Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 8
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
"Không làm được?" Yến Bắc Thần hỏi.
Yến Bắc Thần hỏi xong, An Hạ lắc lắc đầu. Cô cúi đầu, gõ gõ gì đó trên màn hình, sau đó, cô ngẩng đầu, đồng thời ấn một cái trên màn hình.
"Thiếu gia."
Ánh mắt của Yến Bắc Thần khẽ động.
Chức năng trong điện thoại giúp chuyển văn bản thành giọng nói, phát ra một âm thanh máy móc của nữ giới, tiếng nói này lại vì chiếc điện thoại đã quá xuống cấp mà chất lượng âm thanh kém tệ, còn hơi rè rè, vang lên trong nhà ăn trống trải càng trở nên quỷ dị.
Cho âm thanh này phát lên xong, bảo mẫu nhỏ dùng ngôn ngữ ký hiệu giải thích với hắn.
[Em không thể gọi thẳng tên của thiếu gia.]
Cô là trợ lý sinh hoạt của hắn, giữa hai người là quan hệ chủ tớ, Yến Bắc Thần là người trả tiền lương cho cô, cô không thể gọi thẳng tên hắn. Đây là lễ phép, cũng là quy củ.
An Hạ giải thích xong thì hạ cánh tay xuống, ngoan ngoãn im lặng nhìn hắn. Yến Bắc Thần sau khi nghe được âm thanh kia phát ra thì thoáng im lặng. Hắn bình tĩnh nhìn bảo mẫu nhỏ, một hồi lâu sau, khẽ cười một tiếng.
"Cũng không tồi." Yến Bắc Thần cười nói.
Nụ cười của hắn so với vừa rồi đã có thêm thích thú, không biết là vì giọng nói máy móc phát ra từ điện thoại, hay là vì An Hạ nói không thể gọi thẳng tên mình. Tóm lại là đã có một chuyện thú vị khiến hắn vui vẻ, đến cả đôi môi mỏng nhợt nhạt của hắn cũng có sức sống hơn đôi chút.
An Hạ nhìn thấy hắn cười, ngón tay lại ấn xuống.
"Thiếu gia." Giọng nói nữ máy móc rè rè kia lại vang lên.
Yến Bắc Thần: "..."
An Hạ lại cúi đầu gõ gõ gì đó, sau đó ấn phát.
"Thiếu gia, em thật sự có thể làm tốt mà."
Yến Bắc Thần: "..."
Bảo mẫu nhỏ vẫn còn chưa dừng lại.
"Thiếu gia, xin hãy giữ em lại."
Yến Bắc Thần: "..."
Giọng nói nữ máy móc rè rè không ngừng vang lên, ở lần thứ ba, Yến Bắc Thần rốt cuộc phải lên tiếng ngăn cản.
"Em phiền thật đấy." Yến Bắc Thần nói.
An Hạ ngẩng đầu, thấy được ý cười trong mắt thiếu gia.
"Cũng may là em không thể nói, nếu không chắc tôi sẽ bị em làm phiền c.h.ế.t." Thiếu gia khẽ than.
An Hạ cười với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Bảo mẫu nhỏ không thể nói, kể cả cười thì cũng là một nụ cười im lặng. Cô vẫn còn giữ tư thế ngồi xổm như cũ, ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi khẽ cong, đuôi mắt cong cong, đôi mắt đen láy theo nụ cười đó càng trở nên lấp lánh sáng ngời, như là mặt hồ u tối dưới ánh trăng, khiến bản thân cô cũng trở nên có sức sống. Thậm chí là khuôn mặt bình thường không có gì đặc biệt của cô cũng rực rỡ theo.
Yến Bắc Thần nhìn bảo mẫu nhỏ cười, cũng khẽ cười theo cô: "Thế thì em..."
"Thiếu gia!"
Yến Bắc Thần còn chưa nói xong thì bị tiếng nói gấp gáp sốt ruột cắt ngang. Yến Bắc Thần không vui hơi híp mắt, chuyển tầm mắt sang, nhìn người đứng ở sau lưng mình.
Người đến là một bảo vệ, anh ta thở hồng hộc đứng ngoài cửa, nhìn thấy biểu cảm này của Yến Bắc Thần thì hơi thấp thỏm, nói.
"Nhị thiếu gia mang theo người xông vào từ đường rồi ạ."
-
Tòa nhà chính cách nơi đó không xa, Yến Bắc Thần đi dọc theo hành lang đến từ đường, đập vào mắt là một khung cảnh ầm ĩ hỗn loạn. Yến Nam Nguyên mang theo khoảng chừng bảy tám người, sắc mặt cực kỳ khó coi đứng trước cửa, bảy tám người đứng trước anh ta tạo thành một lớp sóng xô đẩy hàng người bảo vệ chặn ở cửa, mắt thấy đã sắp không ngăn được nữa.
Yến Bắc Thần hờ hững nhìn một màn này, lên tiếng.
"Anh hai, mới sáng sớm anh đã làm gì ở đây thế?"
Lực chú ý của Yến Nam Nguyên vốn đang dừng trên mười mấy người đang không ngừng xô đẩy, nghe thấy tiếng của Yến Bắc Thần thì sắc mặt càng trầm xuống. Quay đầu nhìn thấy hắn, tức giận tích tụ trong lòng cả một đêm rốt cuộc bùng nổ, anh ta xông thẳng đến trước mặt Yến Bắc Thần.
"Yến Bắc Thần!"
Yến Nam Nguyên năm nay khoảng chừng hai mươi bảy hai mươi tám, thân hình to lớn dũng mãnh, còn đeo theo cái khuôn mặt đằng đằng sát khí xông tới không khỏi khiến người ta hoảng sợ. Nhưng mà vài giây trước khi anh ta xông được đến trước mặt Yến Bắc Thần thì đã bị mấy người bảo vệ xung quanh phản ứng nhanh như cắt tóm gọn.
Bị mấy người cùng lúc giữ chặt, Yến Nam Nguyên giãy dụa một hồi cũng không có kết quả. Cơn thẹn và phẫn nộ cùng lúc nổ tung trong lòng, đôi mắt hằn lên tia máu, anh ta nhìn Yến Bắc Thần mà mắng.
"Yến Bắc Thần, mày con mẹ nó có bản lĩnh thì bảo lũ này thả tay ra!"
Yến Bắc Thần cao ráo tuấn tú đứng ở đó, nghe Yến Nam Nguyên nói vậy thì cười một tiếng, nói: "Anh hai thật biết nói đùa, em bảo họ thả ra thì anh đến đ.á.n.h em mất à."
"Mày đáng bị đánh, mẹ nó mày mang bài vị của Yến gia đi đâu rồi!?" Yến Nam Nguyên đỏ mắt hỏi.
Yến Bắc Thần giống như tỉnh ngộ, nói: "A, hóa ra là anh đến vì chuyện này."
Nói xong, Yến Bắc Thần lắc đầu: "Không biết nữa, em bảo họ quét dọn xong thì vất đi, có lẽ đang ở bãi rác, hoặc là được người ta nhặt mang về làm củi đốt rồi."
Yến Nam Nguyên nghe Yến Bắc Thần nói xong, nhục nhã và phẫn nộ cùng lúc xông lên đỉnh đầu, anh ta phát điên khiến sức lực so với vừa rồi tăng lên mấy lần, đôi mắt rực lửa, dùng toàn lực đ.á.n.h về phía Yến Bắc Thần.
"Thằng điên này! Tao phải g.i.ế.c mày!"
--- Lời tác giả ---
Áu uu~ Yến tổng có thừa tế bào điên ở trên người đó~
*
88: Vẻ đẹp của nam9 là vẻ đẹp của bệnh tật, Bát đoán là bệnh trên cả hai phương diện cơ thể và tâm lý :>>
Chương truyện hôm nay dành tặng Bối Diệp bae, cô gái nhỏ vẫn kiên trì và âm thầm đi theo làm cả đống việc vặt cho Bát bao nhiêu năm nay, cũng là người càm ràm suốt ngày, rốt cuộc thành công kéo Bát quay lại với CP88 sau 2 năm lặn mất tăm và dự định sẽ lặn luôn haha (Thời gian trước ẻm vẫn hỗ trợ Bát dịch truyện soát chính tả các kiểu, dạo này bận nên thôi nhưng toàn bộ ảnh minh họa cho chương truyện mà Bát dùng đều là ẻm bỏ thời gian nghỉ trưa lướt weibo kiếm đó ^^~)
Dù sao thì, chúc mừng sinh nhật bé Dịp nha~ Sinh nhật vui vẻ kkk~
--------------------------------------------------













