỡ nàng xuống ngựa. Nguyên Chi bị kéo theo đến sau một gốc cây; cỏ cây nơi đây đều bị tuyết trắng phủ dày, đủ che khuất phần lớn tầm nhìn người ngoài. Dẫu có ai liếc qua, nhiều lắm chỉ thấy loáng thoáng vạt áo, rất khó nhìn cho rõ bọn họ đang làm gì.
Thương Thảo An: “Ta mỏi quá… dọc đường vẫn chẳng ‘hạ’ xuống được, khó chịu quá.”
Nguyên Chi bị hắn ôm ghì, cũng không miễn cưỡng chống cự, chỉ là bị kẹp trước thân cây, nhúc nhích chẳng xong.
Hắn ghé bên tai nàng than thở suốt dọc đường khó chịu nhường nào: “Nhớ nàng lắm, A Chi. Giúp ta một tay.”
Từ ngày Nguyên Chi dọn về Nguyên phủ, tuy Thương Thảo An ngày nào cũng ghé, ngoài chuyện nắm tay, thỉnh thoảng thừa cơ âu yếm đôi chút, còn lại nếu nàng không mở miệng, đến khuya hắn cũng bị đuổi ra cổng. Hai người thực ra vẫn chưa hề vượt lễ.
Không hề cưỡng ép—ấy cũng là cớ khiến Nguyên Chi không phản đối việc hắn thường đến tìm nàng.
Về sau, Thương Thảo An càng chẳng kiêng dè, thổ lộ thẳng thừng nỗi khát cầu đối với nàng. Bị hắn ôm, quanh thân nàng cũng nóng dần, nhưng vẫn cố gắng giữ vững, chỉ có vòng eo hơi mềm ra.
Bàn tay Thương Thảo An lướt đến hông nàng—nơi ấy của Nguyên Chi vốn có chút mẫn cảm.
Nguyên Chi: “Ngươi muốn ta… giúp thế nào?”
Nàng hé môi, yết hầu khô khốc, Thương Thảo An lại ghé tai nói khẽ một câu. Hai người đối diện, không hẹn mà cùng ửng hồng mặt mày.
Chốn dã ngoại, tuy trong núi thưa người, song tùy tùng vẫn quanh quẩn gần đây. Nhỡ đâu bị bắt gặp, thật khó mà biện bạch.
Thương Thảo An nói nhỏ: “Sẽ chẳng ai tới đâu. Hôm nay bọn họ dồn sức đuổi bắt thú, còn mong ta ở chỗ này buông thả một phần. Không ai dám vô lễ quấy rầy chúng ta đâu.”
Ánh mắt hắn chan chứa mong chờ. Sau lưng là núi tuyết mênh mang; hắn đứng giữa trời đất như từ bức họa đồ bước ra, vừa mang nét anh khí của võ tướng, vừa có phong độ của văn thần; tuấn mỹ như bạch ngọc, quả là vì sao rơi xuống trần.
Nguyên Chi không khỏi động tâm: nàng đang kéo kẻ quyền khuynh triều dã, cao không với tới ấy, xuống chốn phàm trần.
Nàng lặng lẽ đưa tay, giúp hắn giải tỏa.
Thoạt đầu hắn sững sờ, kế đó mừng như điên; khóe môi cứ mãi cong lên, đôi mắt xưa nay lãnh đạm nay nhuốm dục ý mà vẫn thâm tình. Giữa rừng tuyết, thoảng nghe hơi thở dập dờn, tiếng r//ê//n tức khe khẽ.
Xong việc, một hồi lâu.
Vạn vật lại yên ắng. Hai người tựa vào nhau, còn nghe rõ hơi thở gấp nhẹ của đối phương.
Nguyên Chi nhìn hắn; sắc mặt hắn thỏa ý vô cùng, cười nói: “Thật thư thái, chỉ tội lạnh quá—A Chi, tay nàng lạnh quá.”
Nguyên Chi: “……” Đáng để ngươi lạnh đến tiêu luôn cả nhuệ khí.
--------------------------------------------------










