Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 53: THÌ RA LÀ VẬY
Nghiện ( Mê Mẩn)
“Tôi đi xem A Thương.” – Nhiếp Quỵ muốn đứng lên, Lý Dịch đưa tay ra đỡ, giọng điệu anh ấy hơi trầm xuống: “Tình hình của cậu ta…”
Nhiếp Quỵ nhìn Lý Dịch.
Lý Dịch: “Anh nhìn sẽ biết.”
Sắc mặt Nhiếp Quỵ thoáng trầm xuống, Lý Dịch giúp Nhiếp Quỵ cầm bình truyền dịch, hai người khập khiễng rời khỏi phòng bệnh. Lúc này vẫn còn ở biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng đã cách xa thành phố xảy ra bạo động. Hoàn cảnh xung quanh không tốt, rất nhanh đã đi đến phòng bệnh của Chu Vũ Thương.
Lão Tiền đang ngồi cạnh giường nhìn cậu ta.
Mặt Chu Vũ Thương trắng bệch nằm trên giường, chỉ còn lại một cánh tay.
Lão Tiền túm tóc, vành mắt đỏ hoe.
Ông ấy lặng thinh nhìn Chu Vũ Thương.
Dù lão Tiền dùng hết sức đẩy đứa bé kia ra nhưng vẫn không thể kịp, may mắn ở đó có chất một đống đá, Chu Vũ Thương nhào tới kéo ông vào đống đá kia nên lão Tiền mới chỉ trầy xước cánh tay, nhưng Chu Vũ Thương thì lại khác, trong lúc lao người nhào tới…
Đã bị nổ trúng.
Sinh mệnh đôi lúc mỏng manh như vậy đấy, lần trước ở Nepal Nhiếp Quỵ đã kéo Chu Vũ Thương ra khỏi bờ vực cái chết, cồn lần này vì cứu lão Tiền, cậu ta lại khiến mình bị thương.
“Đội trưởng Nhiếp.” – lão Tiền phát hiện sau lưng có người, khẽ gọi. Nhiếp Quỵ hoàn hồn, đi về phía lão Tiền, đưa tay vỗ vỗ lên bả vai ông.
Vành mắt lão Tiền càng đỏ hơn, ông nói: “Đều tại tôi, làm quân y bao nhiêu năm rồi nhưng vẫn không nhận ra.”
Nhiếp Quỵ: “Không ai nghĩ đến đứa trẻ đó sẽ là vật hi sinh.”
Lão Tiền nhớ tới đứa trẻ mang bom, chỉ mới bảy tám tuổi, trạc tuổi với cháu ông ấy. Lão Tiền lau nước mắt, nhìn Chu Vũ Thương.
Một lúc sau.
Lý Dịch dìu Nhiếp Quỵ rời khỏi đó, Nhiếp Quỵ vẫn luôn giữ im lặng. Lý Dịch hỏi nhỏ: “Anh sợ không?”
Nhiếp Quỵ thoáng dừng lại, đi đến bên cửa sổ dựa lên tường, anh nhìn Lý Dịch, nói: “Trước đây không sợ, còn bây giờ…có một chút. Không phải sợ cho tôi, mà sợ cho người đang đợi tôi.”
Lý Dịch cười: “Cũng phải, người như chúng ta sợ nhất là có điều phải bận tâm.”
Chỉ một cánh tay đã là rất tốt rồi, sợ nhất chính là thịt nát xương tan. Lý Dịch suy nghĩ một lúc rồi lấy điện thoại trong túi ra, đưa cho Nhiếp Quỵ: “Muốn gọi điện thoại cho Liễu Yên không?”
Nhiếp Quỵ lắc đầu.
Nhưng điện thoại của Nhiếp Quỵ reo lên, là một cuộc gọi quốc tế từ Trung Quốc, Lý Dịch ngạc nhiên, anh ta nghe máy. Ở đầu dây bên kia, giọng nói thô ráp khàn khàn của ông cụ Nhiếp vang lên: “Lý Dịch, Nhiếp Quỵ tỉnh lại chưa?”
Lý Dịch: “Tỉnh rồi ạ.”
“Bảo nó nghe máy.”
Lý Dịch đưa điện thoại cho Nhiếp Quỵ, Nhiếp Quỵ rũ mắt nhìn, sau đó nhận lấy: “Alo.”
“Con sao rồi? Đã ổn hơn chưa?” – Ông cụ Nhiếp sốt sắng hỏi, Nhiếp Quỵ trả lời: “Đỡ hơn rồi.”
Trái tim ông cụ Nhiếp thả lỏng: “Nghỉ ngơi cho tốt.”
Nhiếp Quỵ: “Vâng.”
Anh im lặng một lúc, hỏi: “Ông vẫn còn ở Lê Thành sao?”
Ông cụ Nhiếp: “Không, con không ở Lê Thành ông ở đây làm gì.”
Nhiếp Quỵ: “Ừm, được rồi.”
“Chú ý an toàn.” – Ông cụ Nhiếp dặn dò.
“Biết rồi.”
Ông cụ Nhiếp vẫn còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn cúp máy. Ông biết tình huống của Chu Vũ Thương, cũng biết lúc đó Nhiếp Quỵ có bao nhiêu nguy hiểm, suýt chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi, nếu như đứa trẻ kia ở gần Nhiếp Quỵ một chút nữa thôi hậu quả không thể tưởng tượng được.
Cũng không phải ông cụ Nhiếp sợ điều gì.
Nhưng con người sống trên đời lúc nào cũng sẽ có vướng bận.
Buổi tối.
Chu Vũ Thương tỉnh lại, trong phòng có rất nhiều người, khóe môi Chu Vũ Thương mím chặt, lúc đang định nói chuyện mới nhận ra…cậu ta quay phắt đầu qua, sau đó cúi xuống, nhìn thấy ống tay trống rỗng, mặt cậu ta trắng bệch như tờ giấy, khóe môi run rẩy. Cậu ta ngẩng đầu lên, lồng ngực phập phồng.
Khoảnh khắc đó, nếu như có thể, chắc chắn cậu ta sẽ hét lên vì sợ hãi.
Cậu ta bất an khẽ cử động.
Miệng mấp máy.
Quách Tú Ảnh nhanh chóng bước lên, đỡ cậu ta, an ủi: “Anh bình tĩnh một chút.”
Chu Vũ Thương ngước mắt lên nhìn biểu cảm dịu dàng của cô ta, mới dần bình tĩnh lại, cậu ta nói một câu không hợp hoàn cảnh nhưng lại hợp với tính cánh của cậu ta.
“Cô trông cũng không tệ, hay là đừng lãng phí thời gian với đội trưởng nhà bọn tôi nữa. Cô xem mấy người bọn tôi…”
Toàn bộ người trong phòng đều chưng hửng.
Quách Tú Ảnh cũng giật mình, sững sờ nhìn Chu Vũ Thương. Lúc tỉnh táo lại Chu Vũ Thương mới nhận ra mình vừa nói gì, đột nhiên nhớ tới chuyện mình đã mất một cánh tay, cậu ta cười lạnh: “Chậc, đừng để mắt đến tôi, dù sao tôi cũng là kẻ tàn phế.”
Quách Tú Ảnh: “Anh không phải.”
*
Sau khi cúp máy, ông cụ Nhiếp ngồi ngây người một lúc, Nhiếp Tư bưng ly sữa bò ra, trong nước lúc này là mùng hai tết.
Nhiếp Doãn đặt ly sữa bò lên bàn cho ông cụ Nhiếp, khom lưng xuống nhìn ông: “Ba đang nghĩ gì vậy?”
Ông cụ Nhiếp hoàn hồn lại, nhìn Nhiếp Doãn, nói: “Mua vé máy bay cho ta với lão Chu, ta phải đến Lê Thành.”
“Ba đến Lê Thành làm gì? Đang yên đang lành.”
Ông cụ Nhiếp đứng dậy, nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, nói: “Phải đi, ta phải đi.”
Nhiếp Doãn: “. . . . .”
“Tết rồi mà sao cứ phải dày vò nhau vậy? Ba thật là.”
Ông cụ Nhiếp: “Đừng nói nhảm nữa, đặt vé đi.”
Nhiếp Doãn: “. . . . .”
Nhiếp Doãn càu nhàu xoay người đi lấy điện thoại, gọi điện cho thư ký nhờ đặt vé máy bay. Thư ký nghe thấy giọng mắng mỏ của Nhiếp Doãn, nhắc nhở: “Ông chủ, đang tết đừng mắng người khác chứ, năm mới công ty làm ăn không tốt biết trách ai.”
Nhiếp Doãn: “. . . . .”
Mấy phút sau, Nhiếp Doãn cúp máy, nói: “Ba uống sữa trước đi, vé đặt vào sáng mai. Ba làm ơn để thằng nhãi Nhiếp Tư đi với ba đi.”
Ông cụ Nhiếp: “Được, gọi nó qua đây.”
Nhiếp Doãn: “Con đi gọi nó.”
*
Một đêm không ngon giấc, Liễu Yên thức dậy mấy lần, đầu đổ đầy mồ hôi, sau cùng cô không cố ngủ lại nữa, đi sang ghế sofa ngồi xuống, lấy laptop, chọn một bộ phim Âu Mỹ, vừa xem vừa hút thuốc, ánh mắt chăm chú nhìn lên màn hình.
Nhưng không nhập tâm lắm.
Sáng hôm sau, Liễu Yên ngủ bù. Gần trưa cô mới dậy rửa mặt thay quần áo đi xuống lầu. Cảm thấy phòng khác yên tĩnh quá mức, cô đi về phía phòng khách nhỏ.
Nhìn thấy ông cụ Nhiếp còn có lão Chu đang ngồi trong phòng khách nhà mình.
Liễu Yên hơi bất ngờ.
Cô nhìn sang ông cụ nhà mình.
Dùng khẩu hình hỏi: “Sao ông ấy lại tới nữa?”
Ông cụ Liễu cũng trả lời bằng khẩu hình: “Ai biết.”
“Tối qua con không ngủ được đúng không? Liễu Yên.” – Lão Chu xấu hổ gãi phía sau đầu, cười hỏi thăm. Liễu Yên “À” một tiếng, mỉm cười trả lời: “Vâng ạ, ngủ không ngon.”
Vừa mới tỉnh lại, tâm trạng của cô cũng dễ chịu hơn.
Ông cụ Nhiếp nói: “Uống sữa bò trước khi ngủ, sẽ ngủ ngon hơn một chút.”
Lông mày Liễu Yên khẽ nhướng: “Cám ơn ông Nhiếp nhắc nhở.”
Ông cụ Nhiếp thoáng mỉm cười, dù cho ông ấy không phải người hay cười – đặc biệt là cười với Liễu Yên. Liễu Yên đi vào bếp, lẩm bẩm với dì Trần: “Họ mới về Thủ Đô có bao lâu đâu?”
Dì Trần đang chuẩn bị cơm trưa, trả lời cô: “Hôm hai chín tết về đúng không? Mới có bốn ngày?”
Liễu Yên bưng ly sữa bò lên uống một ngụm, nói: “Kỳ lạ thật.”
Càng quái lạ hơn là ông cụ Nhiếp và lão Chu còn ở lại ăn cơm trưa, ăn xong còn đi dạo tiêu cơm với ông cụ Liễu. Liễu Yên ngồi trong phòng khách lột quýt ăn, nhìn ba người đang ép duỗi ngoài sân, lúc này lão Chu không còn gượng gạo như hồi đầu nữa.
Đang trò chuyện với hai ông cụ, rất vui vẻ.
Liễu Yên nheo mắt.
Lúc này ông cụ Nhiếp lấy điện thoại ra, hình như đang chỉnh qua chế độ chụp hình. lão Chu vừa ngước mắt liền thấy ông cụ Nhiếp mặt vô cảm lén lút chụp hình Liễu Yên đang ngồi trong phòng khách nhỏ, lão Chu sững sờ: “. . . . . .”
Lão Chu đang định nói chuyện.
Ông cụ Nhiếp thì thầm: “Ta gửi vài tấm cho A Yến xem.”
Lão Chu: “. . . . . .”
Cho phép tôi nói một câu: Ông đây là đang chụp trộm người ta đó.
--------------------------------------------------