Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 82

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Lý Văn Tiệp thu hồi ánh mắt, nói với An Hạ "đi đây" rồi xoay người rời đi.

An Hạ quay về bên cạnh Yến Bắc Thần, hắn nhìn cô, hỏi: "Hôm nay đi dạo quanh trường rồi?"

Nhắc đến chuyện này, trong mắt An Hạ lập tức có ý cười, cô gật gật đầu.

Yến Bắc Thần quét mắt về phía sân trường, nói: "Vậy em đưa tôi đi dạo đi."

Dáng vẻ như sẽ không về ngay.

Vừa ăn xong, đi dạo một vòng tiêu thực cũng là ý hay. An Hạ bèn gật đầu, hai người đi lên con đường nhỏ nối từ cửa nhà ăn ra khuôn viên trường.

Sân trường đại học thật ra khá giống với một công viên cỡ lớn.

Nhưng trong công viên không có nhiều kiến trúc thế này, cũng không có nhiều sinh viên.

Bây giờ là chín giờ tối, đèn đường được bật lên, ánh sáng chiếu xuống con đường nhỏ, hai bên là hàng cây già. Sinh viên vừa kết thúc tiết tự học buổi tối, lưng khoác ba lô rời khỏi toà nhà lớp học, đi về phía ký túc xá.

Yến Bắc Thần và An Hạ đi giữa dòng người, cuối cùng đi vào con đường khá thưa vắng dẫn tới sân thể dục.

Con đường này khá vắng vẻ, nhưng qua một hàng rào, ở trong sân thể d.ụ.c lại có không ít người. Có chạy bộ buổi tối, có đi dạo, càng nhiều là những cặp đôi hẹn hò yêu đương.

Yến Bắc Thần và An Hạ đi dưới ánh sáng đèn đường, Yến Bắc Thần đi ở mép đường, An Hạ đi bên cạnh, đi được một lúc, Yến Bắc Thần thoáng nhìn về phía sân trường, nói.

"Ngôi trường này cũng không tệ."

Yến Bắc Thần đ.á.n.h giá xong, An Hạ nhìn hắn, cười cười, sau đó nâng tay.

[Bọn họ đều học giỏi lắm mới thi được vào đây.]

"Em cũng học giỏi mà." Yến Bắc Thần nói.

Lúc ăn cơm tuy Yến Bắc Thần không tham gia, nhưng cũng nghe được không ít chuyện hồi cấp ba của bọn họ. Hắn là người giỏi tổng kết, cuối cùng tổng kết ra như thế.

An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, Yến Bắc Thần lại nói.

"Nhưng bây giờ họ là sinh viên, em lại là bảo mẫu nhỏ của tôi "

Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ nhìn hắn cười, nâng tay.

[Bảo mẫu nhỏ cả đời.]

Yến Bắc Thần nhìn cô biểu đạt xong, khẽ cười. Cười xong, Yến Bắc Thần dừng chân, đứng dưới một cột đèn, nhìn về phía sân thể dục.

Bên trong là những cô cậu sinh viên vô ưu vô lo, cười đùa vui vẻ. Yến Bắc Thần nhìn trong chốc lát, hỏi An Hạ: "Vì sao em đồng ý để tôi cùng đến đây ăn cơm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn.

Đây thật ra là một chuyện khá khó xử. Bạn học tụ tập, còn là bọn họ trả tiền ăn, dẫn theo một người họ hàng đã thấy ngại rồi, cô đây còn dẫn theo ông chủ của mình. Thậm chí ông chủ này còn chênh lệch tuổi tác thân phận với bọn họ, khiến buổi tụ tập bạn bè này trở nên cực kỳ gượng gạo. An Hạ là người luôn hạn chế nhất việc làm phiền người khác, vậy mà sau khi hắn yêu cầu, cô lại không hề do dự lập tức đồng ý dẫn theo cục phiền toái to bự là hắn đến ăn cơm.

Không cần biết là khó khăn thế nào, chỉ cần hắn mở miệng, cô nhất định sẽ đồng ý.

Yến Bắc Thần hỏi xong, An Hạ cũng không trả lời ngay, hắn nhìn cô, nói: "Em quá nghe lời rồi."

"Bởi vì tôi đưa em tiền, nên em có thể bán luôn cả tự do của mình cho tôi?"

Nhắc đến chuyện tiền bạc, An Hạ rốt cuộc khẽ động. Cô nhìn Yến Bắc Thần, hắn nói xong cũng đã xoay người đối diện với cô, còn hơi cúi người.

Người đàn ông đứng dưới ngọn đèn đường, cơ thể cao lớn được ánh sáng ấm áp bao lấy, bởi vì hắn hơi cúi người, nên trên khuôn mặt tạo ra một đường ranh giới sáng tối, khiến hắn càng đẹp trai hơn.

Bởi vì khoảng cách được rút ngắn, An Hạ có thể thấy rõ ý cười trong mắt hắn. Hắn cười nhìn cô, hỏi.

"Vậy nếu tôi đưa ra yêu cầu khác thì sao?"

"Ví như tôi nói tôi thích em, muốn em gả cho tôi, lẽ nào em cũng đồng ý luôn hả?"

-

An Hạ đưa mắt nhìn Yến Bắc Thần.

Ánh đèn sau lưng hắn, trên mặt Yến Bắc Thần là bóng đen, ánh mắt vốn không quá đen giống như cũng bị phủ một lớp lụa mỏng, khiến người đối diện khó nhìn ra cảm xúc trong đó là gì.

Hắn nói xong, ý cười trong mắt dường như cũng theo đó thu lại mấy phần. Hắn nhìn cô, có một cái chớp mắt, An Hạ có cảm giác bản thân đang đứng trước một vực sâu.

Hai người cứ như thế im lặng đối diện, khoảng cách giữa hai người rõ ràng rất gần, có gió thổi qua, lướt trên làn da ấm, mang đến cảm giác lành lạnh rất rõ ràng.

An Hạ nhìn Yến Bắc Thần, cổ họng khẽ động, khiến cằm cô cũng hơi động nhẹ. Nhưng rất nhanh, cô nhớ ra mình không thể nói, bèn nâng tay.

[Thiếu gia sẽ không.]

Yến Bắc Thần rũ mắt, nhìn tay cô không nói gì.

Yến Bắc Thần chính là một người tùy tâm tùy ý, nhưng hắn lại không phải người tốt bụng không lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn. Nếu hắn biết rồi, bởi vì chuyện hắn đưa cô tiền, thì hắn có thể yêu cầu cô bất cứ điều gì. Chẳng qua dù là yêu cầu khác người thế nào, thì cũng sẽ không quá phận.

Hắn sẽ không làm ra chuyện biết rõ cô sẽ không từ chối, lại nhất quyết muốn cô ở bên mình thế này.

Ngoài ra, hắn cũng không có lý do để làm như thế.

Hắn lại không thích cô.

Trước giờ hắn luôn nói chuyện kiểu vô tâm vô tính, lời gì cũng có thể mang ra đùa, một câu như thế tám chín phần cũng là đang đùa mà thôi.

--- Lời tác giả ---

Đúng rồi, cầu hôn rồi, tình tiết đang được x3 tốc độ

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...