Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 53: THÌ RA LÀ VẬY

Nghiện ( Mê Mẩn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi đi xem A Thương.” – Nhiếp Quỵ muốn đứng lên, Lý Dịch đưa tay ra đỡ, giọng điệu anh ấy hơi trầm xuống: “Tình hình của cậu ta…”

Nhiếp Quỵ nhìn Lý Dịch.

Lý Dịch: “Anh nhìn sẽ biết.”

Sắc mặt Nhiếp Quỵ thoáng trầm xuống, Lý Dịch giúp Nhiếp Quỵ cầm bình truyền dịch, hai người khập khiễng rời khỏi phòng bệnh. Lúc này vẫn còn ở biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng đã cách xa thành phố xảy ra bạo động. Hoàn cảnh xung quanh không tốt, rất nhanh đã đi đến phòng bệnh của Chu Vũ Thương.

Lão Tiền đang ngồi cạnh giường nhìn cậu ta.

Mặt Chu Vũ Thương trắng bệch nằm trên giường, chỉ còn lại một cánh tay.

Lão Tiền túm tóc, vành mắt đỏ hoe.

Ông ấy lặng thinh nhìn Chu Vũ Thương.

Dù lão Tiền dùng hết sức đẩy đứa bé kia ra nhưng vẫn không thể kịp, may mắn ở đó có chất một đống đá, Chu Vũ Thương nhào tới kéo ông vào đống đá kia nên lão Tiền mới chỉ trầy xước cánh tay, nhưng Chu Vũ Thương thì lại khác, trong lúc lao người nhào tới…

Đã bị nổ trúng.

Sinh mệnh đôi lúc mỏng manh như vậy đấy, lần trước ở Nepal Nhiếp Quỵ đã kéo Chu Vũ Thương ra khỏi bờ vực cái chết, cồn lần này vì cứu lão Tiền, cậu ta lại khiến mình bị thương.

“Đội trưởng Nhiếp.” – lão Tiền phát hiện sau lưng có người, khẽ gọi. Nhiếp Quỵ hoàn hồn, đi về phía lão Tiền, đưa tay vỗ vỗ lên bả vai ông.

Vành mắt lão Tiền càng đỏ hơn, ông nói: “Đều tại tôi, làm quân y bao nhiêu năm rồi nhưng vẫn không nhận ra.”

Nhiếp Quỵ: “Không ai nghĩ đến đứa trẻ đó sẽ là vật hi sinh.”

Lão Tiền nhớ tới đứa trẻ mang bom, chỉ mới bảy tám tuổi, trạc tuổi với cháu ông ấy. Lão Tiền lau nước mắt, nhìn Chu Vũ Thương.

Một lúc sau.

Lý Dịch dìu Nhiếp Quỵ rời khỏi đó, Nhiếp Quỵ vẫn luôn giữ im lặng. Lý Dịch hỏi nhỏ: “Anh sợ không?”

Nhiếp Quỵ thoáng dừng lại, đi đến bên cửa sổ dựa lên tường, anh nhìn Lý Dịch, nói: “Trước đây không sợ, còn bây giờ…có một chút. Không phải sợ cho tôi, mà sợ cho người đang đợi tôi.”

Lý Dịch cười: “Cũng phải, người như chúng ta sợ nhất là có điều phải bận tâm.”

Chỉ một cánh tay đã là rất tốt rồi, sợ nhất chính là thịt nát xương tan. Lý Dịch suy nghĩ một lúc rồi lấy điện thoại trong túi ra, đưa cho Nhiếp Quỵ: “Muốn gọi điện thoại cho Liễu Yên không?”

Nhiếp Quỵ lắc đầu.

Nhưng điện thoại của Nhiếp Quỵ reo lên, là một cuộc gọi quốc tế từ Trung Quốc, Lý Dịch ngạc nhiên, anh ta nghe máy. Ở đầu dây bên kia, giọng nói thô ráp khàn khàn của ông cụ Nhiếp vang lên: “Lý Dịch, Nhiếp Quỵ tỉnh lại chưa?”

Lý Dịch: “Tỉnh rồi ạ.”

“Bảo nó nghe máy.”

Lý Dịch đưa điện thoại cho Nhiếp Quỵ, Nhiếp Quỵ rũ mắt nhìn, sau đó nhận lấy: “Alo.”

“Con sao rồi? Đã ổn hơn chưa?” – Ông cụ Nhiếp sốt sắng hỏi, Nhiếp Quỵ trả lời: “Đỡ hơn rồi.”

Trái tim ông cụ Nhiếp thả lỏng: “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Nhiếp Quỵ: “Vâng.”

Anh im lặng một lúc, hỏi: “Ông vẫn còn ở Lê Thành sao?”

Ông cụ Nhiếp: “Không, con không ở Lê Thành ông ở đây làm gì.”

Nhiếp Quỵ: “Ừm, được rồi.”

“Chú ý an toàn.” – Ông cụ Nhiếp dặn dò.

“Biết rồi.”

Ông cụ Nhiếp vẫn còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn cúp máy. Ông biết tình huống của Chu Vũ Thương, cũng biết lúc đó Nhiếp Quỵ có bao nhiêu nguy hiểm, suýt chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi, nếu như đứa trẻ kia ở gần Nhiếp Quỵ một chút nữa thôi hậu quả không thể tưởng tượng được.

Cũng không phải ông cụ Nhiếp sợ điều gì.

Nhưng con người sống trên đời lúc nào cũng sẽ có vướng bận.

Buổi tối.

Chu Vũ Thương tỉnh lại, trong phòng có rất nhiều người, khóe môi Chu Vũ Thương mím chặt, lúc đang định nói chuyện mới nhận ra…cậu ta quay phắt đầu qua, sau đó cúi xuống, nhìn thấy ống tay trống rỗng, mặt cậu ta trắng bệch như tờ giấy, khóe môi run rẩy. Cậu ta ngẩng đầu lên, lồng ngực phập phồng.

Khoảnh khắc đó, nếu như có thể, chắc chắn cậu ta sẽ hét lên vì sợ hãi.

Cậu ta bất an khẽ cử động.

Miệng mấp máy.

Quách Tú Ảnh nhanh chóng bước lên, đỡ cậu ta, an ủi: “Anh bình tĩnh một chút.”

Chu Vũ Thương ngước mắt lên nhìn biểu cảm dịu dàng của cô ta, mới dần bình tĩnh lại, cậu ta nói một câu không hợp hoàn cảnh nhưng lại hợp với tính cánh của cậu ta.

“Cô trông cũng không tệ, hay là đừng lãng phí thời gian với đội trưởng nhà bọn tôi nữa. Cô xem mấy người bọn tôi…”

Toàn bộ người trong phòng đều chưng hửng.

Quách Tú Ảnh cũng giật mình, sững sờ nhìn Chu Vũ Thương. Lúc tỉnh táo lại Chu Vũ Thương mới nhận ra mình vừa nói gì, đột nhiên nhớ tới chuyện mình đã mất một cánh tay, cậu ta cười lạnh: “Chậc, đừng để mắt đến tôi, dù sao tôi cũng là kẻ tàn phế.”

Quách Tú Ảnh: “Anh không phải.”

*

Sau khi cúp máy, ông cụ Nhiếp ngồi ngây người một lúc, Nhiếp Tư bưng ly sữa bò ra, trong nước lúc này là mùng hai tết.

Nhiếp Doãn đặt ly sữa bò lên bàn cho ông cụ Nhiếp, khom lưng xuống nhìn ông: “Ba đang nghĩ gì vậy?”

Ông cụ Nhiếp hoàn hồn lại, nhìn Nhiếp Doãn, nói: “Mua vé máy bay cho ta với lão Chu, ta phải đến Lê Thành.”

“Ba đến Lê Thành làm gì? Đang yên đang lành.”

Ông cụ Nhiếp đứng dậy, nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, nói: “Phải đi, ta phải đi.”

Nhiếp Doãn: “. . . . .”

“Tết rồi mà sao cứ phải dày vò nhau vậy? Ba thật là.”

Ông cụ Nhiếp: “Đừng nói nhảm nữa, đặt vé đi.”

Nhiếp Doãn: “. . . . .”

Nhiếp Doãn càu nhàu xoay người đi lấy điện thoại, gọi điện cho thư ký nhờ đặt vé máy bay. Thư ký nghe thấy giọng mắng mỏ của Nhiếp Doãn, nhắc nhở: “Ông chủ, đang tết đừng mắng người khác chứ, năm mới công ty làm ăn không tốt biết trách ai.”

Nhiếp Doãn: “. . . . .”

Mấy phút sau, Nhiếp Doãn cúp máy, nói: “Ba uống sữa trước đi, vé đặt vào sáng mai. Ba làm ơn để thằng nhãi Nhiếp Tư đi với ba đi.”

Ông cụ Nhiếp: “Được, gọi nó qua đây.”

Nhiếp Doãn: “Con đi gọi nó.”

*

Một đêm không ngon giấc, Liễu Yên thức dậy mấy lần, đầu đổ đầy mồ hôi, sau cùng cô không cố ngủ lại nữa, đi sang ghế sofa ngồi xuống, lấy laptop, chọn một bộ phim Âu Mỹ, vừa xem vừa hút thuốc, ánh mắt chăm chú nhìn lên màn hình.

Nhưng không nhập tâm lắm.

Sáng hôm sau, Liễu Yên ngủ bù. Gần trưa cô mới dậy rửa mặt thay quần áo đi xuống lầu. Cảm thấy phòng khác yên tĩnh quá mức, cô đi về phía phòng khách nhỏ.

Nhìn thấy ông cụ Nhiếp còn có lão Chu đang ngồi trong phòng khách nhà mình.

Liễu Yên hơi bất ngờ.

Cô nhìn sang ông cụ nhà mình.

Dùng khẩu hình hỏi: “Sao ông ấy lại tới nữa?”

Ông cụ Liễu cũng trả lời bằng khẩu hình: “Ai biết.”

“Tối qua con không ngủ được đúng không? Liễu Yên.” – Lão Chu xấu hổ gãi phía sau đầu, cười hỏi thăm. Liễu Yên “À” một tiếng, mỉm cười trả lời: “Vâng ạ, ngủ không ngon.”

Vừa mới tỉnh lại, tâm trạng của cô cũng dễ chịu hơn.

Ông cụ Nhiếp nói: “Uống sữa bò trước khi ngủ, sẽ ngủ ngon hơn một chút.”

Lông mày Liễu Yên khẽ nhướng: “Cám ơn ông Nhiếp nhắc nhở.”

Ông cụ Nhiếp thoáng mỉm cười, dù cho ông ấy không phải người hay cười – đặc biệt là cười với Liễu Yên. Liễu Yên đi vào bếp, lẩm bẩm với dì Trần: “Họ mới về Thủ Đô có bao lâu đâu?”

Dì Trần đang chuẩn bị cơm trưa, trả lời cô: “Hôm hai chín tết về đúng không? Mới có bốn ngày?”

Liễu Yên bưng ly sữa bò lên uống một ngụm, nói: “Kỳ lạ thật.”

Càng quái lạ hơn là ông cụ Nhiếp và lão Chu còn ở lại ăn cơm trưa, ăn xong còn đi dạo tiêu cơm với ông cụ Liễu. Liễu Yên ngồi trong phòng khách lột quýt ăn, nhìn ba người đang ép duỗi ngoài sân, lúc này lão Chu không còn gượng gạo như hồi đầu nữa.

Đang trò chuyện với hai ông cụ, rất vui vẻ.

Liễu Yên nheo mắt.

Lúc này ông cụ Nhiếp lấy điện thoại ra, hình như đang chỉnh qua chế độ chụp hình. lão Chu vừa ngước mắt liền thấy ông cụ Nhiếp mặt vô cảm lén lút chụp hình Liễu Yên đang ngồi trong phòng khách nhỏ, lão Chu sững sờ: “. . . . . .”

Lão Chu đang định nói chuyện.

Ông cụ Nhiếp thì thầm: “Ta gửi vài tấm cho A Yến xem.”

Lão Chu: “. . . . . .”

Cho phép tôi nói một câu: Ông đây là đang chụp trộm người ta đó.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: HAY LÀ ANH NGHE NHÉ
Chương 3: ANH NÓI ĐI ANH CHỌN CÁI NÀO
Chương 4: ANH CÓ MỜI TÔI KHÔNG
Chương 5: KHÔNG ĂN KEM QUE NỮA SAO? KHÔNG ĂN ANH VỨT NHÉ.
Chương 6: ANH TA SẼ KHÔNG CHỦ ĐỘNG ĐÂU.
Chương 7: NGƯỜI GỌI MÌ CẮT KÉO(*) Ở PHÒNG BAO SỐ MẤY?
Chương 8: GHEN
Chương 9: ANH ĐANG GHEN.
Chương 10: ANH HÔN EM ĐI
Chương 11: ĐAU, ANH XEM CHO EM ĐI
Chương 12: ANH CÓ TỪNG “MUỐN” EM KHÔNG?
Chương 13: A YÊN, ANH VỀ QUÂN KHU, EM NHỚ CHĂM SÓC BẢN THÂN
Chương 14: ANH ĐƯA EM ĐẾN PHÒNG Y TẾ
Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.
Chương 16: TRONG LÒNG ANH CÓ EM KHÔNG?
Chương 17: XUỐNG ĐÂY CHỤP HÌNH CHO EM
Chương 18:  CHÚNG TA CŨNG CHỤP MỘT TẤM ĐI?
Chương 18:  A YÊN, KHÔNG ĐƯỢC…
Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN
Chương 21: CẮN ĐI
Chương 22: AI LÀ VỢ ANH?
Chương 23: CHƠI VỚI EM
Chương 24:  ANH NHÌN THẤY KHÔNG?
Chương 25: MUỐN CHO EM BẤT NGỜ
Chương 26: LÃO NHIẾP, VẪN KHỎE CHỨ?
Chương 27: LÃO NHIẾP, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP
Chương 28: ANH ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
Chương 29: ANH GIẢ VỜ ĐỨNG ĐẮN
Chương 30: ĐỢI SAU NÀY CÓ CƠ HỘI SẼ ĐƯA EM ĐI NHĨ HẢI
Chương 31: ANH ĐƯA EM ĐI
Chương 32: LÃO GIÀ NHIẾP, LÀ CON
Chương 33:  ANH NHÌN EM NGỦ RỒI ĐI
Chương 34: CHÁU TRAI CỦA TÔI KHÔNG ĐẾN CÙNG À?
Chương 35: BỘ ĐỒ HÔM NAY RẤT PHONG ĐỘ, QUÁCH TỦ ẢNH MẶC GIÚP ANH À?
Chương 36:  TRONG LÒNG ANH CHỈ CÓ EM
Chương 37: VẪN CÒN GIẬN SAO?
Chương 38: MAU LÊN
Chương 39: EM CẢM THẤY CÓ VÀI CÂU CHU DƯƠNG NÓI RẤT ĐÚNG
Chương 40: CHO ANH HAI THÁNG SUY NGHĨ, ĐỒNG Ý HAY LÀ KHÔNG?
Chương 41: CHÁU TRAI CỦA ÔNG Ở TRƯỚC MẶT CON BÉ NHÀ HỌ LIỄU, QUẢ ĐÚNG LÀ NHỊ THẬP TỨ HIẾU
Chương 42:  LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.
Chương 43:  ANH SẼ ĐỂ EM RA NGOÀI SAO?
Chương 44: HỪ,KHÔNG XỨNG
Chương 45:  NGHIỆP CHƯỚNG
Chương 46: TÔI ĐẾN THĂM LÃO LIỄU, XEM ÔNG ẤY THẾ NÀO?
Chương 47: CON NGHĨ CÁCH ĐỂ CON BÉ NHẬN ĐI.
Chương 48:  SAO ÁO EM CŨNG NGẮN VẬY?
Chương 49: CẦN ANH KHÔNG?
Chương 50:  KHÂU KIỆT? CÓ MẶT CẬU NỮA À?
Chương 51:  ANH YÊU EM, A YÊN.
Chương 52:  KHÔNG MUỐN LIỄU YÊN KHÓ CHỊU
Chương 53:  THÌ RA LÀ VẬY
Chương 54:  ANH TIỄN EM ĐI?
Chương 55:  CHỊ YÊN, CHỊ BÁN ĐỨNG TÔI.
Chương 56: CHÚC MỪNG.
Chương 57: LẬP TỨC NÓI YÊU EM
Chương 58: CON NGƯỜI ANH ẤY, TRỪ TÔI RA SẼ KHÔNG YÊU AI KHÁC
Chương 59:  BA MƯƠI PHÚT NỮA ĐẾN CỬA NHÀ EM
Chương 60:  ANH CỨ HÔN CHO ĐÃ ĐI
Chương 61: LÀM SAO MỚI KHÔNG ĐAU NỮA?
Chương 62:  EM LÀ QUÝ GIÁ NHẤT
Chương 63:  ANH GIÚP EM.
Chương 64:  ANH ĐÚT EM.
Chương 65:  ANH THÍCH KHÔNG?
Chương 66: CÁI TÍNH CÁCH NÀY CỦA CON CHỈ CÓ CẬU TA MỚI CHỊU NỔI.
Chương 67:  ANH CÓ THỂ NÀO ĐỪNG NHÌN EM CHẰM CHẰM NHƯ VẬY KHÔNG?
Chương 68: VỢ À
Chương 69:  520, ANH PHẢI XẾP HÀNG.
Chương 70: VẬT VỀ VỚI CHỦ
Chương 71: SẼ KHÔNG, NĂM NAY ĂN TẾT CÙNG EM
Chương 72: HAI TIẾNG SAU XEM LẠI ĐI.
Chương 73: NÓ ĐƯA CHIẾC VÒNG TAY LẠI CHO CON RỒI?
Chương 74: TA CŨNG SỢ NÓ VẬY
Chương 75: CÓ THỂ KẾT HÔN CHƯA?
Chương 76: NGOẠI TRUYỆN 1: VẤN ĐỀ KẾT HÔN
Chương 77: NGOẠI TRUYỆN 2: TAM THẬP NHI LẬP (*)
Chương 78: NGOẠI TRUYỆN 3: NHẪN
Chương 79: NGOẠI TRUYỆN 4: CẦU HÔN
Chương 80: NGOẠI TRUYỆN 5: HÔN LỄ
Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 6: NGHỈ KẾT HÔN
Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 7: CẦU CON
Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 8: MANG THAI
Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 9: SINH CON
Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 10: THAI LONG PHỤNG
Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 11: Ở CỮ
Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 12: NHẬT KÝ NUÔI CON
Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 13: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (1)
Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 14: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (2)
Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 15: THỜI HỌC SINH

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghiện ( Mê Mẩn)
Chương 53:  THÌ RA LÀ VẬY

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 53:  THÌ RA LÀ VẬY
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...