Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 10
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
"Mày điên thật rồi." Yến Nam Nguyên rốt cuộc nhận ra bản thân hôm nay không nên đến đây, anh ta đè lại cảm giác khủng hoảng trong lòng, lẩm bẩm một câu.
Yến Bắc Thần quay đầu, sắc mặt hắn dưới ánh mặt trời trở nên gần như trong suốt, ngược lại đôi môi giống như dần dần có màu sắc. Màu m.á.u chậm rãi hiện lên môi hắn, khóe môi mỏng khẽ cong lên, vẽ ra một nụ cười.
"Thế sao? Đây không phải là bị các người bức điên sao?"
-
Lúc quản gia Lâm vào đến từ đường, nhìn thấy Yến Bắc Thần ngồi trên bồ đoàn không biết đang suy nghĩ cái gì. Hắn ngồi xếp bằng ở đó, mặt hướng về phía bài vị, cổ hơi ngửa, giống như chỉ có như thế thì hắn mới có thể nhìn thẳng vào bài vị.
Yến Bắc Thần nghe được tiếng bước chân của quản gia Lâm, hắn cũng không quay đầu, hỏi: "Đi rồi?"
"Đi rồi." Quản gia Lâm đứng đằng sau Yến Bắc Thần, đáp một câu.
Vừa rồi hai người Yến Nam Tân và Yến Nam Nguyên cùng nhau rời khỏi từ đường đều là sắc mặt khó coi, đặc biệt là Yến Nam Nguyên. Đưa hai người khỏi đại trạch Yến gia xong, quản gia Lâm nhanh chóng quay lại tìm Yến Bắc Thần.
Yến Bắc Thần cười một tiếng: "Thật không biết hai người anh trai này nghĩ cái gì, Yến gia còn không bảo vệ được, quay về đòi mấy cái miếng gỗ vỡ nát kia làm gì?"
Vừa rồi trước khi rời đi Yến Nam Tân đã mềm mỏng đưa ra yêu cầu muốn đưa bài vị của Yến gia về tự mình lo chuyện hương khói, hỏi Yến Bắc Thần rốt cuộc giấu bài vị đi đâu rồi. Đúng là những con người ngây thơ tốt bụng, ngây thơ đến mức nghĩ Yến Bắc Thần chỉ giấu bài vị đi đâu thôi, nhưng hắn thật sự đã vất đi rồi.
Yến Bắc Thần cười giễu hai anh trai xong, im lặng thêm một lát mới từ bồ đoàn đứng dậy. Hắn làm mấy động tác giãn cơ, sau đó đi ra ngoài.
"Con về ngủ thêm một giấc đây, sáng sớm ngày ra đã bị Yến Nam Nguyên ồn ào đ.á.n.h thức rồi, còn chưa ngủ được tí nào."
Quản gia Lâm nhìn theo bóng lưng cao ráo rời đi, hỏi: "Bữa sáng thì sao?"
"Mười giờ." Yến Bắc Thần nói, "Mười một giờ con phải đi họp, chín rưỡi bác cho người gọi con dậy."
Yến Bắc Thần nói xong, quản gia Lâm cúi đầu đáp một tiếng.
"Vâng."
-
Hai anh em Yến gia sau khi nháo một trận thì đã rời đi, thiếu gia ở từ đường thêm một lát cũng quay về phòng ngủ tiếp, Yến gia một lần nữa trở về yên bình.
Nhưng mà cũng chỉ là bề ngoài, sáng sớm đã náo loạn như vậy, nhóm người giúp việc đều không nhịn được đi hỏi mấy người bảo vệ. Chuyện của gia tộc lớn luôn khiến người ta không kìm được tính hóng hớt của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Đúng là chỉ còn lại một cái bài vị, lúc đó tôi đi sau mọi người nên lúc thiếu gia đẩy cửa kịp liếc một cái."
"Vậy những bài vị khác của tổ tông Yến gia thì sao?"
"Vất đi rồi, nghe nói là thiếu gia đặt lên một cái bàn, lại cầm đao c.h.é.m gãy đôi toàn bộ."
"Mẹ của con ơi, này này này... thiếu gia không sợ gặp báo ứng hả trời?"
"Sợ gì chứ. Cô xem thiếu gia nhà chúng ta có chỗ nào giống người bình thường không?"
Nhóm người giúp việc trong tòa nhà chính vừa dọn dẹp vừa nhỏ giọng bàn tán chuyện ban sáng. An Hạ ngồi xổm trước chiếc ghế ăn, lau sạch đến mức không moi ra được một vết bẩn.
"An Hạ."
Quản gia Lâm không biết đứng phía sau từ bao giờ, ông ấy vừa lên tiếng, mấy tiếng thì thầm nói chuyện hoàn toàn biến mất. An Hạ ngẩng đầu, nhìn quản gia Lâm.
"Mười giờ thiếu gia phải dậy ăn sáng, thiếu gia ngủ rất say, cô đi gọi thiếu gia dậy đi." Quản gia Lâm nói.
Quản gia Lâm nói xong, những người giúp việc đang quét dọn trong nhà ăn đều nhìn về phía An Hạ. An Hạ từ trên đất đứng dậy, gật gật đầu biểu thị đã biết.
Quản gia Lâm bàn giao xong, lại dặn dò mấy người giúp việc trong bếp mười giờ thiếu gia sẽ ăn sáng, để họ chuẩn bị, sau đó thì rời khỏi.
Quản gia Lâm vừa đi, mẹ Vương là người đầu tiên bước đến trước mặt An Hạ, vui mừng nói: "Tiểu An, thiếu gia giữ con lại rồi?"
Một người giúp việc đứng bên cạnh lập tức nói: "Chỉ đi gọi dậy thôi mà, còn chưa nói là cho cô ấy làm trợ lý."
Người giúp việc trẻ tuổi kia lúc trước cũng đến đây để ứng tuyển vị trí trợ lý sinh hoạt nhưng không được nhận nên hiện tại ở lại tòa nhà chính làm giúp việc.
Mẹ Vương coi lời nói ấy như gió thoảng bên tai, chỉ cười cầm lấy chiếc khăn trong tay An Hạ, nói: "Con mau đi đi, đừng làm trễ giờ thiếu gia dậy ăn sáng."
Mẹ Vương nói xong, An Hạ gật gật đầu, rời khỏi nhà ăn.
-
An Hạ đi thẳng lên tầng hai của tòa nhà chính.
Tòa nhà chính là kiến trúc lớn nhất của đại trạch Yến gia, cao sáu tầng, mà diện tích mỗi tầng đều rất lớn. Phòng của thiếu gia ở tầng hai, là căn phòng lớn nhất của tầng này. An Hạ theo chỉ thị của quản gia Lâm mở cửa phòng thiếu gia.
Cửa phòng ngủ mở ra, giống như đang bước vào một không gian biệt lập.
Không phải là nói phong cách của nó khác với phong cách của tòa nhà chính, mà là, tiến vào nơi này giống như đang bước vào một căn nhà khác.
Cửa mở ra, đập ngay vào mắt là một phòng khách lớn hơn trăm mét vuông. Trong phòng khách có sô pha, lò sưởi, giá sách, đèn chùm... Giống như bản thu nhỏ phỏng theo phòng khách của tòa nhà chính. Mà hai bên trái phải phòng khách, mỗi bên có hai cánh cửa, tổng cộng là bốn phòng. Quản gia Lâm nói phòng ngủ của thiếu gia ở cánh cửa bên tay phải, nơi gần cửa sổ.
--------------------------------------------------













