Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 71: SẼ KHÔNG, NĂM NAY ĂN TẾT CÙNG EM
Nghiện ( Mê Mẩn)
Chiếc vòng tay màu bạc không hề bạc màu theo năm tháng, trái lại còn vì năm tháng mà trở nên trang nhã và trầm ổn hơn. Dù bề mặt không còn nhẵn bóng, nhưng màu sắc vẫn rất đẹp.
Khiến cho làn da của Liễu Yên càng thêm trắng, cô không để ý đến người đàn ông phía sau, chỉ ngắm nghía chiếc vòng.
Nhiếp Quỵ ở bên cạnh nhìn cô một lúc.
Nhưng lòng bàn tay anh lại chạm lên bụng cô, thỉnh thoảng nó phát ra tiếng “lọc cọc lọc cọc”, anh khẽ nhíu mày, xoay người xuống giường, chuẩn bị đi làm đồ ăn cho cô.
Lúc này điện thoại của Liễu Yên lại reo lên.
Nhiếp Quỵ cầm điện thoại của cô lên, nhìn thoáng qua: “Điện thoại.”
Liễu Yên trở mình, nghe máy, để điện thoại bên tai. Nhưng Nhiếp Quỵ lại không đi, anh vẫn đứng cạnh giường nhìn cô, vì trong điện thoại hiện lên chú thích – A Lẫm, anh có cảm giác 80% là đàn ông. Liễu Yên alo một tiếng, bên kia, A Lẫm nói: “Chị Yên, em đi ngang qua khu thôn trong thành, thuận tiện đem thức ăn cho chị.”
Liễu Yên nhướng mày, cô chợt nhớ ra căn phòng A Lẫm thuê ở khu chung cư bên cạnh khu thôn trong thành.
Cô nói: “Được nha.”
Nói xong, cô cúp máy, nhìn người đàn ông đang đứng cạnh giường.
Đôi mắt hẹp dài của Nhiếp Quỵ hơi nheo lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Đột nhiên Liễu Yên nở nụ cười, ngồi dậy kéo chăn, nói: “A Lẫm đem thức ăn qua, anh xuống lấy được không?”
Nhiếp Quỵ nghe vậy ánh mắt nhìn cô chăm chăm.
Liễu Yên nhướng mày: “Anh không đi thì em đi.”
Nói xong, cô liền lật chăn ra, Nhiếp Quỵ im lặng vài giây sau đó xoay người đi ra ngoài, Liễu Yên nhìn anh rời đi cô lại dựa người về sau, khẽ hừ một tiếng.
Nhiếp Quỵ chẳng thèm mặc áo khoác, chỉ mặc một cái áo thun ngắn tay và quần dài màu xám, anh đi thẳng xuống lầu một. Ở đầu cầu thang lầu một có một chiếc xe moto phân khối lớn đang đợi, một cậu trai mặc áo phao màu đen đang dựa người lên xe, đeo khuyên tai màu đen, nhìn người đàn ông cao lớn đang đi xuống với vẻ mặt kiêu ngạo.
Nhiếp Quỵ dừng bước, đôi mắt hẹp dài nhìn cậu ta một cách lạnh nhạt.
Cả hai không ai lên tiếng, gió lạnh vẫn chầm chậm thổi, như làn khói súng lặng lẽ theo cơn gió bay lên. Mười giây sau, giọng nói của Nhiếp Quỵ thản nhiên vang lên: “Vất vả rồi, cầm qua đây.”
Cậu trai khẽ cười, lấy túi thức ăn đóng hộp ở đầu xe đưa cho Nhiếp Quỵ.
Nhiếp Quỵ giơ tay định nhận lấy.
Cậu ta đột nhiên rút tay về, cố tình làm động tác giả, Nhiếp Quỵ thấy vậy liền nhấc chân, chính xác và mạnh mẽ đạp thẳng lên đầu gối của cậu ta.
“Mẹ ——“
Lúc cậu ta sắp té nhào về trước, Nhiếp Quỵ nắm lấy cái túi, sau đó anh một tay ấn cổ cậu ta vào thân xe, anh rũ mắt, giọng nói lạnh nhạt.
“Cám ơn nhé.”
A Lẫm không thể phản xạ kịp với một loạt động tác này , cậu ta ngóc đầu lên, ánh mắt lạnh lẽ nhìn Nhiếp Quỵ: “Anh…”
“Anh nói về là về, nói đi là đi, để chị ấy một mình. . . .”
A Lẫm hừ một tiếng khinh bỉ, cười nói: “Sớm muộn gì anh cũng mất chị ấy thôi.”
Nhiếp Quỵ vẫn như núi thái sơn.
Anh lạnh nhạt cúi xuống nhìn thằng oắt con hỉ mũi chưa sạch này.
Gương mặt A Lẫm dần dần biến sắc, loại cảm giác đè nén vô hình này khiến cậu ta khó chịu, nhưng Nhiếp Quỵ vẫn bình tĩnh như bàn thạch. A Lẫm thậm chí còn nhìn thấy những vết xước trên cánh tay của Nhiếp Quỵ, còn có vết cắn trên đầu vai anh, đó chắc chắn là chị ấy…để lại.
A Lẫm cắn răng.
Nhiếp Quỵ nhìn cậu ta mất hết tinh thần mới buông cậu ta ra.
“Về nhà sớm đi, tuổi còn trẻ đừng nên đụng vào người không nên đụng.”
Nói xong, Nhiếp Quỵ xoay người đi vào hành lang.
A Lẫm ho khù khụ vài tiếng, đứng lên, xoa cổ, khẽ mắng một tiếng. Sau đó cậu ta nhìn Nhiếp Quỵ xách túi thức ăn vứt ở đâu cầu thang, có một con chó nhỏ đang núp ở phía đó lập tức chạy tới, l//i//ế//m chỗ thức ăn đó.
A Lẫm: “. . . . . .”
A.
Đệch mẹ.
*
Liễu Yên dựa lên đầu giường xem tài liệu, cửa phòng ngủ chính không đóng, cô nghe thấy tiếng cửa nhà mở ra, khẽ nhướng mí mắt lên nhìn ra ngoài. Hai tay Nhiếp Quỵ trống không đi vào nhà, Liễu Yên nhướng mày: “Đồ ăn đâu?”
Nhiếp Quỵ nhìn cô, nói: “Anh nấu cho em.”
Nói xong liền đi về phía tủ lạnh, mở tủ lấy thức ăn anh nhờ Trần Minh mua ra. Liễu Yên mỉm cười tựa người lên bàn, hỏi: “A Lẫm không mang tới sao? Hay là anh vứt rồi? Nhiếp Soái, anh đây là đang lãng phí thức ăn.”
Nhiếp Quỵ: “Cho chó ăn rồi, cũng không coi là lãng phí.”
Liễu Yên: “. . . Chà.”
Cô ngồi xuống, tò mò nhìn người đàn ông đã đi nửa năm nhưng căn nhà này vẫn còn mùi hương của anh.
Thanh mát sạch sẽ.
Mười phút sau.
Nhiếp Quỵ bưng một tô mì bò cà chua vào.
Liễu Yên ngửi thấy mùi thơm liền cảm thấy đói bụng, cô quấn trong chăn, ngồi ở mép giường, để lộ ra đôi chân dài trắng nõn. Nhiếp Quỵ ngồi đối diện cô, nhìn cô ăn. Liễu Yên uống một hớp canh, cô rất thích nước canh này, cô gắp một miếng thịt bò đưa cho anh.
Nhiếp Quỵ cúi đầu cắn.
Liễu Yên cười hỏi: “Ngon không?”
Nhiếp Quỵ: “Cũng được.”
“Em đút có ngon không?”
Nhiếp Quỵ: “Ngon.”
Liễu Yên mỉm cười, vừa ăn vừa đút cho anh. Nhiếp Quỵ đưa tay lau đi nước sốt dính trên khóe môi cô, Liễu Yên nhướng mày nhìn anh, im lặng nhìn nhau, cô hỏi: “Còn anh? Anh ăn chưa?”
Nhiếp Quỵ: “Lúc ở quân khu có ăn một ít.”
Liễu Yên gật đầu không hỏi nữa, một mình ăn hết tô mì. Ăn xong Nhiếp Quỵ bưng tô đi rửa, Liễu Yên nghe cuộc điện thoại Quách Mẫn gọi tới, Quách Mẫn gửi tài liệu những vị trí cần tuyển dụng trong năm mới cho cô. Năm nay Liễu Yên đã sa thải rất nhiều người, những người này đều là tâm phúc của Liễu Diệu Tiên.
Để chắc chắn cô và bọn họ như đánh một cuộc chiến tranh du kích. Thăng chức cho một số người và giáng chức một số người, dần dần, tất cả đều bị sa thải vào cuối năm. Tuy nhiên việc này đã khiến nhiều bị trí bị bỏ trống, phải tuyển thêm người mới vào năm mới. Quách Mẫn bắt đầu sắp xếp mọi việc sau cuộc họp thường niên.
Liễu Yên lật xem.
Sau khi làm xong cô ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông cao lớn đang tựa lên cạnh cửa, cô bỏ điện thoại xuống, nâng tay: “Em muốn đi tắm.”
Nhiếp Quỵ hơi khựng người, bỏ tay xuống đi về phía cô.
Anh lấy một cái áo tròng lên người cô, sau đó ôm ngang cô lên, mở cửa đi vào phòng tắm. Liễu Yên không mang dép, cửa vừa đóng, Nhiếp Quỵ lấy vòi hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ, trước khi anh đi bình nước nóng vẫn để chế độ nước lạnh, hiện tại phải chuyển sang chế độ mùa đông.
Liễu Yên xoay người mở vòi nước rửa mặt.
Nhiếp Quỵ treo vòi hoa sen lên cao, tiếng nước rào rào, trong hơi nóng mờ ảo anh nhìn cô gái đang đứng trước bồn rửa mặt, mấy giây sau anh bước tới, ôm eo cô từ phía sau.
Liễu Yên ngước mắt lên, nghiêng đầu nhìn người đàn ông.
Nhiếp Quỵ cũng theo động tác của cô mà chặn môi cô lại, quấn quýt dây dưa.
Chẳng mấy chốc, cũng không biết chuyện là như thế nào đã đứng dưới vòi hoa sen. Liễu Yên dựa lên vách tường, vòng tay qua cổ anh, Nhiếp Quỵ lại một lần nữa chặn môi cô lại.
Trong hơi sương mờ ảo.
Bóng hai người thấp thoáng hiện ra.
Hồi lâu, hồi lâu sau đó.
Hai người rời khỏi phòng tắm, đến phòng ngủ chính. Nhiếp Quỵ ôm cô ngồi xuống, Liễu Yên nằm sấp trên vai anh, đầu tóc ướt nước, nhỏ xuống từng giọt. Nhiếp Quỵ lấy khăn lau tóc cho cô, Liễu Yên không hề nhúc nhích, giọng nói khàn khàn: “Có phải anh bắt nạt A Lẫm rồi đúng không?”
Ngón tay Nhiếp Quỵ chợt dừng lại.
Sau đó kéo nhẹ đôi chân dài của cô.
Liễu Yên cắn môi.
Ánh mắt Nhiếp Quỵ lạnh đi vài phần: “Sao? Cậu ta mách với em?”
Liễu Yên: “. . . .”
Lại qua một lúc nữa, Liễu Yên đã không thể thốt ra được câu nào.
*
Hai giờ sau, Liễu Yên mệt mỏi muốn đi ngủ, cô nắm chặt chiếc vòng tay đang đeo trên cổ tay, ngủ thiếp đi. Nhiếp Quỵ giúp cô sấy tóc, sau đó lau khô nước trên sàn. Sau khi xong việc, anh mới đi đến bên cạnh giường, vuốt tóc cô, ngắm nhìn cô rất lâu rất lâu.
Rồi mới tắt đèn, lên giường ôm lấy cô.
Liễu Yên vô thức xoay người, vùi vào trong lòng anh.
Sáng hôm sau.
Liễu Yên thấy nóng nên đá chăn thì một bàn tay to lớn kéo chiếc chăn lại ấn lên vai cô, lúc này Liễu Yên mới mở mắt ra. Lông mi của cô rất dài, nhìn chiếc cằm của người đàn ông, tiếp đó đến môi sau đó là đôi mắt hẹp dài, cô nói: “Hôm nay hai mươi chín, chắc không phải lát nữa anh lại đi chứ?”
Nhiếp Quỵ hơi nâng cằm lên, đặt lên trán cô một nụ hôn: “Không đi, năm nay ăn tết với em.”
Liễu Yên híp mắt: “Thật sao?”
“Thật.”
Liễu Yên gật đầu: “Dì Trần năm nay có chuẩn bị món ngỗng hầm với nhiều món khác. Ông nội rất hứng thú, chắc là đã bắt đầu làm rồi.”
Nhiếp Quỵ nhìn thời gian, nói: “Đi, về nhà.”
Anh ngồi dậy.
Liễu Yên vẫn không dậy, cô nằm sấp trên gối nhìn anh. Nhiếp Quỵ mở tủ quần áo, lấy hai bộ đồ từ bên trong ra. Đã nửa năm rồi, không ngờ quần áo trong tủ cũng đã được thay mới, Liễu Yên cuộn mình trong chăn ngồi dậy, lấy đồ lót mặc vào, hỏi; “Anh nhờ người mua quần áo khi nào vậy?”
Nhiếp Quỵ xoay người lại, thấy cô gái đang trên giường vẫn chưa mặc quần áo xong, đôi mắt anh lại tối đi vài phần.
Liễu Yên gài được vài nút liền không gài lên nữa, gọi: “Qua đây đi, giúp em.”
Nhiếp Quỵ chỉnh lại áo xong, bước lên, duỗi tay giúp cô cài nút, những chiếc cúc áo màu đen áp sát tấm lưng trắng ngần của cô, đầu ngón tay anh khẽ lướt qua da thịt cô một cách mơ hồ, sau đó anh kéo áo của cô cho ngay ngắn lại. Liễu Yên xuống giường, mặc váy, mang giày, mặc áo khoác măng tô
Nhiếp Quỵ cầm áo gió mặc lên, bên trong là áo sơ mi đen quần dài, anh lấy điện thoại của cả hai, nắm tay cô, nói: “Đi thôi.”
Liễu Yên chợt nở một nụ cười, một bàn tay đưa ra nắm lấy cổ tay anh, mặt mày tươi cười rạng rỡ.
Nhiếp Quỵ nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên môi cô.
--------------------------------------------------