Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghệ Thuật Chiếm Hữu – Chương 5: Thử thách “tốt mã dẻ cùi” trên xe

Nghệ Thuật Chiếm Hữu

Tác giả: Jason tiên sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quý Bình không hề dọa suông để dằn mặt Ngô Trình Trình. Anh tháo thắt lưng, rút mạnh ra rồi tiếp tục kéo khóa quần xuống.

Phía sau im phăng phắc, Quý Bình liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Ngô Trình Trình đang cuống quýt kéo chặt khóa áo khoác của mình lên tận cổ: “Sao cô không cởi?”

“…” suýt thì Ngô Trình Trình thành người câm, cũng may phản ứng của cô đủ nhanh, “Tôi có đồng ý thử với anh đâu!”

Đúng là cái lý lẽ kiểu vô lại.

“Ai là người nói tôi ‘tốt mã dẻ cùi’, bảo tôi là cô có cởi sạch ra cũng chẳng làm ăn gì được?” Quý Bình tiện tay ném thắt lưng lên ghế phụ, quay đầu nhìn cô. Thấy cô đang run cầm cập vì căng thẳng, anh nhếch mép: “Không qua đây kiểm chứng chút à? Xem tôi rốt cuộc có ‘dùng’ được hay không.”

“Tôi cũng có dùng đến cái thứ đó của anh đâu mà quan tâm nó dùng được hay không!” Nói xong, Ngô Trình Trình hận không thể tự vả vào miệng mình, sao cô toàn nói ra mấy lời hổ báo thế này!

“Đính chính một chút, không phải là cô không dùng được, mà là tôi căn bản sẽ không để cô dùng.”

“Không cho dùng thì thôi! Đàn ông ba chân đầy đường, anh có phải sinh vật quý hiếm gì đâu.” Ngô Trình Trình không phục lườm anh một cái, “Hơn nữa, tôi cũng đâu có thiếu.”

“Không nhìn ra đấy, cuộc sống của cô giáo Ngô cũng phong phú gớm.”

Ngô Trình Trình tiếp tục cứng họng: “Anh không nhìn ra nhiều thứ lắm!”

Quý Bình không vạch trần cô, dù sao thì cơn giận của anh cũng đã tan biến. Anh cẩm thắt lưng xuống xe, chỉnh đốn lại trang phục rồi tựa vào đầu xe rít một hơi thuốc.

“Lên núi rồi thì hạn chế hút thuốc đi." Ngô Trình Trình nhắc nhở, “Sắp Tết rồi, trời hanh vật khô, dễ cháy rừng lắm.”

Phả ra một vòng khói, Quý Bình lộ vẻ khinh miệt: “Thế sao cô còn mang đồ nhóm lửa lên núi?"

“Trên đó lạnh, đêm xuống chênh lệch nhiệt độ lớn, không đốt lửa sao chịu nổi.” Ngô Trình Trình tranh thủ mỉa mai: “Chúng tôi đi đều dập tắt lửa cẩn thận, đâu có như đám hút thuốc các anh, vứt tàn thuốc bừa bãi chẳng thèm dẫm tắt."

Quý Bình lẳng lặng rút từ túi quần ra một cái túi nilon trong suốt, bên trong đã có sẵn hai cái đầu lọc thuốc lá đã cháy hết.

Sự im lặng lúc này còn có sức nặng hơn ngàn lời nói. Ngô Trình Trình hoàn toàn tắt đài.

….

Có bài học xương máu lúc này, lại thêm đường leo núi vất vả, Ngô Trình Trình không còn tâm trí đâu mà đấu khẩu với Quý Bình nữa. Ngọn núi đêm nay họ leo không phải cao nhất, nhưng vị trí ngắm cảnh thì đúng là vị trí trung tâm tuyệt đối.

Tuy Vân Giang nghèo nhưng cảnh đẹp thì đếm không xuể, nhất là những ngôi làng cổ của người dân tộc thiểu số, mỗi nơi một vẻ. Nhiều dân phượt sau khi đến đây đều bị hút hồn bởi phong cảnh và nhân văn nơi này.

“Phát triển du lịch ở Vân Giang mình, chắc là khó lắm nhỉ?” Ý Ngô Trình Trình muốn nói là: cực kỳ, siêu cấp khó.

“Khó mấy cũng phải làm.” Đèn pin soi về phía trước, sắp đến đỉnh núi, Quý Bình nhìn đồng hồ, đã gần 12 giờ đêm, “Cô lên trước đi, tôi nhặt ít củi.”

“Trên đỉnh đầy củi mà.” Ngô Trình Trình thở hổn hển, “Lên đó nghỉ ngơi lát đã, thiếu thì xuống nhặt sau."

Thông thuộc địa hình như lòng bàn tay, sau khi lên đỉnh, Ngô Trình Trình bắt tay vào dựng lều. Quý Bình thấy động tác của cô thuần thục nên cũng không giúp, anh nhóm lửa xong mới bâng quơ hỏi: “Cô tiếp xúc với leo núi từ mấy tuổi?"

“Từ nhỏ đã biết rồi.” Ngô Trình Trình chẳng giấu diếm, “Hồi nhỏ nhà tôi nghèo, hay phải theo bà nội lên núi nhặt củi. Mùa đông ở chỗ chúng tôi lạnh lắm, nhặt không đủ củi là chết rét thật đấy."

Nghe về tuổi thơ cơ cực của cô, nói lòng không chút gợn sóng là nói dối. Quý Bình vặn mở bình giữ nhiệt cho cô: “Tôi cũng leo núi từ bé."

“Dân thành phố các anh ai mà chẳng thế, s//ư//ớ//n//g quá hóa rồ nên mới hướng về núi rừng, ruộng vườn...”

Quý Bình ngắt lời: “Quê tôi nhiều đồi chè, hồi nhỏ tôi theo người lớn lên núi hái chè thuê, cũng kiếm được nửa suất tiền công đấy."

“...” Ngô Trình Trình hối hận vì cái miệng nhanh hơn não của mình.

“Nếm thử đi.” Quý Bình rót cho cô một chén trà vừa pha, “Trà trắng An Cát quê tôi đấy."

Ngô Trình Trình vốn chẳng biết thưởng trà, đánh trống lảng: “An Cát là ở đâu?”

“Hồ Châu."

“Hồ Châu là ở đâu nữa?"

“Tự lên mạng mà tra."

Mất kiên nhẫn, Quý Bình quay lưng lại bày biện bàn ghế, anh lấy flycam ra lắp ráp để chuẩn bị quay phim bình minh.

Bên đống lửa, Ngô Trình Trình nghiêm túc tra mạng mới biết An Cát là một huyện thuộc thành phố Hồ Châu, nổi tiếng với trà trắng và là khu nghỉ dưỡng trứ danh. Còn Hồ Châu thì sát vách Giang Thành, lái xe chỉ mất hơn một tiếng. Khu nghỉ dưỡng Mạc Can Sơn nổi tiếng cũng nằm ở đó.

“Chà, toàn là vùng đất nhà giàu.” Nhấp một ngụm trà trắng, vị rất ngon nhưng hơi nguội. Thấy Quý Bình đang nhàn nhã thưởng trà, cô bưng chén lại gần: "Cho tôi xin chén nữa.”

Ngay cả đầu Quý Bình cũng chẳng thèm ngẩng: “Trà trong túi ấy, tự đi mà pha.”

Thấy không xơ múi được gì, cô đặt chén xuống bàn: “Không uống nữa, anh giữ lấy mà uống một mình đi."

Cô vào lều lấy một chai Wahaha ra ngồi sưởi lửa, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, vừa đẹp vừa lãng mạn. Giá mà không có cái tên độc mồm độc miệng kia ở đây thì tốt biết may.

Sau khi xử lý xong vài email công việc, Quý Bình cũng thấy lạnh. Thấy Ngô Trình Trình đang ôm chai sữa ngắm sao với vẻ mặt mơ màng, anh không làm phiền mà vào lều nghỉ trước. Ngô Trình Trình thích một mình, cô ngắm sao đến gần 2 giờ sáng mới đi ngủ.

Ngủ không thoải mái, cô lồm cồm bò dậy làm vài hớp rượu Nhị Oa Đầu cho ấm người. Đúng là chỉ có rượu mới tốt, vài hớp vào là cơn buồn ngủ ập đến, cô vùi đầu vào chăn hơi ngủ thiếp đi.

Cô thì ngủ say, nhưng Quý Bình thì trăn trọc không yên.

Bởi vì Ngô Trình Trình ngáy rất to.

Hai cái lều cách nhau không xa, lại giữa núi rừng yên tĩnh, tiếng ngáy cứ vang vọng dội lại. Quý Bình không chịu nổi đành phải sang đánh thức cô. Gọi mấy tiếng không thấy phản hồi, anh đành kéo khóa lều vào trong. Đi cắm trại dã ngoại nên ai cũng mặc nguyên quần áo mà nằm, chẳng có gì phải ngại. Thấy cô trùm chăn kín mít hèn gì mà ngáy to, chắc là bị gập cổ chỗ nào rồi. Quý Bình dùng chân đá nhẹ vào đệm hơi.

“Lai Phúc, đừng có vào phòng quậy phá! Tao đang ngủ.” Ngô Trình Trình đang nửa tỉnh nửa mê, quên mất mình đang ở trên núi chứ không phải ký túc xá trường. Cảm thấy tức ngực khó chịu, cô vòng tay ra sau lưng lột phăng chiếc áo ngực ra, ném đại xuống cuối giường: "Đi ra mau Lai Phúc, còn không đi là sau này tao không nấu xương cho mày ăn nữa đâu.”

Quý Bình nghe ra rồi, Lai Phúc là con chó vàng to xác xích ở cổng trường cô. Ngửi thấy mùi rượu trắng nồng nặc, lại nhìn xuống chiếc áo ngực ren đen ngay dưới chân mình, Quý Bình cau mày: Sao trên đời lại có loại phụ nữ luộm thuộm thế này?

Dạ dày như thiêu như đốt, Ngô Trình Trình khát nước: “Lai Phúc, tao khát quá, Lai Phúc, lấy cho tao chai Wahaha bên cạnh lại đây."

Dù Quý Bình cực kỳ không muốn làm con chó Lai Phúc trong miệng cô, nhưng nhìn cái dáng vẻ khổ sở của cô, anh vẫn thuận tay cầm chai sữa, cắm ống hút rồi đưa đến tận miệng cho cô.

"Lai Phúc ngoan quá, vẫn là Lai Phúc nhà mình thông minh nhất.” Theo thói quen, cô đưa tay lên xoa đầu chó để khen thưởng. Nhưng khi tay vừa chạm vào...

Khoan đã! Đây không phải Lai Phúc!

Lông của Lai Phúc không có ngắn và cứng như thế này!

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tuyên ngôn báo thù và bông hồng bị ném rác
Chương 2: Lật mặt thần tốc trước nhà vệ sinh
Chương 3: Thư ký Quý và cô giáo giả ngốc
Chương 4: Leo núi đêm – ngáy to và chai Nhị Oa Đầu
Chương 5: Thử thách “tốt mã dẻ cùi” trên xe
Chương 6: Nhận ra rung động giữa đống lửa
Chương 7: Bỏ ngang công việc vì tự ái
Chương 8: Bàn rượu và lời khuyên cay nghiệt
Chương 9: Xem mắt thất bại – chạm mặt kẻ thù
Chương 10: Diễn kịch đuổi tình cũ, nhận hai mươi nghìn
Chương 11: Chai rượu và nụ hôn say đầu tiên
Chương 12: Cãi nhau rồi dỗ trong xe
Chương 13: Lần đầu ngủ chung lều cắm trại
Chương 14: Quý Bình ghen vì ánh mắt người khác
Chương 15: Ngô Trình Trình chủ động “trêu” anh
Chương 16: Bữa tối gia đình giả và nụ hôn trộm
Chương 17: “Anh ghét em hay yêu em?”
Chương 18: Lần đầu mất kiểm soát trên giường
Chương 19: Sữa Wahaha và lời tỏ tình ngượng ngùng
Chương 20: Thư ký Quý bị cô giáo bắt nạt
Chương 21: Chung sống bí mật ở làng
Chương 22: Ghen tuông nhỏ vì đồng nghiệp
Chương 23: Leo núi hai người và lời hứa ngọt
Chương 24: Đêm mưa và lần đầu “yêu” thật
Chương 25: Quý Bình mua cả thùng sữa Wahaha
Chương 26: Ngô Trình Trình lần đầu ghen thật sự
Chương 27: Cãi nhau vì “không xứng đôi”
Chương 28: Lần đầu Quý Bình nói “em là của anh”
Chương 29: Ngọt đến mức sợ mất nhau
Chương 30: Bí mật quan hệ bị An Khanh phát hiện
Chương 31: Drama nhỏ ở trường, Quý Bình bênh vực
Chương 32: Lễ hội làng và nụ hôn dưới pháo hoa
Chương 33: Lần đầu tiên ngủ chung giường thật
Chương 34: Quý Bình ghen tị với học sinh
Chương 35: Ngô Trình Trình chủ động “phục vụ” anh
Chương 36: Hai người cãi nhau vì công việc
Chương 37: Lời tỏ tình chính thức lần đầu
Chương 38: Đêm ngọt ngào sau hiểu lầm
Chương 39: Quý Bình âm thầm lo cho tương lai
Chương 40: Kết thúc arc ngọt – bắt đầu drama
Chương 41: Dự án du lịch và chuyến leo núi chung
Chương 42: Ngô Trình Trình dẫn đường, Quý Bình che chở
Chương 43: Biển mây bình minh và lời hứa tương lai
Chương 44: Ghen tuông vì nhà đầu tư tán tỉnh
Chương 45: “Em là của anh” trong cơn say
Chương 46: Drama nhỏ ở trường, Quý Bình bênh vực
Chương 47: Lễ hội làng và nụ hôn dưới pháo hoa
Chương 48: Đêm mưa và lần đầu nói “yêu”
Chương 49: Quý Bình mua sữa Wahaha cả thùng
Chương 50: Ngô Trình Trình lần đầu ghen thật sự
Chương 51: Chuyến công tác chung và ngọt ngào
Chương 52: Quý Bình ghen vì học sinh nam
Chương 53: Ngô Trình Trình bị thương, anh chăm sóc
Chương 54: Lần đầu tiên anh nói “anh yêu em”
Chương 55: Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến
Chương 56: Drama nhỏ từ đồng nghiệp
Chương 57: Ngô Trình Trình chủ động tặng quà
Chương 58: Quý Bình ghen tuông vì ex
Chương 59: Đêm ngọt ngào sau cãi vã
Chương 60: Lời hứa tương lai ở biển mây
Chương 61: Hai người bị phát hiện bí mật
Chương 62: Quý Bình bảo vệ cô trước lãnh đạo
Chương 63: Ngọt đến mức cả làng biết
Chương 64: Chuyến du lịch ngắn hai người
Chương 65: Ngô Trình Trình lần đầu nấu ăn cho anh
Chương 66: Quý Bình ghen vì tin nhắn lạ
Chương 67: Lần đầu tiên anh khóc vì cô
Chương 68: Hiểu lầm nhỏ đầu tiên
Chương 69: Làm lành bằng nụ hôn dài
Chương 70: Kết thúc arc ngọt sâu
Chương 71: Mẹ ruột Quý Bình xuất hiện lần đầu
Chương 72: Tình cũ quay lại gây sóng gió
Chương 73: Ngô Trình Trình bị coi thường vì xuất thân
Chương 74: Cãi vã lớn vì “không xứng đôi”
Chương 75: Quý Bình bảo vệ nhưng vẫn bị hiểu lầm
Chương 76: Lần đầu Ngô Trình Trình khóc vì anh
Chương 77: Drama công việc – bị ép rời làng
Chương 78: “Anh chọn gia đình hay chọn em?”
Chương 79: Chia tay thử nghiệm lần đầu
Chương 80: Ngô Trình Trình tự ngược bản thân
Chương 81: Tình cũ gây chuyện trước mặt cô
Chương 82: Quý Bình bị ép về Giang Thành
Chương 83: Ngô Trình Trình nghe tin anh sắp cưới
Chương 84: Cãi nhau lớn nhất từ trước đến nay
Chương 85: Quý Bình hối hận nhưng không nói
Chương 86: Ngô Trình Trình một mình uống rượu
Chương 87: Drama gia tộc Quý gia bùng nổ
Chương 88: Cô bị người nhà anh sỉ nhục
Chương 89: Quý Bình đứng giữa hai bên
Chương 90: Lần đầu tiên anh quỳ xin lỗi
Chương 91: Ngô Trình Trình vẫn cứng miệng
Chương 92: Hiểu lầm ngày càng sâu
Chương 93: Tình cũ công khai khiêu khích
Chương 94: Quý Bình bị ép cắt đứt liên lạc
Chương 95: Ngô Trình Trình khóc thầm một mình
Chương 96: Anh cố gắng níu nhưng cô bỏ đi
Chương 97: Chia tay chính thức đau đớn
Chương 98: Ngô Trình Trình xóa hết WeChat
Chương 99: Quý Bình say rượu gọi tên cô
Chương 100: Kết thúc arc drama lớn
Chương 101: Hiểu lầm lớn nhất – Ngô Trình Trình bỏ đi
Chương 102: Quý Bình hối hận nhưng không kịp níu
Chương 103: Lần cuối cùng ngủ chung trước chia tay
Chương 104: Ngô Trình Trình xóa hết liên lạc
Chương 105: Quý Bình say rượu gọi tên cô
Chương 106: Chia tay chính thức tại miếu Nguyệt Lão
Chương 107: Ngô Trình Trình một mình đi Tây Sát
Chương 108: Quý Bình nhận ra mình đã mất cô
Chương 109: Thời gian xa cách bắt đầu (1 năm)
Chương 110: Ngô Trình Trình cô độc ở làng Cáp Tây
Chương 111: Quý Bình âm thầm dõi theo từ xa
Chương 112: Ngô Trình Trình tự ngược bản thân
Chương 113: Anh bị ép hôn sự gia tộc
Chương 114: Cô đi du lịch một mình
Chương 115: Quý Bình tìm lại tấm thẻ ba chấm
Chương 116: Ngô Trình Trình khóc trước miếu Nguyệt Lão
Chương 117: Drama gia tộc Quý gia leo thang
Chương 118: Cô học cách sống không anh
Chương 119: Quý Bình quyết định từ bỏ tất cả
Chương 120: Thời gian chữa lành và trưởng thành
Chương 121: Ngô Trình Trình mạnh mẽ hơn
Chương 122: Quý Bình chuẩn bị trở về
Chương 123: Anh chuyển hộ khẩu về Vân Giang
Chương 124: Cô nghe tin anh sắp quay lại
Chương 125: Gặp lại lần đầu sau một năm
Chương 126: Quý Bình chủ động theo đuổi lại
Chương 127: Ngô Trình Trình vẫn “cứng miệng”
Chương 128: Hai cái tát và lời thú nhận sẹo
Chương 129: Quý Bình quỳ xin lỗi trước mộ ba
Chương 130: Kết thúc arc chia tay đau
Chương 131: Ngô Trình Trình tự ngược bản thân một năm
Chương 132: Quý Bình âm thầm dõi theo từ Giang Thành
Chương 133: Ngô Trình Trình đi du lịch một mình
Chương 134: Quý Bình bị ép hôn sự gia tộc
Chương 135: Ngô Trình Trình khóc trước tấm thẻ ba chấm
Chương 136: Quý Bình tìm lại tấm thẻ cũ
Chương 137: Drama gia tộc Quý gia bùng nổ
Chương 138: Ngô Trình Trình học cách sống không anh
Chương 139: Quý Bình quyết định từ bỏ tất cả
Chương 140: Thời gian chữa lành và trưởng thành
Chương 141: Ngô Trình Trình mạnh mẽ hơn
Chương 142: Quý Bình chuẩn bị trở về
Chương 143: Anh chuyển hộ khẩu về Vân Giang
Chương 144: Cô nghe tin anh sắp quay lại
Chương 145: Gặp lại lần đầu sau một năm
Chương 146: Quý Bình chủ động theo đuổi lại
Chương 147: Ngô Trình Trình vẫn “cứng miệng”
Chương 148: Hai cái tát và lời thú nhận sẹo
Chương 149: Quý Bình quỳ xin lỗi trước mộ ba
Chương 150: Chuyến du lịch tái hợp đầu tiên
Chương 151: Ngô Trình Trình dần mở lòng
Chương 152: Trực thăng đáp xuống sân trường
Chương 153: Lời hứa một tháng ngọt ngào
Chương 154: Núi tuyết Ngọc Long và khoảnh khắc lãng mạn
Chương 155: Miếu Nguyệt Lão và tấm thẻ ba chấm
Chương 156: Tấm thẻ cũ và lời xin lỗi muộn màng
Chương 157: Kem ngọt trong con ngõ vắng
Chương 158: Trò chơi băng – lửa đầu tiên
Chương 159: Viên đá lạnh và khoái cảm cực hạn
Chương 160: Mẹ ruột xuất hiện – bom nổ
Chương 161: Ba cái tát trả nợ thay chồng con
Chương 162: Quỳ trước mộ ba và lời giới thiệu con dâu
Chương 163: Yên ngựa trên cánh đồng cỏ dại
Chương 164: Lời tỏ tình cuối cùng
Chương 165: Ngô Trình Trình đồng ý cho cơ hội
Chương 166: Hành trình ngọt điên cuồng
Chương 167: Quý Bình chuyển hết tiền cho cô
Chương 168: Hai người về làng Cáp Tây
Chương 169: Chuẩn bị đám cưới
Chương 170: Kết thúc arc xa cách
Chương 171: Quý Bình chuyển hộ khẩu về Vân Giang
Chương 172: Ngô Trình Trình nghe tin anh trở lại
Chương 173: Gặp lại lần đầu sau một năm
Chương 174: Quý Bình chủ động theo đuổi lại
Chương 175: Ngô Trình Trình vẫn “cứng miệng”
Chương 176: Hai cái tát và lời thú nhận sẹo thương
Chương 177: Quý Bình quỳ xin lỗi trước mộ ba
Chương 178: Chuyến du lịch tái hợp đầu tiên
Chương 179: Ngô Trình Trình dần mở lòng
Chương 180: Trực thăng đáp xuống sân trường
Chương 181: Lời hứa một tháng ngọt ngào
Chương 182: Núi tuyết Ngọc Long và khoảnh khắc lãng mạn
Chương 183: Miếu Nguyệt Lão và tấm thẻ ba chấm
Chương 184: Tấm thẻ cũ và lời xin lỗi muộn màng
Chương 185: Kem ngọt trong con ngõ vắng
Chương 186: Trò chơi băng – lửa đầu tiên
Chương 187: Viên đá lạnh và khoái cảm cực hạn
Chương 188: Mẹ ruột xuất hiện – bom nổ
Chương 189: Ba cái tát trả nợ thay chồng con
Chương 190: Quỳ trước mộ ba và lời giới thiệu con dâu
Chương 191: Yên ngựa trên cánh đồng cỏ dại
Chương 192: Lời tỏ tình cuối cùng
Chương 193: Ngô Trình Trình đồng ý cho cơ hội
Chương 194: Hành trình ngọt điên cuồng
Chương 195: Quý Bình chuyển hết tiền cho cô
Chương 196: Hai người về làng Cáp Tây
Chương 197: Hai cái tát và tấm áo sơ mi đầy sẹo
Chương 198: Theo đuổi lại từng bước một
Chương 199: Lấp đầy hai khuôn miệng trong cánh đồng cải
Chương 200: Yêu anh theo cách trưởng thành
Chương 201: Trực thăng đáp xuống sân trường
Chương 202: Núi tuyết Ngọc Long và lời hứa một tháng
Chương 203: Miếu Nguyệt Lão và tấm thẻ ba chấm
Chương 204: Tấm thẻ cũ và lời xin lỗi muộn màng
Chương 205: Kem ngọt trong con ngõ vắng
Chương 206: Trò chơi băng – lửa đầu tiên
Chương 207: Viên đá lạnh và khoái cảm cực hạn
Chương 208: Mẹ ruột xuất hiện – bom nổ
Chương 209: Ba cái tát trả nợ thay chồng con
Chương 210: Quỳ trước mộ ba và lời giới thiệu con dâu
Chương 211: Yên ngựa trên cánh đồng cỏ dại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghệ Thuật Chiếm Hữu
Chương 5: Thử thách “tốt mã dẻ cùi” trên xe

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Thử thách “tốt mã dẻ cùi” trên xe
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...