Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghệ Thuật Chiếm Hữu – Chương 6: Nhận ra rung động giữa đống lửa

Nghệ Thuật Chiếm Hữu

Tác giả: Jason tiên sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngô Trình Trình vốn là kiểu người hào sảng, thích đối đầu với cả thế giới, thậm chí có gặp quỷ cô cũng có thể mắng cho chúng chạy mất dép. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc cứng rắn ấy, cô lại sở hữu một trái tim cực kỳ nhạy cảm.

Chính vì cảm nhận được sự chán ghét của Quý Bình dành cho mình, Ngô Trình Trình mới luôn biểu hiện ra vẻ “tôi cũng ghét anh”. Trong tâm lý học, hành vi này gọi là: Ám thị tâm lý. Đó cũng là một cách để hệ thống phòng ngự tự bảo vệ bản thân được kích hoạt.

—— Anh ghét tôi, vậy thì tôi cũng ghét anh thôi, việc gì tôi phải đem mặt nóng dán vào m//ô//n//g lạnh?

Ngô Trình Trình chính là mang tâm lý đó, không ngừng ám thị bản thân phải ghét Quý Bình. Ám thị thì là vậy, nhưng làm sai thì phải nhận, không thể ngang ngược vô lý được.

“Ngại quá Thư ký Quý, uống chút rượu vào nên tôi nhận nhầm người.” Ngô Trình Trình cười ngây ngô rồi ngồi dậy dụi mắt. Với đôi mắt cận thị nặng, căn bản cô không nhìn rõ mặt Quý Bình, chỉ có thể cảm nhận được luồng sát khí tỏa ra từ anh.

Nhưng đúng như cô dự đoán, Quý Bình không vạch trần cô. Anh chẳng quan tâm Lai Phúc là chó hay là người. Anh giống như sở hữu đôi mắt X-quang, bất kể cô ngụy trang thế nào, anh luôn có thể lập tức nhìn thấu sự giả tạo đằng sau lớp da ấy.

Đây cũng chính là điểm khiến Ngô Trình Trình cảm thấy lấn cấn: Đã biết cô đang diễn, tại sao anh không vạch trần? Cảm giác này khiến cô thấy mình trước mặt Quý Bình chẳng khác nào…

Chẳng khác nào cái gì nhỉ?

Ngô Trình Trình khổ sở vò đầu bứt tai, rồi đột nhiên nghĩ ra một từ: Tên hề.

Đúng, chính là một tên hề! Mỗi lần Quý Bình nhìn cô, ánh mắt ấy như đang xem một trò hề, tràn đầy vẻ khinh miệt và chế giễu! Khi đã có nhận thức này, Ngô Trình Trình càng thêm phẫn nộ.

Sau một thời gian dài nhẫn nhịn, cô thực sự không thể diễn tiếp được nữa. Cô đeo kính vào, khoác áo lên, tiện tay xách chai Nhị Oa Đầu bước ra khỏi lều.

Quý Bình vừa nhóm lại đống lửa, anh cũng không còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp. Đã 4 giờ sáng, bình minh sắp đến rồi. Ngô Trình Trình kéo ghế ngồi xuống cạnh đống lửa, vặn nắp chai nhấp một ngụm rượu.

Mái tóc xõa tung, đôi kính gọng lớn che đi vẻ tinh ranh vốn có, thay vào đó là dáng vẻ ngơ ngác không chút công kích của một chú c//h//i//m non. Nhìn cô tu trực tiếp từ chai Nhị Oa Đầu, sự khinh thường trong lòng Quý Bình trỗi dậy, nhưng đồng thời, anh lại nảy sinh một chút tán thưởng lạ lùng: Cô nàng này cũng có sự tương phản thú vị đấy chứ.

“Bình thường cô cũng uống thế này à?" Quý Bình hỏi. “Uống vậy không thấy đau dạ dày sao?"

Câu hỏi này làm Ngô Trình Trình sững lại. Cô bỗng rơi vào một đoạn hồi ức ngắn ngủi: Một ngôi làng nhỏ vùng Đông Bắc giữa mùa đông âm 30 độ C, căn nhà gỗ rách nát với đống củi và những ngọn nến trắng lập lòe. Cuốn sách bị lật đến mức sắp nát, một cái bát ố vàng và một thùng rượu trắng bán lẻ.

Cửa sổ lùa gió, ngọn nến bị gió lạnh thổi lay lắt. Một cô bé gầy gò với đôi bàn tay đầy vết nứt nẻ vì lạnh, run rẩy từng cơn, vừa uống rượu trắng để giữ ấm, vừa lật sách ghi chép bài...

Đúng vậy, cô bé đó chính là Ngô Trình Trình của những năm trung học.

Thoát khỏi hồi ức, Ngô Trình Trình cười nhạt nhấp thêm ngụm rượu: “Uống quen rồi, một ngày không uống là tôi thấy bứt rứt cả người."

Khoảnh khắc thẫn thờ và biểu cảm đắng cay vừa rồi của cô đều bị Quý Bình thu vào tầm mắt. Vốn không có thói quen xát muối vào vết thương người khác, anh không vạch trần cô mà đứng dậy định quay về lều.

“Có phải anh rất xem thường tôi không?"

Nhìn tấm lưng anh và hỏi câu này, Ngô Trình Trình cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có. Thấy anh không quay lại, cô cười tự giễu, tự hỏi tự trả lời: “Tôi biết ngay là anh xem thường tôi mà."

Quý Bình quay người lại, thấy cô đã giãn chân mày ra, liễn buông một câu: “Thực ra tôi cũng khá coi thường anh."

Ngô Trình Trình không còn giả ngốc nữa. Cô tháo kính ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Quý Bình. Dù không nhìn rõ biểu cảm của anh, cô vẫn nói ra câu nói mà bấy lâu nay luôn muốn nói: “Anh thực sự rất giỏi giả tạo. Căn bản anh không phải người đàn ông tốt tính. Anh chỉ khoác lên mình cái mặt nạ giả vờ lịch thiệp, kiên nhẫn mà thôi."

Ngay sau đó, cô lại lắc đầu phủ nhận: “Cũng có thể không phải là anh giả vờ, chỉ là anh xem thường tôi, anh thấy anh nói với loại người như tôi thêm một câu là hạ thấp đẳng cấp của anh, nên anh mới lười tiếp chuyện."

Thấy Quý Bình vẫn không đáp lại, cô cười rạng rỡ hơn: “Thấy chưa, tôi đoán trúng rồi. Tôi biết mà, giác quan thứ sáu của tôi không bao giờ sai."

Vì vị trí công việc, hàng ngày phải giao thiệp với đủ hạng người, cách cư xử khéo léo, tính tình điềm đạm không nổi nóng, ăn nói uyển chuyển đã trở thành một kỹ năng thiết yếu của Quý Bình. Nhưng cũng chính kỹ năng đó đã tạo ra một mặt trái đầy tương phản trong con người anh: Cay nghiệt và thiếu kiên nhẫn.

Đúng vậy, sự tốt tính của Quý Bình đều là diễn. Bản chất anh là người lạnh lùng, ăn nói sắc bén, anh không muốn giả dối để chiều lòng bất cứ ai. Giống như lúc này, dù biết nói thật sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Ngô Trình Trình, anh vẫn chọn làm theo nội tâm: “Giác quan thứ sáu của cô đúng rồi đấy.”

Chậc, đúng là chẳng nể mặt cô chút nào...

Ngô Trình Trình nhấp một ngụm rượu, trong lòng không cam tâm, định hỏi anh: Rốt cuộc tôi có điểm nào làm anh ngứa mắt? Đến mức anh phải xem thường tôi như vậy?

Nhưng hỏi để làm gì nữa? Người ta đã nói thẳng là xem thường cô, không muốn để tâm đến cô rồi.

“Cả hai đều xem thường nhau như vậy, vậy sau này lúc riêng tư chúng ta đừng diễn nữa, mệt lắm.” Vặn chặt nắp chai, Ngô Trình Trình đeo kính vào rồi đứng dậy. Trước khi đi, cô không quên châm chọc một câu: “Dù sao đẳng cấp của anh cũng cao quá, loại tép riu như tôi không dám trèo cao."

Câu nói này khiến Quý Bình cảm thấy cực kỳ khó chịu: “Không nghe nổi sự thật là bắt đầu mỉa mai, lòng tự tôn của cô dễ vỡ thế sao?"

“Tại sao tôi không được quyền tự ái?" Ngô Trình Trình ngạc nhiên: “Chẳng lẽ tôi còn phải mang ơn đội nghĩa mà cúi đầu cảm ơn anh? Cảm ơn anh đã nói thật, cảm ơn anh đã ghét bỏ và xem thường tôi chắc?"

“Cô không thấy mình sống như vậy rất mệt mỏi sao?" Quý Bình chỉ ra vấn đề của cô: “Quá để ý đến cái nhìn và đánh giá của người khác, rất dễ bị mất kiểm soát cảm xúc chỉ vì một câu nói..."

“Anh nhìn thấy tôi mất kiểm soát chỗ nào?" Ngô Trình Trình ngắt lời anh.

Lúc này, Ngô Trình Trình vô cùng kiêu ngạo và không chịu khuất phục. Bởi vì câu nói vừa rồi của Quý Bình khiến cô chợt nhận ra: Cô rất để ý đến cách nhìn và đánh giá của người đàn ông này.

Rõ ràng cô luôn phóng khoáng, chưa bao giờ vì cái nhìn của ai mà tự dằn vặt. Vậy mà hai tháng qua, cô cứ như bị ma ám, lúc nào cũng muốn biết Quý Bình có thực sự ghét mình không. Khi chính tai nghe thấy anh thừa nhận ghét mình, cô cảm thấy lồng ngực đau nhói một cách vô lý, uất ức đến mức suýt khóc.

Cô không phải là cô bé chưa hiểu sự đời. Cô từng yêu, từng nếm trải vị chua xót, nên Ngô Trình Trình tỉnh táo nhận ra lý do cô để ý đến Quý Bình như vậy là vì cô đã nảy sinh ý niệm không nên có: Cô muốn anh thích cô.

Và ý niệm đó xuất phát từ việc: Cô thích Quý Bình.

Tay cô run lên, chai Nhị Oa Đầu tuột khỏi tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Gương mặt Ngô Trình Trình hiện lên vẻ bàng hoàng hiếm thấy.

Thích anh sao?

Ngô Trình Trình không cam lòng ngẩng đầu nhìn Quý Bình, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.

Trong khoảnh khắc đối mắt ngắn ngủi ấy, Quý Bình cũng đã nhận được tín hiệu. Đặc biệt là khi thấy Ngô Trình Trình hoảng loạn chạy trốn vào trong lều, anh càng thêm chắc chắn: Cô nàng này thích mình.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tuyên ngôn báo thù và bông hồng bị ném rác
Chương 2: Lật mặt thần tốc trước nhà vệ sinh
Chương 3: Thư ký Quý và cô giáo giả ngốc
Chương 4: Leo núi đêm – ngáy to và chai Nhị Oa Đầu
Chương 5: Thử thách “tốt mã dẻ cùi” trên xe
Chương 6: Nhận ra rung động giữa đống lửa
Chương 7: Bỏ ngang công việc vì tự ái
Chương 8: Bàn rượu và lời khuyên cay nghiệt
Chương 9: Xem mắt thất bại – chạm mặt kẻ thù
Chương 10: Diễn kịch đuổi tình cũ, nhận hai mươi nghìn
Chương 11: Chai rượu và nụ hôn say đầu tiên
Chương 12: Cãi nhau rồi dỗ trong xe
Chương 13: Lần đầu ngủ chung lều cắm trại
Chương 14: Quý Bình ghen vì ánh mắt người khác
Chương 15: Ngô Trình Trình chủ động “trêu” anh
Chương 16: Bữa tối gia đình giả và nụ hôn trộm
Chương 17: “Anh ghét em hay yêu em?”
Chương 18: Lần đầu mất kiểm soát trên giường
Chương 19: Sữa Wahaha và lời tỏ tình ngượng ngùng
Chương 20: Thư ký Quý bị cô giáo bắt nạt
Chương 21: Chung sống bí mật ở làng
Chương 22: Ghen tuông nhỏ vì đồng nghiệp
Chương 23: Leo núi hai người và lời hứa ngọt
Chương 24: Đêm mưa và lần đầu “yêu” thật
Chương 25: Quý Bình mua cả thùng sữa Wahaha
Chương 26: Ngô Trình Trình lần đầu ghen thật sự
Chương 27: Cãi nhau vì “không xứng đôi”
Chương 28: Lần đầu Quý Bình nói “em là của anh”
Chương 29: Ngọt đến mức sợ mất nhau
Chương 30: Bí mật quan hệ bị An Khanh phát hiện
Chương 31: Drama nhỏ ở trường, Quý Bình bênh vực
Chương 32: Lễ hội làng và nụ hôn dưới pháo hoa
Chương 33: Lần đầu tiên ngủ chung giường thật
Chương 34: Quý Bình ghen tị với học sinh
Chương 35: Ngô Trình Trình chủ động “phục vụ” anh
Chương 36: Hai người cãi nhau vì công việc
Chương 37: Lời tỏ tình chính thức lần đầu
Chương 38: Đêm ngọt ngào sau hiểu lầm
Chương 39: Quý Bình âm thầm lo cho tương lai
Chương 40: Kết thúc arc ngọt – bắt đầu drama
Chương 41: Dự án du lịch và chuyến leo núi chung
Chương 42: Ngô Trình Trình dẫn đường, Quý Bình che chở
Chương 43: Biển mây bình minh và lời hứa tương lai
Chương 44: Ghen tuông vì nhà đầu tư tán tỉnh
Chương 45: “Em là của anh” trong cơn say
Chương 46: Drama nhỏ ở trường, Quý Bình bênh vực
Chương 47: Lễ hội làng và nụ hôn dưới pháo hoa
Chương 48: Đêm mưa và lần đầu nói “yêu”
Chương 49: Quý Bình mua sữa Wahaha cả thùng
Chương 50: Ngô Trình Trình lần đầu ghen thật sự
Chương 51: Chuyến công tác chung và ngọt ngào
Chương 52: Quý Bình ghen vì học sinh nam
Chương 53: Ngô Trình Trình bị thương, anh chăm sóc
Chương 54: Lần đầu tiên anh nói “anh yêu em”
Chương 55: Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến
Chương 56: Drama nhỏ từ đồng nghiệp
Chương 57: Ngô Trình Trình chủ động tặng quà
Chương 58: Quý Bình ghen tuông vì ex
Chương 59: Đêm ngọt ngào sau cãi vã
Chương 60: Lời hứa tương lai ở biển mây
Chương 61: Hai người bị phát hiện bí mật
Chương 62: Quý Bình bảo vệ cô trước lãnh đạo
Chương 63: Ngọt đến mức cả làng biết
Chương 64: Chuyến du lịch ngắn hai người
Chương 65: Ngô Trình Trình lần đầu nấu ăn cho anh
Chương 66: Quý Bình ghen vì tin nhắn lạ
Chương 67: Lần đầu tiên anh khóc vì cô
Chương 68: Hiểu lầm nhỏ đầu tiên
Chương 69: Làm lành bằng nụ hôn dài
Chương 70: Kết thúc arc ngọt sâu
Chương 71: Mẹ ruột Quý Bình xuất hiện lần đầu
Chương 72: Tình cũ quay lại gây sóng gió
Chương 73: Ngô Trình Trình bị coi thường vì xuất thân
Chương 74: Cãi vã lớn vì “không xứng đôi”
Chương 75: Quý Bình bảo vệ nhưng vẫn bị hiểu lầm
Chương 76: Lần đầu Ngô Trình Trình khóc vì anh
Chương 77: Drama công việc – bị ép rời làng
Chương 78: “Anh chọn gia đình hay chọn em?”
Chương 79: Chia tay thử nghiệm lần đầu
Chương 80: Ngô Trình Trình tự ngược bản thân
Chương 81: Tình cũ gây chuyện trước mặt cô
Chương 82: Quý Bình bị ép về Giang Thành
Chương 83: Ngô Trình Trình nghe tin anh sắp cưới
Chương 84: Cãi nhau lớn nhất từ trước đến nay
Chương 85: Quý Bình hối hận nhưng không nói
Chương 86: Ngô Trình Trình một mình uống rượu
Chương 87: Drama gia tộc Quý gia bùng nổ
Chương 88: Cô bị người nhà anh sỉ nhục
Chương 89: Quý Bình đứng giữa hai bên
Chương 90: Lần đầu tiên anh quỳ xin lỗi
Chương 91: Ngô Trình Trình vẫn cứng miệng
Chương 92: Hiểu lầm ngày càng sâu
Chương 93: Tình cũ công khai khiêu khích
Chương 94: Quý Bình bị ép cắt đứt liên lạc
Chương 95: Ngô Trình Trình khóc thầm một mình
Chương 96: Anh cố gắng níu nhưng cô bỏ đi
Chương 97: Chia tay chính thức đau đớn
Chương 98: Ngô Trình Trình xóa hết WeChat
Chương 99: Quý Bình say rượu gọi tên cô
Chương 100: Kết thúc arc drama lớn
Chương 101: Hiểu lầm lớn nhất – Ngô Trình Trình bỏ đi
Chương 102: Quý Bình hối hận nhưng không kịp níu
Chương 103: Lần cuối cùng ngủ chung trước chia tay
Chương 104: Ngô Trình Trình xóa hết liên lạc
Chương 105: Quý Bình say rượu gọi tên cô
Chương 106: Chia tay chính thức tại miếu Nguyệt Lão
Chương 107: Ngô Trình Trình một mình đi Tây Sát
Chương 108: Quý Bình nhận ra mình đã mất cô
Chương 109: Thời gian xa cách bắt đầu (1 năm)
Chương 110: Ngô Trình Trình cô độc ở làng Cáp Tây
Chương 111: Quý Bình âm thầm dõi theo từ xa
Chương 112: Ngô Trình Trình tự ngược bản thân
Chương 113: Anh bị ép hôn sự gia tộc
Chương 114: Cô đi du lịch một mình
Chương 115: Quý Bình tìm lại tấm thẻ ba chấm
Chương 116: Ngô Trình Trình khóc trước miếu Nguyệt Lão
Chương 117: Drama gia tộc Quý gia leo thang
Chương 118: Cô học cách sống không anh
Chương 119: Quý Bình quyết định từ bỏ tất cả
Chương 120: Thời gian chữa lành và trưởng thành
Chương 121: Ngô Trình Trình mạnh mẽ hơn
Chương 122: Quý Bình chuẩn bị trở về
Chương 123: Anh chuyển hộ khẩu về Vân Giang
Chương 124: Cô nghe tin anh sắp quay lại
Chương 125: Gặp lại lần đầu sau một năm
Chương 126: Quý Bình chủ động theo đuổi lại
Chương 127: Ngô Trình Trình vẫn “cứng miệng”
Chương 128: Hai cái tát và lời thú nhận sẹo
Chương 129: Quý Bình quỳ xin lỗi trước mộ ba
Chương 130: Kết thúc arc chia tay đau
Chương 131: Ngô Trình Trình tự ngược bản thân một năm
Chương 132: Quý Bình âm thầm dõi theo từ Giang Thành
Chương 133: Ngô Trình Trình đi du lịch một mình
Chương 134: Quý Bình bị ép hôn sự gia tộc
Chương 135: Ngô Trình Trình khóc trước tấm thẻ ba chấm
Chương 136: Quý Bình tìm lại tấm thẻ cũ
Chương 137: Drama gia tộc Quý gia bùng nổ
Chương 138: Ngô Trình Trình học cách sống không anh
Chương 139: Quý Bình quyết định từ bỏ tất cả
Chương 140: Thời gian chữa lành và trưởng thành
Chương 141: Ngô Trình Trình mạnh mẽ hơn
Chương 142: Quý Bình chuẩn bị trở về
Chương 143: Anh chuyển hộ khẩu về Vân Giang
Chương 144: Cô nghe tin anh sắp quay lại
Chương 145: Gặp lại lần đầu sau một năm
Chương 146: Quý Bình chủ động theo đuổi lại
Chương 147: Ngô Trình Trình vẫn “cứng miệng”
Chương 148: Hai cái tát và lời thú nhận sẹo
Chương 149: Quý Bình quỳ xin lỗi trước mộ ba
Chương 150: Chuyến du lịch tái hợp đầu tiên
Chương 151: Ngô Trình Trình dần mở lòng
Chương 152: Trực thăng đáp xuống sân trường
Chương 153: Lời hứa một tháng ngọt ngào
Chương 154: Núi tuyết Ngọc Long và khoảnh khắc lãng mạn
Chương 155: Miếu Nguyệt Lão và tấm thẻ ba chấm
Chương 156: Tấm thẻ cũ và lời xin lỗi muộn màng
Chương 157: Kem ngọt trong con ngõ vắng
Chương 158: Trò chơi băng – lửa đầu tiên
Chương 159: Viên đá lạnh và khoái cảm cực hạn
Chương 160: Mẹ ruột xuất hiện – bom nổ
Chương 161: Ba cái tát trả nợ thay chồng con
Chương 162: Quỳ trước mộ ba và lời giới thiệu con dâu
Chương 163: Yên ngựa trên cánh đồng cỏ dại
Chương 164: Lời tỏ tình cuối cùng
Chương 165: Ngô Trình Trình đồng ý cho cơ hội
Chương 166: Hành trình ngọt điên cuồng
Chương 167: Quý Bình chuyển hết tiền cho cô
Chương 168: Hai người về làng Cáp Tây
Chương 169: Chuẩn bị đám cưới
Chương 170: Kết thúc arc xa cách
Chương 171: Quý Bình chuyển hộ khẩu về Vân Giang
Chương 172: Ngô Trình Trình nghe tin anh trở lại
Chương 173: Gặp lại lần đầu sau một năm
Chương 174: Quý Bình chủ động theo đuổi lại
Chương 175: Ngô Trình Trình vẫn “cứng miệng”
Chương 176: Hai cái tát và lời thú nhận sẹo thương
Chương 177: Quý Bình quỳ xin lỗi trước mộ ba
Chương 178: Chuyến du lịch tái hợp đầu tiên
Chương 179: Ngô Trình Trình dần mở lòng
Chương 180: Trực thăng đáp xuống sân trường
Chương 181: Lời hứa một tháng ngọt ngào
Chương 182: Núi tuyết Ngọc Long và khoảnh khắc lãng mạn
Chương 183: Miếu Nguyệt Lão và tấm thẻ ba chấm
Chương 184: Tấm thẻ cũ và lời xin lỗi muộn màng
Chương 185: Kem ngọt trong con ngõ vắng
Chương 186: Trò chơi băng – lửa đầu tiên
Chương 187: Viên đá lạnh và khoái cảm cực hạn
Chương 188: Mẹ ruột xuất hiện – bom nổ
Chương 189: Ba cái tát trả nợ thay chồng con
Chương 190: Quỳ trước mộ ba và lời giới thiệu con dâu
Chương 191: Yên ngựa trên cánh đồng cỏ dại
Chương 192: Lời tỏ tình cuối cùng
Chương 193: Ngô Trình Trình đồng ý cho cơ hội
Chương 194: Hành trình ngọt điên cuồng
Chương 195: Quý Bình chuyển hết tiền cho cô
Chương 196: Hai người về làng Cáp Tây
Chương 197: Hai cái tát và tấm áo sơ mi đầy sẹo
Chương 198: Theo đuổi lại từng bước một
Chương 199: Lấp đầy hai khuôn miệng trong cánh đồng cải
Chương 200: Yêu anh theo cách trưởng thành
Chương 201: Trực thăng đáp xuống sân trường
Chương 202: Núi tuyết Ngọc Long và lời hứa một tháng
Chương 203: Miếu Nguyệt Lão và tấm thẻ ba chấm
Chương 204: Tấm thẻ cũ và lời xin lỗi muộn màng
Chương 205: Kem ngọt trong con ngõ vắng
Chương 206: Trò chơi băng – lửa đầu tiên
Chương 207: Viên đá lạnh và khoái cảm cực hạn
Chương 208: Mẹ ruột xuất hiện – bom nổ
Chương 209: Ba cái tát trả nợ thay chồng con
Chương 210: Quỳ trước mộ ba và lời giới thiệu con dâu
Chương 211: Yên ngựa trên cánh đồng cỏ dại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghệ Thuật Chiếm Hữu
Chương 6: Nhận ra rung động giữa đống lửa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6: Nhận ra rung động giữa đống lửa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...