Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 75: CÓ THỂ KẾT HÔN CHƯA?
Nghiện ( Mê Mẩn)
Tuy là nói vậy nhưng ông cụ Nhiếp vẫn không rời đi. Ăn xong cơm tất niên, liền đi vào phòng khách nhỏ, bật tivi. Tuy không xem Xuân Vãn nhưng dù gì thì nó cũng giúp cho không khí trong nhà náo nhiệt, rộn ràng hơn.
Liễu Yên tựa vào lòng Nhiếp Quỵ, nhấp từng ngụm rượu, điện thoại của cô reo không ngừng, đều là tin nhắn chúc mừng năm mới.
Nhiếp Quỵ duỗi tay cầm lấy, nói nhỏ: “Anh giúp em trả lời.”
Liễu Yên khẽ cười: “Được.”
Cô tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, Nhiếp Quỵ không thể không ngả người trên lưng ghế để cô dựa. Liễu Yên ngồi xếp bằng, lấy một chiếc chăn mỏng che chân, hai tay Nhiếp Quỵ ôm lấy cô, anh nghiêng đầu áp má vào má cô, bàn tay với những khớp xương rõ ràng bấm vào * của cô.
Có hơn một trăm tin nhắn.
* của anh vẫn nằm trên cùng.
Người gửi đầu tiên là A Lẫm.
A Lẫm: Chị Yên, chúc mừng năm mới. Hy vọng năm mới em vẫn có thể tiếp tục bên cạnh chị.
Liễu Yên sững sờ, giơ tay che lại.
Nhiếp Quỵ kéo tay cô ra, giọng anh rất khàn: “Trả lời thế nào?”
Liễu Yên nghe ra được anh không thoải mái.
Liễu Yên: “Anh muốn trả lời thế nào?”
Nhiếp Quỵ không trả lời cô, chỉ ấn ghi âm, nói: “Cô ấy không cần.”
Sau khi gửi đi, bên kia không trả lời lại nữa.
Nhiếp Quỵ tiếp tục trượt xuống, Lâm Bùi, Kha Vũ, Tiểu Thanh, lời chúc của bọn họ đều nghiêm túc theo quy chuẩn, nhưng từ trong từng chữ và cách hành văn đều có thể nhận ra được bọn họ đều luôn rất quan tâm Liễu Yên. Ánh mắt Nhiếp Quỵ hơi híp lại, anh trầm mặc vài giây, ấn mở vòng bạn bè của cô.
Đích thân đăng tấm ảnh ông cụ Liễu chụp lên.
Thẳng thắn tuyên bố chủ quyền.
Liễu Yên thấy vậy liền cười vui vẻ, vùi vào trong vòng tay anh nói: “Nhiếp Soái, anh được nha.”
Nhiếp Quỵ không trả lời.
Sau khi đăng lên.
Lâm Bùi ấn thích.
Kha Vũ ấn thích.
Tiểu Thanh ấn thích.
Cửa hàng trưởng ấn thích.
Quách Mẫn ấn thích.
Chu Dương, Hứa Điện, Giang Úc, Văn Trạch Tân, Văn Trạch Lệ, Thẩm Tuyền, Cố Tùy, Hứa Khuynh đều ấn thích.
Bạn bè bên phía Liễu Yên rất nhiều rất đông, người ấn thích càng nhiều hơn, Chu Dương cười hỏi: Chuyện gì đây? Hai người các người mỗi người phải đăng một lần sao?
Hứa Điện: Cùng một bức ảnh, ấn thích hai lần, chà.
Liễu Yên cầm điện thoại, trả lời trực tiếp ở bên dưới.
Liễu Yên: Ồ, Nhiếp Soái của mấy người đăng.
Một đám người lập tức gầm rú.
Quách Mẫn: Không ngờ nha, anh ấy cũng như vậy sao?
Cửa hàng trưởng: Ông chủ ra oai.
Lâm Bùi: Hờ.
Tiểu Thanh: Chúc phúc chị Yên.
Mà Quách Tú Ảnh nhìn thấy câu trả lời này, trong lòng nghĩ ra một suy nghĩ mới, chỉ có với Liễu Yên người đàn ông này mới làm tới bước này, còn đăng lên vòng bạn bè tuyên bố chủ quyền.
Nhiếp Quỵ nhìn lướt một vòng, không thấy A Lẫm ấn thích và bình luận, vẻ mặt anh lạnh nhạt, chắc cậu ta không hủy kết bạn với Liễu Yên đâu.
Liễu Yên đại khái cũng đoán được ý đồ của anh, biết anh đăng cái này để A Lẫm xem. Liễu Yên khẽ cười ra tiếng, cô lấy điện thoại, sau đó ấn vào danh sách trò chuyện, bấm vào ảnh đại diện của A Lẫm, gửi bức ảnh này cho cậu ta.
A Lẫm: . . . . .Ý gì đây?
Liễu Yên: Đẹp không? Tôi và ông chủ của cậu.
A Lẫm nghe thấy giọng điệu này liền biết là Liễu Yên, tâm trạng của cậu ta ở bên kia màn hình rất khó chịu, một hồi sau mới trả lời: “Đẹp, rất xứng đôi.”
Liễu Yên: Đẹp là được, A Lẫm. Ngoan chút.
Ngoan cái cứt.
Ở bên kia màn hình A Lẫm tức giận muốn điên, nhưng tiếc là cậu ta không phải là đối thủ của người đàn ông này. Người đàn ông này vừa nhìn thì không phô trương nhưng tuyệt đối không dễ chơi.
Liễu Yên biết đám nhóc này đều như vậy, cô cười cười, đưa điện thoại cho Nhiếp Quỵ, nhưng Nhiếp Quỵ không nhận, lạnh nhạt nhìn cô: “Sau này cách họ xa một chút. Cũng bảo bọn họ cách xa em ra một chút.”
Liễu Yên: “Tối nay anh ăn sủi cảo chứ không phải giấm đúng không? Chua thế.”
Nhiếp Quỵ ôm chặt eo cô: “Chua sao?”
“Chua.”
Nhiếp Quỵ: “Vậy cũng hết cách, do ăn giấm đó.”
Liễu Yên cười rộ lên.
Cô nói: “Em muốn ăn quýt.”
Nhiếp Quỵ nghe cô nói vậy duỗi tay lấy trái quýt trên bàn, lột vỏ, đưa cho cô ăn. Liễu Yên vừa ăn vừa xem điện thoại, thỉnh thoảng xem tivi, Nhiếp Quỵ duỗi tay kéo chăn mỏng lên chân cô, xem cùng cô. Hai ông cụ ngồi ở bên cạnh thỉnh thoảng nhìn qua đây.
Ở chỗ không có người, vẻ mặt hai ông cụ ấm áp hơn.
Tranh hơn thua cả đời.
Cũng chỉ vì con vì cháu.
Ông cụ Nhiếp lấy bản hiệp ước ra, đưa nó cho ông cụ Liễu, nói: “Hai mảnh đất ở Thủ Đô, ông muốn lấy lúc nào cũng được.”
Ông cụ Liễu nhận lấy bản hiệp ước, không hề khách khí cất đi: “Yên tâm, qua Tết Nguyên Tiêu đi liền.”
Ông cụ Nhiếp: “. . . . . .”
Mấy giây sau.
Ông cụ Nhiếp hỏi: “Về chuyện kết hôn…”
Ông cụ Liễu nhìn ông cụ Nhiếp một cái, nói: “Cháu gái tôi chưa muốn kết hôn.”
Ông cụ Nhiếp ngạc nhiên, lập tức gật đầu.
Như vậy cũng tốt.
Ông cụ Nhiếp cảm thấy có lỗi với con dâu và không muốn bi kịch này tái diễn. Ông tin rằng số phận của Nhiếp Quỵ sẽ không giống với ba anh, người đã qua đời trước ngay trước khi kịp nghỉ hưu hoặc chuyển nghề, nhưng Nhiếp Quỵ sẽ không như thế. Ông cụ Nhiếp cảm thấy vận mệnh sẽ không lặp lại.
Đêm đó.
Vì ông cụ Nhiếp đem tặng hai mảnh đất nên ông cụ Liễu vui vẻ không thôi, còn giữ ông cụ Nhiếp ở lại nghỉ ngơi. Ông cụ Nhiếp đương nhiên không khách sáo. Hiếm khi thức đến mười hai giờ đêm, hai ông cụ buồn ngủ đến không phân biệt đông tây nam bắc, Liễu Yên và Nhiếp Quỵ chia ra đưa hai ông cụ về phòng, nhìn họ ngủ.
Sau đó hai người đi vào phòng Liễu Yên, cửa vừa đóng lại, Liễu Yên tựa người ván cửa ôm lấy cổ anh, tay Nhiếp Quỵ ấn lên tường cúi đầu chặn môi cô.
Một hồi lâu sau.
Đi đến bên cạnh giường ngồi xuống, Liễu Yên ôm mặt anh, hôn anh từng chút từng chút, người đàn ông vai rộng eo hẹp, ấn giữ eo cô, hôn đáp lại cô.
Dưới đất.
Quần áo hỗn loạn.
Trong cơn mơ hồ.
Liễu Yên thì thầm: “Chồng ơi, năm mới phải bình an.”
Nhiếp Quỵ: “Ừm.”
*
Đêm ba mươi trôi qua rất nhanh, sáng sớm mùng một, Liễu Yên thức dậy bên cạnh đã không còn ai, cô ngồi dậy theo phản xạ.
Cô định cầm điện thoại thì thấy một tờ giấy nhớ đặt trên bàn cạnh giường.
Đừng lo lắng, anh về quân khu rồi.
——Nhiếp Quỵ.
Liễu Yên cầm tờ giấy nhớ, nằm ngã ra, dựa lên đầu giường, ngây ngốc một hồi. Mười phút sau, cô mới thu dọn đồ đạc đi xuống lầu.
Ông cụ Nhiếp cũng đi rồi, ông cụ Liễu ngồi trong phòng khách lật xem bản hiệp ước, Liễu Yên bưng ly sữa bò uống một ngụm, đi tới, thò đầu xem.
Ông cụ Liễu nói: “Sính lễ của con, ông giúp con nhận trước.”
Liễu Yên mỉm cười: “Được ạ.”
Đầu năm mới, Renault ra mắt mẫu SUV mới. Một tuần sau Liễu Yên cũng ra mắt mẫu SUV đầu tiên của Liễu thị. Hai công ty bắt đầu cạnh tranh. Renault còn mời các hãng xe khác tham gia cuộc thi thử nghiệm tốc độ, kết quả lại như một cú tát trời giáng.
Tự mình chuốc lấy tai họa, để cho Liễu Yên tranh thủ được cơ hội. Từ đó về sau, doanh số của dòng SUV mới dần dần vượt qua mẫu xe của Renault.
Mà lần này Nhiếp Quỵ đi, lại là chuyện của nửa năm.
Lúc gặp lại, người đàn ông này lại đen hơn một chút, ôm lấy cô hôn cô trong xe, Liễu Yên chạm lên cổ anh, phát hiện trên cổ người đàn ông này lại có thêm một vết sẹo, nằm nghiêng, rất dài. Liễu Yên kinh ngạc, ôm lấy mặt anh, nhìn anh chằm chằm.
“Chuyện gì?”
“Vết sẹo sau cổ anh.”
Nhiếp Quỵ áp sát lại gần hôn lên cánh môi cô, nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Liễu Yên không hề tin.
Ngón tay cô vén áo anh lên, chăm chú nhìn vết sẹo không rời mắt, Nhiếp Quỵ kéo cổ áo cô, lại một lần nữa hôn xuống.
Hai người quấn quýt trong xe.
Liễu Yên tức giận không thôi, siết chặt cổ anh.
Một giờ sau.
Một chiếc xe quân sự dừng ở phía sau, không bấm còi nhưng dường như Nhiếp Quỵ nhận ra đó là ai. Anh đứng lên, giúp cô dọn dẹp, lại hôn lên môi cô, nói: “Anh phải đến Tổng bộ ở Thủ đô một chuyến, em ở Lê thành đợi anh.”
Liễu Yên dựa lên lưng ghế, đôi mắt lấp lánh ánh nước, người đàn ông kéo lại cổ áo của cô, sau đó anh lấy một chiếc nhẫn từ trong cổ áo, nâng tay cô, đeo lên cho cô.
Liễu Yên ngạc nhiên.
“Đây là cái gì?”
“Nhẫn, anh đặt làm, tặng em làm kỉ niệm.” – Nói xong, anh xoay người xuống xe, đi về phía chiếc xe quân dụng ở phía sau.
Liễu Yên im lặng nhìn chằm chằm chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn này không phải nhẫn thông thường, giống như được làm bằng thủ công, bên trên còn khắc họa tiết phượng hoàng.
Trái tim Liễu Yên run rẩy, kéo mở cửa xe, liền nhìn thấy anh đã đội mũ lên ngồi ở ghế sau.
Binh sĩ ngồi trên ghế tài xế gật đầu với Liễu Yên, sau đó khởi động xe, chạy đi.
Hai tháng sau.
Liễu Yên biết được.
Nhiếp Quỵ được thăng lên Thiếu Tá, được điều đến Bộ Quốc Phòng giống với Chu Vũ Thương, trở thành cấp trên của Chu Vũ Thương.
Nhiếp Quỵ gửi video cho Liễu Yên.
Liễu Yên cười nói: “Chúc mừng.”
Ánh mắt Nhiếp Quỵ nhìn cô thật sâu: “Có thể kết hôn chưa?”
Liễu Yên nhướng mày: “Em suy nghĩ đã.”
Nhiếp Quỵ: “. . . . . .”
--------------------------------------------------