Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 98
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Đối với Yến Bắc Thần, tưới nước cho hoa đúng là một thứ thú vui. Những người có tính tình khá trẻ con hẳn là sẽ thích vung vẩy, hưởng thụ cảm giác tự mình khống chế phương hướng của nước, sau đó nhìn nước phun xuống đất, thấm vào lớp bùn.
Đúng là rất thú vị.
Yến Bắc Thần thích tưới cây, thế thì hoa trong vườn cũng không cần An Hạ tưới nữa. Nghe hắn nói vậy, An Hạ bèn không đòi lại ống tưới, xoay người đi vào biệt thự.
"Sao em lại đi nữa?"
An Hạ vừa mới đặt một chân lên bậc thang, Yến Bắc Thần đã cảm nhận được quay đầu gọi.
An Hạ quay đầu, hai người cách nửa sân nhìn nhau, mấy giây sau, An Hạ nâng tay lên.
[Đi giặt quần áo vừa thay ra ạ.]
Bởi vì nóng lòng trở ra nên cô chưa kịp giặt bộ quần áo vừa thay. Bây giờ Yến Bắc Thần đã nhận phần việc này thì cô cũng có thời gian rảnh đi giặt rồi.
An Hạ giải thích xong, Yến Bắc Thần: "..."
"Mai rồi giặt." Yến Bắc Thần nói, "Em cứ ngồi đó đi, tưới nước với tôi."
Yến Bắc Thần đưa ra yêu cầu của mình xong, An Hạ: "..."
Tuy không thể đi giặt quần áo, nhưng An Hạ cũng không cãi lời Yến Bắc Thần, thấy hắn còn nhìn về phía này như chờ cô ngồi xuống, An Hạ không đi vào nữa, chân vừa đặt trên bậc thang cũng rút về, sau đó ngồi xuống.
Bảo mẫu nhỏ im lặng ngồi đó.
Trong sân sáng trưng, nhưng chỗ bậc thang biệt thự có mái che nên ánh đèn không chiếu tới được, chỉ đủ xác định vị trí của bảo mẫu nhỏ.
Cô ngồi ở đó giống một cây hoa nhỏ tắm dưới ánh trăng, Yến Bắc Thần nhìn dáng vẻ im lặng ngồi ở kia của bảo mẫu nhỏ, quay đầu tiếp tục tưới nước.
-
Màn đêm yên tĩnh, làn gió nhẹ nhàng lướt qua, trong sân thoang thoảng mùi thơm của hoa, trên bầu trời chốc chốc lại có ngôi sao sáng lên, đứng trong sân phóng mắt nhìn ra đằng xa chính là mặt biển đen thẫm.
Tựa một bức hoạ yên tĩnh.
Giống như ngay tại khoảnh khắc ấy, trời đất này chỉ còn lại khoảnh sân bọn họ đang đứng, chỉ còn lại Yến Bắc Thần đang tưới nước cho hoa, còn có An Hạ đang nhìn hắn tưới nước.
Yến Bắc Thần cầm ống tưới nước, nhìn chằm chằm dòng nước chảy xuống mặt đất bùn. Hắn đứng cạnh tường, vừa tưới nước vừa ngắm nghía đám cúc leo đang mạnh mẽ sinh trưởng.
"Nở nhiều hoa thật."
Yến Bắc Thần bỗng nói.
Nghe thấy lời này, An Hạ ngồi trên bậc thang cũng quay đầu nhìn về phía khóm cúc tú cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Cúc tú cầu đã trồng được hơn một tháng, xanh tốt hơn rất nhiều so với lúc mang về. Những cành lá rậm rạp leo lên tường, từng chùm hoa nhỏ mọc dày đặc, xinh đẹp mà đầy sức sống.
Nhìn một lát, An Hạ nâng tay nói với Yến Bắc Thần đang nhìn về phía mình.
[Sẽ còn nở nhiều hơn nữa.]
Ánh mắt Yến Bắc Thần thoáng hiện lên ý cười, hắn đáp: "Thế hả. Vậy thì đúng là cứng cỏi ngoan cường thật."
Có lẽ những người đặc biệt thích một loài hoa là vì nó có điểm nào đó giống bản thân. Ví như loài cúc tú cầu này, Yến Bắc Thần cảm thấy nó rất giống An Hạ.
Mà nhìn đám cúc tú cầu tràn đầy sức sống, Yến Bắc Thần lại mong An Hạ cũng sẽ tràn đầy sức sống như thế.
Nghĩ đến đó, Yến Bắc Thần xuất phát từ lòng riêng tưới thêm nước cho chúng, vừa tưới vừa nói với An Hạ.
"Em cũng phải giống với chúng nó, khoẻ mạnh lớn lên."
Ánh mắt đang dừng trên cúc tú cầu của An Hạ chuyển sang Yến Bắc Thần.
Yến Bắc Thần nói xong những lời này, cầm ống tưới nước mà nghiêm túc tỉ mỉ tưới cho cây cúc tú cầu. Anh làm việc gì cũng tuỳ tiện, tưới hoa cũng qua loa đại khái, chủ yếu vì thấy vui.
Tưới xong nửa khoảng sân, chỉ có chỗ mấy cây cúc tú cầu là nghiêm túc mà tưới.
Anh đối xử với cúc tú cầu tốt hơn hẳn những cây hoa khác là vì cô thích cúc tú cầu, nếu là loài hoa cô thích, thì anh cũng sẽ cẩn thận chăm chút hơn.
Bởi vì anh muốn đối xử thật tốt với cô.
An Hạ im lặng nhìn Yến Bắc Thần tưới cây, thấy anh nghiêm túc cẩn thận tưới xong cho cúc tú cầu, còn quay đầu nhìn cô cười một cái. An Hạ không cười đáp lại anh, ánh mắt thoáng trở nên đờ đẫn. Nhưng cô thu lại tâm tình rất nhanh, lại nhìn thẳng vào mắt Yến Bắc Thần. Cô nhìn hắn đứng trước bức tường cúc tú cầu đẹp đẽ, nâng tay.
[Thiếu gia học ngôn ngữ ký hiệu từ bao giờ thế ạ?]
An Hạ hỏi xong, tươi cười trong mắt Yến Bắc Thần hơi nhạt đi. Nhưng cũng chỉ hơi nhạt đi, vì câu hỏi của An Hạ khiến hắn hơi ngạc nhiên.
Bảo mẫu nhỏ vẫn luôn rất chuyên tâm với công việc bảo mẫu của mình.
Mỗi ngày tận hết trách nhiệm làm tốt phần công việc được giao, đồng thời duy trì bổn phận của một bảo mẫu, không nghe ngóng cũng không hỏi han chuyện của hắn.
Hôm nay vậy mà bỗng nhiên lại hỏi ra câu hỏi mà lẽ ra cô phải tò mò ngay từ lần đầu tiên hai người gặp nhau thế này.
Đối với câu hỏi của bảo mẫu nhỏ, trong lòng Yến Bắc Thần cũng không có cảm xúc gì đặc biệt. Nhưng hắn vẫn đi về phía cô, nói.
"Học từ nhỏ rồi." Yến Bắc Thần nói.
Nghe hắn trả lời như vậy, An Hạ ngồi đó không nói gì.
Trong khi cô im lặng, Yến Bắc Thần lại nói tiếp.
"Mẹ tôi không thể nói. Từ nhỏ tôi sống với mẹ, chỉ có thể nói chuyện với mẹ, nên đã đi học thủ ngữ."
"Thật ra trao đổi với mẹ khó khăn hơn với em, mẹ là người câm điếc, còn không nghe được. Cho nên tôi không chỉ biết đọc thủ ngữ, còn biết làm."
--------------------------------------------------













