Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 99
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Yến Bắc Thần thản nhiên giải thích với An Hạ, thậm chí lúc nói xong, hắn còn cười làm một vài động tác của ngôn ngữ ký hiệu.
Hắn giống như rất bình thường mà nhắc đến chuyện này, nói về quá khứ, đối với hắn mà nói, giống như cũng chỉ là một phần ký ức mà thôi, không thể ảnh hưởng gì đến hắn, cũng không ảnh hưởng gì đến sự trưởng thành và con người của hắn bây giờ.
Nhưng thật ra không phải.
An Hạ nhìn Yến Bắc Thần làm động tác thủ ngữ, cô vẫn im lặng ngồi đó, nhìn bàn tay hắn, lại nhìn vào mắt hắn.
Ánh mắt của người đàn ông vẫn sâu thâm khó dò ra cảm xúc như trước, nhưng vì đang cúi đầu làm động tác thủ ngữ với cô nên hàng lông mi hơi rủ xuống. Lông mi của anh dài mà dày, tạo thành một cái bóng phủ lên đôi con ngươi màu nâu, che đi ánh mắt và tia sáng trong đó.
An Hạ nhìn một lát, cũng nâng tay lên. Thấy cô nâng tay, Yến Bắc Thần ngước mắt chờ đợi. Nhưng sau khi cô diễn đạt xong, tươi cười trên mặt Yến Bắc Thần dần thu lại.
[Em có khiến thiếu gia nhớ đến bà ấy không?]
Diễn đạt xong, cô quan sát sắc mặt của Yến Bắc Thần, hắn vẫn hơi rũ mắt nhìn cô, tầm mắt dừng trên cánh tay cô. An Hạ lại nâng tay lên, tiếp tục.
[Em có khiến thiếu gia nhớ đến mẹ, còn nhớ đến những ấm áp khi ở bên bà ấy không?]
Bảo mẫu nhỏ làm xong những động tác này, Yến Bắc Thần nâng mắt nhìn vào mắt cô.
Cô ngồi trên bậc thang, lặng lẽ đối diện với ánh mắt hắn. Cô rất nhỏ bé, ngồi trong bóng tối, nhưng không cần biết xung quanh tối đến đâu, ánh mắt của cô vẫn vô cùng sáng ngời.
Cô khẽ cười với Yến Bắc Thần, vẫn là nụ cười im lặng nhẹ nhàng như thế, đôi con ngươi của cô đen láy mà trong veo, ánh mắt mềm mại mà tràn đầy sức sống nhìn vào hắn, giống như cô có thể khiến hắn nhớ lại những ấm áp và hạnh phúc mà mẹ đã mang đến.
Yến Bắc Thần đứng dưới ánh đèn nhìn An Hạ ngồi đó, hắn cảm thấy chỗ An Hạ đang ngồi mới là nơi sáng nhất. Cô như ngọn lửa giữa đêm đen không thấy được ngày mai, mỏng manh mà kiên cường chiếu sáng, có thể mang ánh sáng đến cho hắn, cũng cho hắn cảm nhận được ấm áp.
Yến Bắc Thần được ngọn lửa này sưởi ấp đến mức cả người nóng lên, toàn bộ m.á.u rút về tim, sau một tiếng "thịch" mạnh mẽ kịch liệt, lại lan tràn ra toàn thân, mang theo ấm áp mà cô mang đến.
Cô rất giống với cúc tú cầu, cành lá đã phát triển sum suê mà lan tràn khắp trái tim hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Yến Bắc Thần nhìn An Hạ, đối diện với khuôn mặt tươi cười của cô, ý cười trong mắt vừa biến mất cũng trở lại. Hắn gật đầu với cô, nói.
"Có."
Nhận được câu trả lời rồi, tươi cười trên mặt An Hạ dường như càng đậm hơn, cô lưu luyến nhìn hắn, nâng tay lên.
[Vậy thì tốt quá rồi~]
--- Lời tác giả ---
Yến tổng: Nghe này, cảm ơn em vì có em mà bốn mùa của tôi đều trở nên ấm áp
Trình Tâm Sầm: ...
-
Đây là cách lý giải của An Hạ.
Ngay ở thời điểm Trình Tâm Sầm nói Yến Bắc Thần tìm thấy bóng dáng của mẹ hắn trên người cô.
Bắt đầu từ lần đầu tiên cô và Yến Bắc Thần chạm mặt, Yến Bắc Thần đã bày tỏ sự thiện ý vô cùng lớn đối với cô. Đây có lẽ là xuất phát từ sự thương hại dành cho một người không thể nói, nhưng khả năng lớn hơn đó là cô khiến hắn nhớ đến một ai đó, cho nên khi đối xử với cô cũng vô thức mà tỏ ra mềm mỏng hơn, sau đó cho cô một khoảng thời gian giảm xóc, để cô chăm sóc hắn, chứng minh cô có năng lực để được hắn đối xử tốt, cuối cùng khiến hắn muốn giữ cô lại.
Cô từng nghĩ, người mà Yến Bắc Thần tìm thấy bóng dáng trên người cô có lẽ là một người thân nào đó, cũng từng nghĩ đến là mẹ hắn. Bởi vì ngày đầu tiên đến nhà họ Yến, cô đã nghe phong thanh được, Yến Bắc Thần lớn lên với mẹ, mười tám tuổi mới trở về nhà họ Yến. Mà ngay khi anh vừa đến nhà họ Yến, ngày hôm sau anh em nhà họ Yến đã đến nhà lớn làm loạn, có thể thấy quan hệ giữa Yến Bắc Thần và những người khác trong nhà cực kỳ không tốt.
Cũng chính là nói, thứ tình thân ấm áp từ quan hệ m.á.u mủ, Yến Bắc Thần chỉ từng được nhận từ mẹ mình, mà không biết là vì nguyên nhân gì, mẹ hắn đã tự sát qua đời.
Yến Bắc Thần đã mất đi ấm áp từ rất lâu trước đây.
Cho nên có thể khiến Yến Bắc Thần nhớ đến mẹ khi nhìn thấy cô, An Hạ cảm thấy mình rất may mắn. May mắn Yến Bắc Thần vì thế mới mềm lòng mà cho cô cơ hội, mà hiện tại càng thấy may mắn vì cô có thể cho Yến Bắc Thần gì đó.
Cô hy vọng bản thân có thể khiến cho Yến Bắc Thần mỗi ngày một hạnh phúc vui vẻ hơn.
Mà những điều này không liên quan gì đến những giúp đỡ của Yến Bắc Thần, mà là bởi vì một vài lý do khác, ví như suy nghĩ và thái độ của cô đối với Yến Bắc Thần đã thay đổi.
Tình cảm của cô không biết từ bao giờ đã đi lệch khỏi quỹ đạo, không đơn giản chỉ còn là cảm kích nữa.
Sớm chiều sống chung với Yến Bắc Thần đã khiến cô dần hiểu hơn về con người hắn, nguyên nhân cũng có thể nằm trong những việc mà Yến Bắc Thần đã làm cho cô, An Hạ cảm thấy bản thân đã sinh ra một loại tình cảm với Yến Bắc Thần.
--------------------------------------------------













