Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN

Nghiện ( Mê Mẩn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong cabin Chu Vũ Thương ngồi đối diện với Nhiếp Quỵ, cậu ta nhìn anh trong llo lắng. Máy bay bay qua núi sông một cách vững vàng, Nhiếp Quỵ nghiêng người, hai tay chống đầu gối, mặt anh rất nghiêm nghị, từng đốt ngón tay rõ ràng nổi lên chút gân xanh nhàn nhạt. Chu Vũ Thương gãi đầu, nói: “Đội trưởng, anh không gọi điện thoại cho chị Yên sao? Hỏi thử xem thế nào.”

Nhiếp Quỵ nhìn cậu ta, không trả lời.

Lúc này họ đang bay đến hòn đảo đối diện Lê Thành. Trong cabin còn có Quách Tú Ảnh và bác sĩ Tiền. Quách Tú Ảnh ngồi chính giữa cũng đang nhìn Nhiếp Quỵ. Ngón tay cô ta nắm chặt, mặt lộ ra vẻ khó xử. Rất nhanh đã đến nơi, máy bay hạ cánh.

Bãi cỏ lay động, Nhiếp Quỵ nhảy dù xuống đầu tiên, tiếp đất một cách chuẩn xác. Chu Vũ Thương và những người khác theo sau anh, sau khi bác sĩ Tiền xuống được mặt đất, ông ấy sờ vào những sợi tóc đang bay lên, nói: “Tai tôi đau quá.”

Chu Vũ Thương bật cười, nói: “Lão Tiền, sau này ông nên đi cấy tóc đi, cứ tiếp tục thế này ông sẽ thành hòa thượng đó.”

Bác sĩ Tiền chỉ vào cậu ta: “Thằng chết tiệt.”

Những người khác đều bật cười. Nhiếp Quỵ và người hướng dẫn đi phía trước, không hề quay đầu lại, dáng người của anh cao lớn thẳng tắp. Người hướng dẫn nhìn Nhiếp Quỵ: “Vết thương của cậu đáng lý phải nghỉ ngơi một tháng, chưa nghỉ được bao lâu đã về thay cho đội trưởng Lưu. Ngày mai đội trưởng Lưu về lại rồi, hay là cậu nghỉ tiếp ngày phép còn lại đi?”

Giọng Nhiếp Quỵ rất thấp: “Để xem sao.”

Người hướng dẫn thở dài, ông ta cũng mong anh có thể lo được chuyện riêng của mình.

Dù sao cũng đã nhiều năm như vậy, Nhiếp Quỵ hiếm khi làm đến mức độ này, đến cả Phó tham mưu trưởng Lâm cũng không tiếp tục gán ghép anh và y tá Quách nữa, như vậy cũng là một sự đồng ý ngầm để anh theo đuổi đối tượng của mình. Chu Vũ Thương đuổi lên, nói: “Đúng đó, đội trưởng, không có gì thì nghỉ ngơi thêm đi. Sau này muốn nghỉ cũng không có cơ hội đâu. Người hướng dẫn cũng nói vậy rồi, chắc chắn lãnh đạo sẽ đồng ý thôi.”

“Đúng đó, đúng đó, có phép mà không nghỉ, đội trưởng… anh có bị khờ không.”

“Thời tiết đẹp như thế này, thích hợp đi hẹn hò.”

Một nhóm người đằng sau cũng hùa theo trêu ghẹo nhưng Nhiếp Quỵ vẫn không lên tiếng. Đoàn người tiến vào rừng, lão Tiền dẫn theo Quách Tú Ảnh đến phòng y tế. Nhiếp Quỵ dẫn theo Chu Vũ Thương và những người khác đến gặp một đội trưởng khác. Chu Vũ Thương nói với Nhiếp Quỵ: “Mấy hôm nay cảnh báo ở hàng rào cứ vang lên suốt, em nghi có người buôn lậu.”

Nhiếp Quỵ: “Bảo bọn họ để ý.”

Đội trưởng Chu vỗ vai anh: “Anh đến là tôi yên tâm rồi.”

Sắc mặt Nhiếp Quỵ vẫn bình tĩnh.

Một tiếng sau, Nhiếp Quỵ đi vào văn phòng, ngồi xuống ghế, tựa người lên lưng ghế, mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại trên bàn, bất động.

Trong đầu hiện lên cảnh tượng ngày hai người hẹn hò. Mùi hương trên tóc cô, chiếc váy bồng bềnh, nụ cười trên gương mặt cô – từng chút một hiện lên trong tâm trí anh. Nó chân thực đến nỗi anh vẫn không dám tin cô có thể đưa ra quyết định nhanh đến vậy.

Hô hấp nặng nề.

Nhiếp Quỵ cúi xuống, đặt khuỷu tay lên đầu gối, nhắm mắt lại.

.

Dù Liễu Yên ngăn chặn nhưng tin tức đính hôn vẫn lan truyền nhanh đến chóng mặt, không chỉ Lê Thành, mà bên Thủ Đô cũng biết chuyện.

Thậm chí Văn Trạch Lệ còn đặc biệt gọi điện thoại cho cô hỏi chuyện là thật hay giả.

Liễu Yên cười lạnh, trả lời anh ta hai chữ, đoán xem.

Văn Trạch Lệ cười ha hả, nói cố lên bằng giọng điệu hả hê, sau đó liền cúp máy. Về phần nhà họ Nhiếp càng không cần phải nói, chắc chắn đã biết chuyện.

Mà nhà họ Nhiếp biết thì không biết Nhiếp Quỵ đã biết chưa, vì mấy ngày nay Liễu Yên và Nhiếp Quỵ không liên lạc được mấy lần. Cô nghe Hoàng Vận nói, anh có nhiệm vụ mới phải rời khỏi quân khu. Liễu Yên lại càng không muốn gửi tin nhắn cho Nhiếp Quỵ. Từ lúc đồng ý với ông cụ đến nay hai người chưa từng liên lạc với nhau. Cô vẫn hy vọng anh có thể chuyên tâm làm việc, không bị phân tâm.

Sau khi gửi đi tin nhắn trấn an, cô âm thầm kìm nén cảm xúc của mình lại, sau đó nhìn địa điểm tổ chức và khách mời. Dưới sự dặn dò của ông cụ, Liễu Yên tự tay làm hết mọi việc, có thể thấy rõ cô cũng coi trọng buổi đính hôn này.

Ngược lại bên phía Lâm Bùi, anh ta do dự khi thử lễ phục đến nỗi cho Liễu Yên leo cây tận hai lần.

Ông cụ cau mày nhìn Liễu Yên: “Có phải nó không muốn đính hôn nhanh vậy không?”

Liễu Yên mỉm cười, khẽ nói: “Có thể anh ta không nghĩ sẽ nhanh như vậy.”

Ông cụ Liễu chần chừ, suy nghĩ một lúc mới nói: “Buổi tối bảo nó đến đây ăn bữa cơm.”

Liễu Yên: “Dạ.”

Cô lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Lâm Bùi.

Liễu Yên: Buổi tối đến nhà tôi ăn cơm.

Lâm Bùi: …. Không muốn đi, bận rồi.

Lâm Bùi: … Hừ

Liễu Yên nhướng mày, ngước mắt lên nhìn ông cụ nói: “Anh ta nói tối nay có hẹn với bạn rồi không đến được.”

Ông cụ Liễu nhíu mày nhưng thấy sắc mặt cháu gái mình bình thản như vậy nên ông cụ cũng kìm nén cảm xúc lại. Liễu Yên xem tạp chí về lễ phục nói: “Ông nội, ông thấy chọn cái này thì được.”

Ông cụ Liễu lập tức cúi đầu, chăm chú xem, ông nói: “Cái màu mơ này đi, con mặc lên chắc chắn rất xinh. Ông nhớ hồi trước bà nội con từng mặt màu mơ này rồi, đẹp lắm.”

Liễu Yên khẽ cười: “Được ạ, vậy màu mơ.”

Ông cụ Liễu xoa tóc cháu gái muốn nói lại thôi. Sau cùng vẫn không hỏi gì nữa, không hỏi cô có phải cô đã đến quân khu không, đã gặp mặt Nhiếp Quỵ rồi sao?

Hơn nửa tháng sau đó Liễu Yên rất bận, bận chuyện công ty, cũng bận chuẩn bị lễ đính hôn. Mỗi ngày trôi qua rất nhanh. Thời tiết tháng năm bắt đầu bước vào giai đoạn sáng sớm và chiều tối lạnh, ban ngày thì nóng hầm hầm. Ngày tám tháng năm là ngày diễn ra tiệc đính hôn, một hàng xe sang trọng chạy đến khách sạn nhà họ Chu, thời tiết rất đẹp, ánh nắng lấp lánh.

Liễu Yên và Lâm Bùi đứng trước cửa đón khách, sau khi mọi người đã vào chỗ ngồi, cô lại vội vã chạy ra sau hậu trường trang điểm lại. Thực ra buổi tiệc buffet này không khác gì một buổi hội nghị thương mại, mỗi người đều đi xung quanh xã giao, mở rộng mối quan hệ và kết bạn mới. Nổi bật nhất vẫn là ba cậu ấm nhà họ Giang Hứa Chu, vừa bước vào đã có rất nhiều người vây quanh.

Sau khi trang điểm xong, Liễu Yên khoác tay Lâm Bùi đi ra, mọi ánh đèn và ánh mắt đều hướng về hai người họ.

Tất cả mọi người đều nói: “Trai tài gái sắc, Lâm Bùi thiếu gia tuấn tú lịch sự, Liễu Yên càng ngày càng xinh đẹp.”

“Đúng vậy, lần trước trong sinh nhật của Liễu Yên, cặp đôi chưa cưới này đúng là ngọt ngào.”

“Chúc mừng —— “

“Liễu Yên cũng xem như được tôi trông từ nhỏ tới lớn, có chút không nỡ.”

Khóe môi của Liễu Yên khẽ cong, mang theo nụ cười. Lúc này một nhân viên phục vụ đi tới, thì thầm với Liễu Yên và Lâm Bùi. Hai người cùng tiến về sân khấu trong sảnh tiệc. Người dẫn chương trình mỉm cười cầm micro nói: “Nghi thức trao nhẫn đính hôn, xin được phép bắt đầu…”

Một trận hô hào vàng lên.

Tất cả mọi người đều nhìn hai người trên sân khấu, Lâm Bùi chỉnh lại cổ áo, Liễu Yên khoác tay anh ta. Lâm Bùi vội vàng nhìn cô một cái.

Liễu Yên vẫn giữ nụ cười trên môi, vẻ mặt cô vẫn rất bình tĩnh.

Lúc này, cánh cửa lớn đột nhiên mở ra, một bóng người cao lớn đi vào, người đến mặc áo sơ mi đen, quần đen, mang giày quân đội. Anh vừa buông tay ra cánh cửa dần khép lại. Liễu Yên thấy anh thì thoáng sững người, Lâm Bùi cũng trông thấy, anh ta lập tức kéo lấy cánh tay của Liễu Yên.

“Chuyện gì vậy? Em còn sắp xếp cả anh ta?”

Liễu Yên ngập ngừng, cô lắc đầu Cô nhìn Nhiếp Quỵ – người đàn ông chỉ nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái, sau đó anh đi qua, kéo một chiếc ghế ngồi ở phía cuối, đôi chân dài bắt chéo, hai tay đút vào túi quần.

Tim Liễu Yên lệch một nhịp.

Lâm Bùi cũng cảm thấy kì lạ, anh ta có chút căng thẳng, nói: “Chuyện gì vậy? Giờ anh có cần diễn tiếp không?”

Liễu Yên duỗi thẳng eo, nói: “Diễn, theo kế hoạch.”

Lâm Bùi: “Được.”

Sau đó, hai cô gái xinh đẹp mỗi người cầm một chiếc nhẫn, mặt tươi cười đang bước lên, mới đi được một nửa không biết bị ai va vào, ầm một tiếng.

Nhẫn và hộp cùng nhau rớt xuống đất, lăn mạnh trên đất hai vòng. Mọi người ở hiện trường lập tức lùi về sau, có người khom lưng muốn nhặt lại, kết quả bị một người đang lùi giẫm mạnh lên. Ông cụ Liễu thấy vậy, vội vàng đứng dậy.

Hiện trường im phăng phắc.

Bầu không khí trì trệ.

Có người nhìn Ông cụ Liễu, rồi lại nhìn lên Liễu Yên và Lâm Bùi trên sân khấu. Sau đó có ai đó bắt đầu thì thầm với nhau: “Hình như không may mắn cho lắm?”

“Đúng vậy, nhẫn cũng bị giẫm lên rồi, sao đeo được nữa?”

“Người giẫm lên nhẫn là ai vậy, sao tôi chưa thấy bao giờ.”

Sắc mặt ông cụ Liễu hơi tái, Liễu Yên nhanh chóng phản ứng lại, lập tức phân phó: “Nhặt nhẫn lên, lau qua đi rồi tiếp tục. Cũng không phải chuyện gì to tát.”

Vì vậy hai cô gái kia mau chóng cúi người nhặt nhẫn, ai mà ngờ lại bị đụng trúng, chiếc nhẫn lại lần nữa rơi xuống. Ông cụ Liễu tức giận ngút trời: “Có một cái nhẫn mà cầm cũng không xong, cô ở công ty nào? Chu Dương, Chu Dương —— “

Chu Dương ho khan, bước ra từ trong đám đông, vội vàng đi qua dìu ông cụ, nói: “Con sẽ đuổi việc cô ta, ông nội đừng tức giận. Đây chỉ là chuyện nhỏ ngoài ý muốn thôi, hay là con bảo người đi lấy một cặp nhẫn khác về đây, sẽ hơi chậm trễ một chút nhưng vì hạnh phúc của chị Yên, chút thời gian không đáng là bao.”

Sắc mặt ông cụ Liễu đã tốt hơn nhiều, ngay lúc ông định gật đầu đồng ý, Lâm Bùi trên sân khấu lại giật phăng cổ áo, bước xuống sân khấu rồi đi vào hậu trường. Lâm Bùi đi rất đường đột, cả hiện trường đều sửng sốt, ông cụ ngước mắt thấy cháu gái mình quay người kéo Lâm Bùi.

Kết quả bị Lâm Bùi hất tay.

Ông cụ Liễu cảm thấy choáng váng, dường như linh cảm của ông đã thành sự thật. Cảnh tượng đột nhiên trở nên hỗn loạn: “Chuyện gì vậy? Lâm thiếu gia làm sao vậy?”

“Sao tự nhiên trở mặt? Có phải mê tín không?”

“… Ôi trời.”

Liễu Yên mím chặt đôi môi đỏ, thoáng ngập ngừng, sau đó cô lại xoay người đuổi theo: “Lâm Bùi——”

Đôi giày cao gót của cô bị mắc kẹt, rơi xuống đất. Cô quay đầu lại, bàn chân nhỏ cố gắng móc, lôi chiếc giày ra, nhưng có lẽ do chiếc váy vướng víu hoặc do hoảng hốt?

Mãi vẫn không lôi nó ra được, đúng lúc này, một người đàn ông cao lớn bước ra từ đám đông, khuỵu gối khom lưng, nâng chiếc giày cao gót lên, bàn tay với những khớp xương rõ ràng nắm lấy bàn chân nhỏ của cô, giúp cô mang vào.

Toàn bộ hiện trường im lặng như tờ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: HAY LÀ ANH NGHE NHÉ
Chương 3: ANH NÓI ĐI ANH CHỌN CÁI NÀO
Chương 4: ANH CÓ MỜI TÔI KHÔNG
Chương 5: KHÔNG ĂN KEM QUE NỮA SAO? KHÔNG ĂN ANH VỨT NHÉ.
Chương 6: ANH TA SẼ KHÔNG CHỦ ĐỘNG ĐÂU.
Chương 7: NGƯỜI GỌI MÌ CẮT KÉO(*) Ở PHÒNG BAO SỐ MẤY?
Chương 8: GHEN
Chương 9: ANH ĐANG GHEN.
Chương 10: ANH HÔN EM ĐI
Chương 11: ĐAU, ANH XEM CHO EM ĐI
Chương 12: ANH CÓ TỪNG “MUỐN” EM KHÔNG?
Chương 13: A YÊN, ANH VỀ QUÂN KHU, EM NHỚ CHĂM SÓC BẢN THÂN
Chương 14: ANH ĐƯA EM ĐẾN PHÒNG Y TẾ
Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.
Chương 16: TRONG LÒNG ANH CÓ EM KHÔNG?
Chương 17: XUỐNG ĐÂY CHỤP HÌNH CHO EM
Chương 18:  CHÚNG TA CŨNG CHỤP MỘT TẤM ĐI?
Chương 18:  A YÊN, KHÔNG ĐƯỢC…
Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN
Chương 21: CẮN ĐI
Chương 22: AI LÀ VỢ ANH?
Chương 23: CHƠI VỚI EM
Chương 24:  ANH NHÌN THẤY KHÔNG?
Chương 25: MUỐN CHO EM BẤT NGỜ
Chương 26: LÃO NHIẾP, VẪN KHỎE CHỨ?
Chương 27: LÃO NHIẾP, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP
Chương 28: ANH ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
Chương 29: ANH GIẢ VỜ ĐỨNG ĐẮN
Chương 30: ĐỢI SAU NÀY CÓ CƠ HỘI SẼ ĐƯA EM ĐI NHĨ HẢI
Chương 31: ANH ĐƯA EM ĐI
Chương 32: LÃO GIÀ NHIẾP, LÀ CON
Chương 33:  ANH NHÌN EM NGỦ RỒI ĐI
Chương 34: CHÁU TRAI CỦA TÔI KHÔNG ĐẾN CÙNG À?
Chương 35: BỘ ĐỒ HÔM NAY RẤT PHONG ĐỘ, QUÁCH TỦ ẢNH MẶC GIÚP ANH À?
Chương 36:  TRONG LÒNG ANH CHỈ CÓ EM
Chương 37: VẪN CÒN GIẬN SAO?
Chương 38: MAU LÊN
Chương 39: EM CẢM THẤY CÓ VÀI CÂU CHU DƯƠNG NÓI RẤT ĐÚNG
Chương 40: CHO ANH HAI THÁNG SUY NGHĨ, ĐỒNG Ý HAY LÀ KHÔNG?
Chương 41: CHÁU TRAI CỦA ÔNG Ở TRƯỚC MẶT CON BÉ NHÀ HỌ LIỄU, QUẢ ĐÚNG LÀ NHỊ THẬP TỨ HIẾU
Chương 42:  LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.
Chương 43:  ANH SẼ ĐỂ EM RA NGOÀI SAO?
Chương 44: HỪ,KHÔNG XỨNG
Chương 45:  NGHIỆP CHƯỚNG
Chương 46: TÔI ĐẾN THĂM LÃO LIỄU, XEM ÔNG ẤY THẾ NÀO?
Chương 47: CON NGHĨ CÁCH ĐỂ CON BÉ NHẬN ĐI.
Chương 48:  SAO ÁO EM CŨNG NGẮN VẬY?
Chương 49: CẦN ANH KHÔNG?
Chương 50:  KHÂU KIỆT? CÓ MẶT CẬU NỮA À?
Chương 51:  ANH YÊU EM, A YÊN.
Chương 52:  KHÔNG MUỐN LIỄU YÊN KHÓ CHỊU
Chương 53:  THÌ RA LÀ VẬY
Chương 54:  ANH TIỄN EM ĐI?
Chương 55:  CHỊ YÊN, CHỊ BÁN ĐỨNG TÔI.
Chương 56: CHÚC MỪNG.
Chương 57: LẬP TỨC NÓI YÊU EM
Chương 58: CON NGƯỜI ANH ẤY, TRỪ TÔI RA SẼ KHÔNG YÊU AI KHÁC
Chương 59:  BA MƯƠI PHÚT NỮA ĐẾN CỬA NHÀ EM
Chương 60:  ANH CỨ HÔN CHO ĐÃ ĐI
Chương 61: LÀM SAO MỚI KHÔNG ĐAU NỮA?
Chương 62:  EM LÀ QUÝ GIÁ NHẤT
Chương 63:  ANH GIÚP EM.
Chương 64:  ANH ĐÚT EM.
Chương 65:  ANH THÍCH KHÔNG?
Chương 66: CÁI TÍNH CÁCH NÀY CỦA CON CHỈ CÓ CẬU TA MỚI CHỊU NỔI.
Chương 67:  ANH CÓ THỂ NÀO ĐỪNG NHÌN EM CHẰM CHẰM NHƯ VẬY KHÔNG?
Chương 68: VỢ À
Chương 69:  520, ANH PHẢI XẾP HÀNG.
Chương 70: VẬT VỀ VỚI CHỦ
Chương 71: SẼ KHÔNG, NĂM NAY ĂN TẾT CÙNG EM
Chương 72: HAI TIẾNG SAU XEM LẠI ĐI.
Chương 73: NÓ ĐƯA CHIẾC VÒNG TAY LẠI CHO CON RỒI?
Chương 74: TA CŨNG SỢ NÓ VẬY
Chương 75: CÓ THỂ KẾT HÔN CHƯA?
Chương 76: NGOẠI TRUYỆN 1: VẤN ĐỀ KẾT HÔN
Chương 77: NGOẠI TRUYỆN 2: TAM THẬP NHI LẬP (*)
Chương 78: NGOẠI TRUYỆN 3: NHẪN
Chương 79: NGOẠI TRUYỆN 4: CẦU HÔN
Chương 80: NGOẠI TRUYỆN 5: HÔN LỄ
Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 6: NGHỈ KẾT HÔN
Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 7: CẦU CON
Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 8: MANG THAI
Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 9: SINH CON
Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 10: THAI LONG PHỤNG
Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 11: Ở CỮ
Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 12: NHẬT KÝ NUÔI CON
Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 13: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (1)
Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 14: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (2)
Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 15: THỜI HỌC SINH

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghiện ( Mê Mẩn)
Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...