Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 63: ANH GIÚP EM.
Nghiện ( Mê Mẩn)
Hơn mười giờ, Liễu Yên bảo Nhiếp Quỵ về nhà tắm rửa thay quần áo, Nhiếp Quỵ vẫn không đi, anh đi vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh rửa mặt qua loa.
Luật sư đi vào thảo luận chi tiết về vụ của Liễu Tuấn Bân. Khi hai người vừa bàn xong cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Liễu Yên ngước lên.
Đã thấy ông cụ Liễu đứng trước cửa.
Liễu Yên sững người: “Ông nội…”
Ông cụ Liễu vội vã bước vào, dì Trần vội vàng dìu ông cụ, ông cụ Liễu đi thẳng đến trước mặt Liễu Yên, chỉ tay vào mặt cô.
Đuôi lông mày của cô giật giật, nhìn luật sư đang đứng bên cạnh, cô mấp máy môi đang muốn nói chuyện, ông cụ Liễu liền nói: “Con giấu ông, con vậy mà giấu ông.”
Liễu Yên dừng lại: “Ông nội, không phải con giấu ông đâu, Liễu Tuấn Bân…”
Ông cụ Liễu: “Ông cháu ta nương tựa nhau sống, nếu như con xảy ra chuyện gì con muốn ông đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao!”
Liễu Yên ngậm miệng.
Cô giơ tay ra hiệu bảo luật sư đi trước.
Luật sư gật đầu với ông cụ Liễu và dì Trần, đi về phía cửa. Ông cụ Liễu đột ngột gọi ông ta lại: “Đứng lại, cậu là luật sư Hứa đúng không?”
Luật sư Hứa dừng bước: “Phải, ông cụ Liễu, chúng ta đã từng gặp nhau.”
Ông cụ Liễu nói: “Nghe nói từ trước đến nay cậu chưa từng thua vụ kiện nào, lần này cậu nhất định phải dốc hết toàn lực đòi lại công bằng cho cháu gái ta, để Liễu Tuấn Bân phải nhận được hình phạt thích đáng.”
Luật sư Hứa ngạc nhiên, lập tức mỉm cười gật đầu: “Được.”
Liễu Yên cũng ngạc nhiên, cô lập tức thả lỏng. Sau khi luật sư đi khỏi, ông cụ Liễu mới quay sang nhìn Liễu Yên chằm chằm. Lúc này cửa nhà vệ sinh mở ra, ông cụ Liễu quay đầu nhìn, đầu tóc Nhiếp Quỵ ẩm ướt bước ra, anh chùm khăn lông trên đỉnh đầu, đôi mắt hẹp dài ngước lên.
Ông cụ Liễu: “. . . . . .”
Nhiếp Quỵ ngạc nhiên. NMột lúc sau, anh mới phản ứng lại: “Ông, chào buổi trưa.”
Ông cụ Liễu: “Ừ, con…con vất vả rồi.”
Nhiếp Quỵ gật đầu.
Ông cụ Liễu mượn lực của thành giường rồi ngồi xuống ghế, hỏi Liễu Yên: “Còn đau chỗ nào không? Có chỗ nào không thoải mái không? Để ông xem…”
Liễu Yên lắc đầu, mỉm cười trả lời ông cụ: “Con không sao, bác sĩ nói chiều nay có thể xuất viện.”
Lúc này Ông cụ Liễu mới yên tâm, ông nhìn người đàn ông đang đứng bên cửa sổ lau tóc, ông hỏi: “Lâm Bùi đâu?”
Liễu Yên thoáng khựng lại, mới nói: “Chưa nói với cậu ta.”
“Còn Nhiếp Quỵ?”
Liễu Yên biết ông cụ Liễu đang hỏi tại sao Nhiếp Quỵ đến trước Lâm Bùi, theo lý mà nói thực chất Lâm Bùi mới là vị hôn phu công khai của cô.
Liễu Yên ho khan một tiếng, suýt chút quên mất chuyện này.
Cô nói: “Nhiếp Quỵ cứu con.”
Ông cụ Liễu sững lại, đột nhiên không còn rối rắm nữa, vì những chuyện này đều là chuyện ngoài ý muốn. Ông nhìn vết thương trên trán cháu gái, nói: “Bên phía Lâm Bùi, sớm nói rõ ràng. Bản hiệp ước ông nội sẽ đi tìm lão già Nhiếp nói chuyện.”
Khóe môi Liễu Yên cong cong, cô cúi người ôm lấy ông cụ: “Ông nội thật tốt.”
“Nếu con thật sự muốn ông tốt thì hãy chăm sóc tốt cho bản thân mình, đừng để người khác có cơ hội làm hại con.”
Liễu Yên: “Ông yên tâm.”
Ông cụ Liễu vỗ vỗ lên vai cô, nói: “Chiều xuất viện con phải về nhà, sau đó dẫn cậu ta về nhà ăn cơm, đừng lén lén lút lút nữa.”
Liễu Yên: “OK.”
Ông cụ Liễu yên tâm, bảo dì Trần đưa mình thuốc huyết áp. Liễu Yên duỗi tay muốn rót nước cho ông cụ, Nhiếp Quỵ đã trở lại cầm bình nước, giúp cô rót nước sau đó đưa cho ông cụ Liễu, ông cụ Liễu nhận lấy, uống một ngụm, nói: “Nhiếp Quỵ, cám ơn cậu chăm sóc con bé.”
Nhiếp Quỵ: “Ông không cần khách sáo, con rất yêu cô ấy.”
Ông cụ Liễu: “. . . . . .Ờ.”
Ông cụ Liễu ngồi một lúc, vốn dĩ còn muốn ăn bữa cơm với cháu gái nhưng thức ăn ở căn tin bệnh viện chắc chắn không hợp khẩu vị của ông cụ, cộng thêm việc ông cụ phải uống thuốc nam vì thế Liễu Yên bảo ông cụ mau chóng về nhà đi. Ông cụ Liễu bất đắc dĩ, gọi dì Trần về, sẵn nấu chút cháo mang vào cho Liễu Yên.
Sau khi hai bên đã quyết định xong ông cụ Liễu và dì Trần đi về trước. Nhiếp Quỵ đi theo tiễn hai người họ xuống lầu, lúc về thấy Liễu Yên đang cầm điện thoại xem email.
Nhiếp Quỵ tiến lên, lấy điện thoại của cô đi, nói: “Lát nữa lại đau đầu.”
Liễu Yên nhướng mày: “Em muốn xem email công ty.”
Nhiếp Quỵ ngồi xuống bên giường, ngón tay với những khớp xương rõ ràng của anh ấn mở, nói: “Anh xem giúp em, em muốn xem cái nào…”
Bất chợt Liễu Yên dâng lên ý đồ xấu.
Muốn xem anh cũng có hiểu đâu mà xem, cô che miệng, cười nói: “Mở cái thứ ba, bên trong có hợp đồng, anh mở ra đọc cho em nghe.”
Nhiếp Quỵ làm theo cô nói, bản hợp đồng này là việc hợp tác với công ty đầu tư nước ngoài, đương nhiên sẽ dùng tiếng Anh để viết, Nhiếp Quỵ nheo mắt, đọc một dòng chữ tiếng anh.
Liễu Yên ngạc nhiên.
Nhiếp Quỵ nhướng mí mắt nhìn cô, tiếp tục đọc.
Liễu Yên: “Thôi được, Nhiếp Soái của em quá giỏi.”
*
Cũng vào lúc này, Ông cụ Liễu và dì Trần vừa về đến nhà, chú Nghiêm che ô dìu Ông cụ Liễu xuống, dì Trần mở cửa ra lập tức cảm thấy không đúng, dì vội vàng chạy vào nhà, mặt mày đờ đẫn tái mét.
Ông cụ Liễu cũng nhanh chóng đi theo vào, nhìn thấy phòng khách khắp nơi vỡ tan tành, cơ thể ông hơi lảo đảo, suýt chút té ngã, chú Nghiêm vội vàng đỡ lấy ông cụ.
Dì Trần lấy điện thoại muốn gọi cho Liễu Yên.
Ông cụ Liễu gấp gáp ấn chặt tay dì Trần lại, nói: “Đừng…đừng nói với nó.”
Dì Trần sốt ruột: “Như vậy sao được, không gọi luật sư sao, phải gọi luật sư đến lấy chứng cứ.”
Ông cụ Liễu thở hắt một hơi ngồi xuống, đỡ trán, dì Trần nhìn ông cụ, nhỏ tiếng nói: “Chẳng lẽ, ông chủ mềm lòng rồi sao?”
“Không phải, dì đợi một chút, bây giờ Yên nhi vẫn còn trong bệnh viện, tình trạng sức khỏe không biết thế nào, đừng tạo thêm áp lực cho nó. Chuyện này cần phải xem xét từ một góc độ khác, để ta suy nghĩ…”
Chú Nghiêm nói: “Báo cảnh sát, để cảnh sát đến xử lý.”
Ông cụ Liễu sững người, nói: “Phải, báo cảnh sát.”
Dì Trần ngạc nhiên lập tức lấy điện thoại.
Ông cụ Liễu lại giữ tay cầm điện thoại của dì Trần lại, lấy điện thoại của mình, gọi điện cho Nhiếp Quỵ.
Trong lúc Nhiếp Quỵ đang bị Liễu Yên ép đọc hợp đồng công ty thì điện thoại vang lên, anh để điện thoại của Liễu Yên xuống, đứng lên đi lấy điện thoại đang để trên cái bàn phía sau lưng, thoáng thấy người gọi đến anh khẽ nheo mắt, im lặng vài giây mới nghe máy. Bên kia điện thoại ông cụ Liễu nói: “Nhiếp Quỵ, trong nhà xảy ra chút chuyện, cậu giúp ta nói với người bạn trong đồn công an của cậu một tiếng, bảo bọn họ đến đây lấy chứng cứ.”
Sắc mặt Nhiếp Quỵ trở nên nghiêm nghị, hỏi: “Sao vậy?”
Ông cụ Liễu nói tiếp: “Ta sợ Yên nhi biết lo lắng, hôm nay Liễu Diệu Tiên chạy tới đây, sau khi ta đi nó đập vỡ toàn bộ phòng khách nhỏ, bây giờ trừ phòng khách lớn, không còn nơi nào có thể đặt chân xuống được.”
Ánh mắt Nhiếp Quỵ lạnh lẽo: “Ông đợi một chút, hay ông đến nhà con nghỉ ngơi trước được không?”
Ông cụ Liễu nói: “Lão Nghiêm lên tầng hai xem thử rồi, tầng hai và tầng ba không sao.”
Nhiếp Quỵ: “Vậy mọi người lên tầng hai trước, bây giờ con sẽ nói với Trần Minh.”
“Vất vả cho cậu.”
Cúp máy, Nhiếp Quỵ gọi điện cho Trần Minh, Trần Minh lập tức đến nhà họ Liễu. Nhiếp Quỵ cất điện thoại, xoay người, nhìn qua phía cô gái đang bấm điện thoại trên giường. Liễu Yên còn phải trả lời hai cái email, đau đầu vẫn phải trả lời, cô không chú ý Nhiếp Quỵ mới vừa nghe điện thoại của ai.
Nhiếp Quỵ đi tới, dựa lên giường, lại lấy điện thoại của cô đi: “Anh giúp em.”
Liễu Yên ngước mắt lên, cô đang cảm thấy đầu có hơi đau.
Cô nói: “Email thứ nhất anh giúp em trả lời, bằng tiếng Anh nhé, nói giá nguyên liệu thô đã tăng cần phải định giá lại.”
Đuôi lông mày Nhiếp Quỵ khẽ nhướng lên, anh cúi đầu xuống gõ chữ.
Liễu Yên nhìn những ngón tay thon dài đầy vết chai, đây là bàn tay chỉ cầm súng, giờ đây lại đang giúp cô mặc cả với người khác.
Khóe môi cô thoáng cong lên, cảm thấy đầu không còn đau như vậy nữa.
Cô nói: “Hôn em đi.”
Ngón tay Nhiếp Quỵ khựng lại, sau đó anh đứng thẳng người lên, tay chống lên mép giường, cúi đầu hôn lên đôi môi cô.
--------------------------------------------------