Nghệ Thuật Chiếm Hữu – Chương 7: Bỏ ngang công việc vì tự ái
Nghệ Thuật Chiếm Hữu
Từ 5 giờ đến 8 giờ sáng là thời điểm vàng để ngắm bình minh và biển mây vào mùa đông.
Phải thừa nhận rằng ngọn núi Ngô Trình Trình chọn có tầm nhìn tuyệt vời nhất. Đến Vân Giang cũng gần nửa năm, đây là lần đầu tiên Quý Bình cảm nhận được vẻ đẹp của nơi này một cách trực quan đến thế. Ánh bình minh xuyên thấu lớp mây, biển mây cuồn cuộn, những bản làng ẩn hiện bên sườn núi và dãy núi trùng điệp xa xăm… Cảnh tượng ấy đủ sức khiến trái tim đang nôn nóng bỗng trở nên bình lặng.
Kết thúc buổi quay chụp, Quý Bình liếc nhìn lều của Ngô Trình Trình, cô vẫn không có động tĩnh gì. Đống lửa đã tắt chỉ còn vương lại làn khói mỏng. Tiếng nước sôi trong nồi điện réo vang, anh bỏ vắt mì và các gói gia vị vào. Nghe tiếng khóa kéo lều vang lên, anh quay lại, thấy Ngô Trình Trình tóc búi củ tỏi, tay cầm túi đồ vệ sinh cá nhân bước ra.
Cô hoàn toàn ngó lơ anh, cô cầm bình giữ nhiệt đi ra sau lều rửa mặt.
Quý Bình ghét phụ nữ làm bộ làm tịch, lại thêm việc nhận ra tình cảm của cô dành cho mình, anh quyết định chặt đứt dây tơ lòng của cô bằng cách lạnh lùng. Mì chín, anh cũng chẳng buồn gọi cô vào ăn.
Thế nhưng, miếng mì trong miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo vô vị. Sau vài ngụm súp, nhận ra mình không thể bỏ mặc cô, Quý Bình buông đũa, gọi với theo cô nàng đang thu dọn đồ đạc: “Lại đây ăn mì đã, lát nữa hãy dọn.”
“Tôi không có thói quen ăn sáng.” Ngô Trình Trình quay lưng về phía anh, cô chẳng thèm ngoảnh đầu lại.
Cô thừa nhận mình đang giận dỗi, nhưng cô không nói dối, cô thực sự không ăn sáng. Quý Bình đã xuống nước một lần, anh sẽ không cho phép mình hạ mình lần thứ hai. Anh thà đổ bát mì đi chứ quyết không gọi cô thêm tiếng nào nữa.
Trớ trêu thay, điểm này Ngô Trình Trình lại rất giống anh. Tự trọng của cô có thể bị chà đạp một lần, nhưng tuyệt đối không có lần thứ hai.
“Anh tìm người khác dẫn đường đi.” Đây là quyết định sau một hồi suy nghĩ kỹ của Ngô Trình Trình. “Anh Hàng mới là ‘Thông thuộc trăm núi’ thực thụ. Anh ấy là người địa phương, các anh đều là nam giới, đi với nhau tiện hơn.”
“Đừng cậy mình ít tuổi, là phụ nữ mà bắt cả thế giới phải xoay quanh mình! Là người trưởng thành thì phải có trách nhiệm với lời nói và cam kết của mình!” Bát mì đã trương phềnh, Quý Bình chưa ăn miếng nào, nay lại nghe cô đòi bỏ dở công việc, một ngọn lửa vô danh bùng lên: “Nếu hôm nay người đi cùng cô là nhà đầu tư, cô cũng sẽ vì cảm xúc cá nhân mà bỏ ngang xương thế à?”
“Nhưng không có \'nếu\' mà.” Ngô Trình Trình bắt đầu giở quẻ vô lại: “Anh có phải nhà đầu tư đâu."
“...” Quý Bình cạn lời toàn tập.
Ngô Trình Trình quyết định liều chết chiến đấu, dù sao cũng bị anh ghét rồi, ghét thêm tínữa cũng chẳng sao. Cô thản nhiên rút điện thoại gọi cho Dương Thụ Hàng ngay trước mặt anh: “Anh Hàng, anh gác việc đó lại đi. Thư ký Quý không thích em lắm, anh ấy không muốn cùng em leo núi chụp ảnh đâu, anh qua thay em đi. Tính em anh biết rồi đấy, em không hầu hạ nổi người ta đâu."
Quý Bình chưa từng thấy người phụ nữ nào dám mở mắt nói điêu ngay trước mặt mình như thế, lại còn giỏi đổ vấy trách nhiệm lên đầu anh.
“Chuyện này liên quan đến sự sinh tử của thôn Cáp Tây mình! Em đâu dám làm loạn, anh Hàng mau đến đi, Thư ký Quý đích thân yêu cầu đổi qua anh đấy.” Ngô Trình Trình mặt không đỏ, tim không đập nhanh, nói xong liền báo vị trí rồi cúp máy.
Quý Bình giận quá hóa cười. Lần đầu tiên anh thấy bất lực đến thế. Cô nàng này đúng là bắt thóp được việc anh chẳng làm gì được cô nên mới có thái độ không sợ trời không sợ đất như vậy. Đặc biệt là cái vẻ mặt đắc chí sau khi làm việc xấu thành công kia của cô làm anh càng thêm bốc hỏa: “Tôi đích thân yêu cầu đổi người?"
Ngô Trình Trình: “Chẳng phải tôi đang nói theo ý của Thư ký Quý sao?"
“Tôi nói đổi người bao giờ?”
“Anh thừa nhận anh ghét tôi mà.” Ngô Trình Trình trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội. “Đã ghét tôi thì tôi phải biết điều mà rời đi chứ, chẳng lẽ đợi anh đuổi à?"
“Nói về khả năng lấp l//i//ế//m, tráo đổi khái niệm thì không ai qua được cô giáo Toán như cô.” Quý Bình tức đến mức không muốn tranh luận thêm. Nhưng nếu không nói cho hết, lòng anh lại thấy nghẹn: “Tôi không bao giờ mang cảm xúc cá nhân vào công việc. Với tôi, công việc là công việc, đời tư là đời tư. Hơn nữa, tôi chỉ không ưa một vài hành vi của cô, chứ chưa đến mức muốn đuổi cô đi.”
Nhìn Ngô Trình Trình gật đầu lia lịa theo kiểu “anh nói gì cũng được, tôi đây không chấp", Quý Bình nhận ra giải thích thêm cũng vô ích.
“Ngô Trình Trình, tôi hy vọng cô hiểu rõ, tôi không phải bạn trai cô, tôi cũng không nợ nần gì cô, tôi không có lý do gì để bao dung cho sự bướng bỉnh và làm bộ của cô.” Thấy cô vẫn trơ ra, anh bồi thêm một đòn chí mạng: “Cô phải nhận rõ thân phận của mình! Hiện tại chúng ta làm việc vì sự phát triển du lịch của Vân Giang, tôi mong cô đừng mang tình cảm cá nhân vào đây!"
“Công việc của tôi là làm giáo viên ở trường! Chứ không phải đi theo tháp tùng tên Thư ký Thị trưởng như anh leo núi chụp ảnh!" Ngô Trình Trình cũng chẳng phải dạng vừa. “Leo núi chụp ảnh là việc của anh, không phải của tôi!"
Sự bướng bỉnh có phần quá cảm tính của cô cuối cùng đã khiến Quý Bình bỏ cuộc. Anh không giữ cô nữa, lập tức hạ lệnh trục xuất: “Dọn đồ biến đi ngay!"
Ngô Trình Trình đi rồi. Trên núi chỉ còn lại tiếng c//h//i//m hót. Quý Bình hút thuốc để bình ổn tâm trạng, anh nhận điện thoại của Thời Luật, dập tắt thuốc rồi báo cáo tiến độ công việc một cách bài bản, trơn tru như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng, sau cuộc báo cáo dài mười mấy phút, nhìn hai bát mì lạnh ngắt đã trương lên, đống lửa đã tắt hẳn và bãi cỏ lõm xuống nơi Ngô Trình Trình từng dựng lều, tâm trí Quý Bình lại bắt đầu rối loạn. Anh tự nhủ đó là do tức giận, rồi tiếp tục điều khiển flycam làm việc.
Chiều hôm đó, Dương Thụ Hàng lên núi. Cũng từ lúc đổi người dẫn đường, với tư cách “chị dâu” An Khanh mới nhận ra có gì đó sai sai giữa Quý Bình và Ngô Trình Trình. Vì Ngô Trình Trình vừa xuống núi, nghe ai khen Quý Bình tốt tính là cô lại nhăn mặt.
“Nhìn người không được nhìn bề ngoài đâu, anh ta với Thị trưởng Thời khác hẳn nhau.” Ngô Trình Trình cau mày nói. “Tóm lại là tớ nhìn thấu bộ mặt thật của anh ta rồi, sau này có tớ không có anh ta, có anh ta không có tớ, tớ tránh càng xa càng tốt, không dây vào được thì tớ trốn!"
Về phần Quý Bình, sau một tuần hoàn thành công việc, anh đưa Dương Thụ Hàng về trường, gặp Ngô Trình Trình là anh lại ít nói hẳn đi, bộ dạng không muốn dây dưa. Sự chán ghét lẫn nhau của hai người chỉ thiếu nước viết lên mặt.
Điều này khiến An Khanh vô cùng thắc mắc: “Rốt cuộc Quý Bình làm gì cậu rồi?"
Biết An Khanh và Thời Luật sắp gương vỡ lại lành, Ngô Trình Trình không muốn bạn mình khó xử, đành nói dối: “Chẳng làm gì cả, chỉ đơn giản là tớ không ưa cái loại người như anh ta thôi. Cậu lạ gì tớ nữa? Lúc nào mà tớ chẳng như con thần kinh, có lúc tớ còn ghét chính mình cơ mà."
An Khanh liếc cô: “Cậu nghĩ tớ tin à?"
“Thật sự là không ưa nhau thôi." Ngô Trình Trình tuyệt đối không thừa nhận mình rung động trước rồi bị vả mặt nên mới sinh hận. “Không ưa nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc cậu quý anh ta! Hai người cứ tốt với nhau đi, đừng vì tớ mà ảnh hưởng tình cảm."
Nhận ra mình dùng từ sai, cô vội vỗ miệng: “Ý tớ là tuy tớ với Thư ký Quý không làm bạn được, nhưng cậu là chị dâu thì đừng để kẹt ở giữa. Dù sao người ta cũng bỏ cuộc sống sung túc để theo hỗ trợ công việc cho Thị trưởng Thời mà.”
“Không làm bạn được?" An Khanh nghe ra ẩn ý. “Tại sao không làm bạn được?"
“Chao ôi chị tôi ơi, chị đừng hỏi nữa, giữ cho em tí mặt mũi đi, em cũng biết xấu hổ mà.”
Nói đến nước này, An Khanh mà không hiểu thì đúng là giả ngốc. Để kiểm chứng dự cảm, nhân lúc sắp Tết, An Khanh bày một bữa tiệc, nhờ Thời Luật rủ Quý Bình, còn mình gọi Ngô Trình Trình, bốn người cùng ăn một bữa cơm.
Trường đã nghỉ Tết, cuối năm Ngô Trình Trình nhận nhiều việc làm thêm nên lúc đến ăn cơm cô còn chưa kịp tẩy trang. Chuyện không vui trên núi đã qua một tháng, cơn giận của cô đã sớm tan biến. Hơn nữa cô không muốn An Khanh khó xử, nên suốt bữa ăn cô luôn cười nói hớn hở.
“Tôi phải kính Thị trưởng Thời một ly.” Ngô Trình Trình rót đầy ly rượu, đứng dậy kính Thời Luật. “Tuy trong bữa ăn không nên nhắc chuyện này, nhưng thực sự rất cảm ơn ngài đã cải thiện cuộc sống cho chúng tôi. Nhờ khoản quyên góp hào phóng của ngài mà chúng tôi không còn phải nín thở đi vệ sinh nữa.”
Sở dĩ cô nói vậy vì điều kiện trường học quá kém, trời mưa thì dột, nhà vệ sinh thì bốc mùi. Ngô Trình Trình cứ ngỡ khoản tiền 10 vạn tệ vừa rồi là do nhà nước cấp, sau mới biết là Thời Luật tự bỏ tiền túi ra quyên góp ẩn danh.
Kính một ly thấy chưa đủ thành ý, cô uống liền hai ly nữa: “Ơn sâu không nói hết bằng lời, tất cả nằm trong rượu ạ!"
Thời Luật lịch thiệp nên cũng uống đáp lễ ba ly. Ngô Trình Trình thấy Thị trưởng uống ba ly, mình cũng phải uống thêm ba ly nữa.
Màn kính rượu của cô khiến Quý Bình cạn lời. Bảo cô chân chất? Cô uống liền sáu ly không chớp mắt. Bảo cô là hố đen? Cô uống bao nhiêu, Thời Luật phải theo bấy nhiêu. Uống rượu như uống nước là thế này, sau này ai dám uống với cô?
“Tửu lượng khá đấy.” Thời Luật giơ ngón tay cái tán thưởng.
Vì uống quá nhanh nên dạ dày bắt đầu khó chịu, cộng thêm ánh mắt sắc lẹm của Quý Bình, Ngô Trình Trình nhận ra mình hơi quá đà, cô liền thu ly nhận lỗi: “Ngài đừng uống đáp lễ nữa, ngài mà uống nữa là cái đứa thiếu liêm sỉ như tôi lại phải theo đấy ạ.”"
Quý Bình nghe xong thầm nghĩ: Cũng biết điều đấy, tự biết mình thiếu liêm sỉ cơ à.
Anh cầm bật lửa và bao thuốc đứng dậy đi ra khu vực hút thuốc bên ngoài bao phòng.
Một lát sau, Ngô Trình Trình bước ra ngoài, vừa đóng cửa lại, cơn đau dạ dày khiến cô gập người lại xoa bụng, rồi nghiến răng đi về phía nhà vệ sinh. Quý Bình đứng ở khu hút thuốc chứng kiến toàn bộ, chỉ thấy cô nàng này đúng là thích thể hiện, uống kiểu đó dạ dày không biểu tình mới lạ.
Anh dập tắt điếu thuốc đang hút dở, đi ra quầy lễ tân lấy một hộp sữa chua. Chờ Ngô Trình Trình từ nhà vệ sinh bước ra, anh mất kiên nhẫn n//h//é//t hộp sữa vào tay cô: “Chị dâu bảo tôi đưa cho cô đấy."
Ngô Trình Trình không nghĩ nhiều, cô vặn nắp uống vài ngụm, bỗng nghe anh nói: "Sau này trên bàn rượu đừng có mà cố quá. Lúc cần khôn lỏi thì phải khôn lỏi, cứ chân chất quá là bị người ta dắt mũi đấy. Nhất là con gái các cô, càng phải học cách bảo vệ mình trên bàn rượu."
Vì uống nhiều nên phản ứng hơi chậm, cô chưa kịp hiểu hết ý anh thì đã nghe anh bồi thêm một câu: “Học cách nhận thua cũng là một kỹ năng trên bàn rượu, nếu không sẽ rất dễ khiến đối phương khó xử. Phải biết lùi bước, biết điểm dừng, chứ không phải cứ cố chứng minh mình uống được."
--------------------------------------------------













