Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 9
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Yên Nam Nguyên phát rồ xông lên, Yến Bắc Thần bình tĩnh nhìn, không né tránh.
Yến Nam Nguyên dù sao cũng là nhị thiếu gia, bảo vệ trong nhà vừa rồi thấy anh ta bình tĩnh hơn đã hơi thu lại sức lực. Bởi thế mà thời điểm này anh ta thình lình phát rồ xông tới, mấy người đó suýt thì đã không ngăn kịp. Trong lúc đám người rơi vào hỗn loạn, mấy người bảo vệ cố gắng ngăn nắm đ.ấ.m của anh ta trước Yến Bắc Thần, thì từ cách đó không xa truyền đến một giọng nói uy nghiêm.
"Nam Nguyên."
Nghe thấy giọng nói này, động tác của Yến Nam Nguyên lập tức ngừng lại. Yến Bắc Thần quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, cười híp mắt nói.
"Anh cả, anh đến rồi."
-
Người đến là đại thiếu gia Yến Nam Tân. Yến Bắc Thần cười híp mắt chào hỏi, Yến Nam Tân nhìn nụ cười đó của hắn, kìm nén tâm trạng nơi đáy mắt, bảo hắn cho những người giúp việc và bảo vệ đứng xung quanh tản đi.
Yến Bắc Thần phẩy phẩy tay, nhóm người nhanh chóng rời khỏi, có anh cả ở đây, Yến Nam Nguyên cũng không có một lời phản bác, cho toàn bộ người đi theo mình rời đi. Cuối cùng chỉ còn lại ba anh em Yến gia cùng nhau đi vào từ đường.
Từ đường của Yến gia nằm ở một tòa nhà độc lập, nếu đã là chuyện liên quan đến từ đường thì dĩ nhiên là phải giải quyết ở nơi này. Yến Bắc Thần đẩy mở cửa, đi vào, sau đó ngồi xuống một chiếc bồ đoàn.
Yến Bắc Thần sắc mặt như thường nhìn về phía hai người anh đứng ở cửa. So với hắn, sắc mặt của hai người anh trai người sau khó coi hơn người trước, đặc biệt là sau khi nhìn thấy một bài vị duy nhất còn lại trên bàn thờ thì đến cả Yến Nam Tân là người biết khắc chế nhất cũng nhíu chặt mày.
Mà Yến Nam Nguyên sau khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ngọn lửa bị anh cả đè xuống một lần nữa bùng lên, vừa muốn xông lên vung nắm đ.ấ.m về phía Yến Bắc Thần thì đã bị Yến Nam Tân đứng một bên cản lại.
"Anh! Nó biến từ đường trong nhà thành cái dạng này rồi mà anh còn nhẫn nhịn?" Yến Nam Nguyên đỏ mắt nhìn chằm chằm Yến Bắc Thần, đến cả người anh cả mà anh ta kính trọng nhất cũng sắp không cản được nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Em muốn làm gì?" Yến Nam Tân gằn giọng quát lớn: "Đánh cậu ta một trận, sau đó ngồi tù?"
So với một Yến Nam Nguyên dễ bị kích động, Yến Nam Tân quả nhiên trầm ổn hơn rất nhiều, anh ta vừa mở miệng nói như vậy, Yến Nam Nguyên nhìn Yến Bắc Thần ngồi im lặng trên bồ đoàn nhìn hai anh em họ với ánh mắt như đang nhìn hai con khỉ nhảy nhót trong vườn bách thú. Mà hắn đúng là đã sớm coi họ như con khỉ rồi, bắt đầu từ năm mười tám tuổi được đưa về Yến gia nuôi dưỡng, hắn đã luôn coi người Yến gia như khỉ mà chơi đùa.
Anh ta không cần hoài nghi liệu Yến Bắc Thần có dám làm ra chuyện như vậy hay không, thậm chí rất có thể sau khi anh ta động thủ rồi, Yến Bắc Thần còn có thể gán thêm mấy cái tội danh, cho anh ta cả đời ngồi trong tù ngục. Hắn vẫn luôn là như thế, một kẻ âm ngoan xảo quyệt, rõ ràng đã thành công đuổi tận g.i.ế.c tuyệt người Yến gia, nhưng mà hắn vẫn còn chưa thỏa mãn, hắn còn muốn xem người Yến gia tiếp tục khổ sở chật vật đến cuối đời. Hắn đã không còn là một con người bình thường nữa, mà là một kẻ có tâm lý biến thái.
"Tin tức hôm qua về từ đường là mày cố tình để cho tao biết." Yến Nam Nguyên được anh cả nhắc nhở rốt cuộc đã lấy lại tỉnh táo, suy nghĩ kỹ càng, hiện tại ngoại trừ phẫn nộ, còn có cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh ta nhìn Yến Bắc Thần như nhìn một con quỷ đến từ địa ngục, nhất thời có cảm giác suy sụp.
So với Yến Nam Nguyên, Yến Nam Tân trầm ổn hơn rất nhiều. Anh ta nhìn Yến Bắc Thần ngồi trên bồ đoàn, lại nhìn bài vị duy nhất trên bàn thờ, nói: "Bắc Thần, chuyện trước đây đều là ba làm, sai cũng là ông ấy sai, bây giờ ông ấy c.h.ế.t rồi, em còn muốn thế nào nữa?"
Yến Bắc Thần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hai tay đặt trên đùi, Yến Nam Tân hỏi xong, hắn nhấc mắt quét qua hai anh em Yến gia, khẽ mỉm cười, sau đó chống hai tay về sau người.
"Em muốn thế nào? Em muốn cha nợ thì con trả nha."
Yến Bắc Thần nói xong, Yến Nam Nguyên nói: "Mày đừng có quên, mày cũng là con trai của ông ấy."
Yến Nam Nguyên vừa nhắc nhở như vậy, Yến Bắc Thần lập tức ngồi thẳng người. Hắn nhìn Yến Nam Nguyên, sau đó thay đổi tư thế, từ ngồi thành thành quỳ.
Hắn cung kính dập đầu với bài vị, hướng về phía bài vị nói: "Xin lỗi! Đối với những tổn thương ba con đã làm với mẹ, con thay mặt ông ấy gửi lời tạ tội đến người."
Yến Nam Nguyên và Yến Nam Tân đứng một bên: "..."
Động tác quỳ gối dập đầu của Yến Bắc Thần quá mức trôi chảy thành thục, lại nói xong một câu như thế, tiếp tục quay sang nói với Yến Nam Tân và Yến Nam Nguyên đứng ở đằng sau: "Hai người cũng đến đi, em đã chuẩn bị ba chiếc bồ đoàn rồi, anh cả bên trái, anh hai bên phải, chúng ta cùng nhau thay ba tạ tội với mẹ em."
Sắp xếp cũng thật chu toàn.
Yến Bắc Thần đưa lưng về phía hai người, bóng lưng thẳng tắp quỳ ở đó. Cánh cửa từ đường mở rộng, ánh nắng từ bên ngoài chiếu thẳng vào, dừng trên lưng hắn. Làn da vốn đã nhợt nhạt nay càng giống như đang bị ánh mặt trời hòa tan, ở một nơi trang nghiêm lượn lờ hương khói này tăng thêm hai phần quỷ dị và điên cuồng.
--------------------------------------------------













