Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 92

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Tiếp xúc lâu dài với một người hoàn mỹ về mọi mặt như thế, giống như ngâm lâu trong một loại ấm áp, có lẽ sẽ không có ai không trầm mê, không đắm chìm, có lẽ sẽ không có ai không thích Yến Bắc Thần.

An Hạ nắm tay Yến Bắc Thần mà đi, cô nhìn bóng tối trước mắt, theo trí nhớ của bước chân đưa Yến Bắc Thần ra ngoài. Gió đêm quét qua hai má cô, ngưa ngứa, lành lạnh, An Hạ giống như quả khí cầu đón gió, không biết vì cớ gì bỗng cảm thấy buồn bã.

Loại cảm giác này xuất hiện ngược lại cũng không có gì lạ. Tuy rằng An Hạ chưa từng cảm nhận được nó mạnh mẽ đến vậy, nhưng đối với loại rầu rĩ phiền muộn này, cô có được một phần ký ức.

Giống như trước đây khi cô còn thơ dại hồn nhiên, nhìn bầu trời sao sáng lấp lánh đã muốn được với tới nó, muốn có được nó, nhưng sau này cô biết, đây là chuyện cô vĩnh viễn không thể nào.

Trời sao kia vinh viễn sẽ không thuộc về cô.

An Hạ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Ngày mai có lẽ sẽ có mưa, bầu trời âm u, mây đen che khuất ánh trăng, sao cũng không thấy, chỉ có một màu đen kịt.

Hiện tại dưới bầu trời này, cũng chỉ có một ngôi sao sợ tối mà cô đang nắm trong tay.

Sau khi hai người nắm tay, An Hạ thả lỏng để tay mình mở ra chứ không nắm c.h.ặ.t t.a.y Yến Bắc Thần, lòng bàn tay của hai người cũng chỉ ngẫu nhiên chạm tới trong lúc đi đường.

Con ngõ nhỏ này rất dài, rất tối, giống như mãi không đi đến cuối. Yến Bắc Thần được An Hạ dắt tay đi về phía trước, trong bóng đêm, hắn chủ động phá vỡ sự yên tĩnh ngắn đã duy trì được trong chốc lát này.

"Em đang ra mồ hôi." Yến Bắc Thần nói.

Lòng bàn tay của Yến Bắc Thần khô ráo ấm áp, mà lòng bàn tay của bảo mẫu nhỏ lại đổ mồ hôi nhẹ, lành lạnh. Sau khi đi một lát, lòng bàn tay cô cũng nóng lên, trở nên ẩm ướt.

Yến Bắc Thần vừa mở miệng, mấy ngón tay của bảo mẫu nhỏ hơi cứng đờ, sau đó cô hơi rút tay về. Nhưng còn chưa để cô rút tay, Yến Bắc Thần đã nhanh chóng nắm chặt.

Bởi vì động tác của Yến Bắc Thần mà bàn tay của hai người càng sít sao hơn. Mà Yến Bắc Thần giống như sợ lời vừa rồi của mình khiến bảo mẫu nhỏ muốn rút tay ra, những ngón tay thon dài bèn dứt khoát chen vào giữa các ngón tay của cô, mười ngón giao nhau.

An Hạ bị nắm tay kiểu mười ngón giao nhau: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

Mà Yến Bắc Thần dường như đã có được cảm giác an toàn dư dả, động tác bước đi cũng hùng hồn hơn vừa rồi không ít, thậm chí còn chủ động nắm tay An Hạ mà đi.

Yến Bắc Thần nắm tay An Hạ, vừa đi vừa nói: "Đừng thả tay mà."

"Tôi sợ tối."

An Hạ: "..."

-

Từ sau khi được Yến Bắc Thần đưa đi ăn cá, Tiêu Tiêu thường xuyên nhắc đến hắn hơn. Tuy rằng Yến Bắc Thần không còn ngày ngày trốn việc nữa, nhưng cuối tuần này hắn vẫn rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn đưa An Hạ và Tiêu Tiêu đi chơi hai ngày.

Hai người đưa theo Tiêu Tiêu, hai ngày cuối tuần đều không về nhà, buổi tối chủ nhật về đến nơi, Tiêu Tiêu so với ngày thường thật sự hoạt bát hơn rất nhiều.

Từ sau khi sinh ra, Tiêu Tiêu luôn yếu ớt thiếu sức sống, sau khi ba cô bé qua đời, nhà lại nghèo, mỗi ngày đều chống đỡ mà qua. Trước đây cô bé do An Hạ trông, nhưng sau đó An Hạ cũng phải đi học, hôm nào không đi học thì cùng lắm là đưa cô bé ra công viên đi dạo, làm gì được như bây giờ, được Yến Bắc Thần đưa đến những nơi như trưng bày triển lãm trải nghiệm khoa học, hải dương, thiên văn này nọ.

Kết thúc hai ngày đi chơi khắp nơi, Tiêu Tiêu cũng trở nên tươi sáng rạng ngời hơn.

Chỉ là An Thanh bắt đầu thấy ngại vì Yến Bắc Thần cứ đưa An Hạ và Tiêu Tiêu đi chơi như thế, cảm thấy là bọn họ đang thêm phiền toái cho Yến Bắc Thần. Nhưng sau đó lại dần phát hiện, hình như Yến Bắc Thần cùng họ đi chơi cũng rất vui vẻ, hơn nữa An Hạ trước giờ không phải người sẽ gây phiền phức cho người khác, có lẽ cũng đã suy xét đến Yến Bắc Thần. Nếu đã thế, An Thanh bèn yên lòng không bận tâm gì nữa.

Hai ngày cuối tuần nhanh chóng trôi qua, thứ hai Yến Bắc Thần phải đi làm. Bởi vì đi chơi hai ngày, bỗng nhiên phải dậy sớm, Yến Bắc Thần có hơi bực bội lúc ngủ dậy. Nhưng sau khi ăn sáng với An Hạ, sự bực bội kia gần như đã tan đi hết. Ăn sáng xong không lâu, tài xế đến đón anh, Yến Bắc Thần tạm biệt An Hạ rồi ngồi vào xe rời khỏi nhà.

Xe của Yến Bắc Thần đi thẳng tới toà nhà tập đoàn Yến thị. Hắn vừa từ thang máy đi lên thì gặp Lý Trạch không biết từ văn phòng nào đi ra. Lý Trạch nhìn thấy hắn, chào hỏi đơn giản rồi báo cho hắn một tin mới.

"Tâm Sầm đến công ty rồi."

Đây xem như là tin tức lớn nhất hôm nay của tập đoàn. Trình Tâm Sâm là con gái một của Trình tổng, sau khi du học nước ngoài về thì trực tiếp vào tập đoàn của ba mình, mà gần đây Trình Chiêu Khang có dấu hiệu lui về, người trong tập đoàn đều đoán là cô ấy về thay thế ba mình.

Đây là một sự thay đổi rất lớn, dù sao Trình Chiêu Khang trong tập đoàn Yến thị chính là một trong ba đầu tàu lớn, hiện tại tầng quản lý đang có sự thay đổi chậm rãi, thời gian này người trong tập đoàn ai cũng hoang mang lo lắng, tâm trạng chung cũng trở nên nóng nảy hơn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...