Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 7
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Bảo mẫu nhỏ này đúng là rất nhỏ. Nhìn qua có lẽ cũng chỉ tầm mười tám mười chín, ốm nhom một mẩu. Có lẽ vì để tiện làm việc nên tóc của cô được quấn lại rồi kẹp gọn ở sau đầu, lộ ra cái cần cổ trắng muốt tưởng chừng bóp một cái là nát tan.
Cô không tính là xinh đẹp, khuôn mặt bình thường không có gì đặc sắc, nhưng lại được một đôi mắt và làn da trắng như tuyết nâng đỡ, miễn cưỡng tính là thanh tú. Khuôn mặt trái xoan, đường lông mày đơn giản, mũi không cao, nhưng được cái nhìn khá xinh xắn. Một đôi môi hơi nhợt nhạt, vừa rồi vì thấy hắn mà căng thẳng khẽ mím lại thành một đường, trước mắt đã dần thả lỏng giãn ra, m.á.u huyết cũng quay về.
Là một cô gái nhan sắc bình thường có thể dễ dàng gặp được trên đường.
Nhưng cô lại không bằng một cô gái bình thường, một cô gái bình thường sẽ tươi tắn hơn cô rất nhiều. Bởi hắn có thể nhìn ra được trên người cô mang theo một loại yên tĩnh ưu tư và trầm mặc của một người gặp phải chướng ngại về ngôn ngữ.
Đánh giá xong, Yến Bắc Thần đối diện với ánh mắt của cô, hỏi: "Thật sự không thể nói sao?"
Ánh mắt của hắn cũng đã có đôi chút thay đổi, mang theo hứng thú. An Hạ nhìn ý cười trong mắt hắn, lại gật gật đầu.
Yến Bắc Thần khẽ cười, giọng nói mang theo nghi ngờ, hỏi cô: "Em không thể nói thì sao có thể làm bảo mẫu cho tôi được?"
Lời vừa dứt, ánh mắt của An Hạ thoáng thay đổi.
Hôm qua quản gia Lâm đã nói, cô có thể ở lại hay không toàn bộ là dựa vào quyết định của thiếu gia. Những lời này của thiếu gia không tỏ rõ thái độ, nhưng An Hạ lại cảm giác được thấp thoáng hàm ý trong đó. Cô thoáng căng thẳng, giơ tay, làm động tác của ngôn ngữ ký hiệu.
[Em biết ngôn ngữ ký hiệu.]
Cánh tay của cô cũng nhỏ nhắn mảnh mai như chính cơ thể này, tay áo theo động tác của cô hơi trượt xuống, lộ ra cái cổ tay trắng ngần như tuyết.
Yến Bắc Thần hiểu được ngôn ngữ ký hiệu, từ nhỏ đã hiểu rồi. Thậm chí nói, sau khi cô bảo mẫu nhỏ giơ tay lên, suy nghĩ của hắn giống như đã theo động tác của cô phiêu du đến một nơi xa. Đợi hắn phục hồi lại tinh thần, ánh mắt quay về bảo mẫu nhỏ, cô đã lại vì căng thẳng mà mím môi, đôi môi vốn đã có hơi hồng hào lại trở về nhợt nhạt.
Yến Bắc Thần nhìn cô, nhất thời im lặng.
Tối qua lúc quản gia Lâm báo với hắn chuyện trợ lý sinh hoạt, hắn đã nói hôm nay xem thử rồi tính sau. Nhưng mà hiện tại, Yến Bắc Thần cảm thấy lẽ ra mình phải trực tiếp từ chối từ hôm qua.
Vị trí trợ lý sinh hoạt này không phải là một công việc đơn giản, phải làm nhiều hơn một người giúp việc bình thường, cũng phải tỉ mỉ kỹ càng hơn rất nhiều. Nó đòi hỏi sự thông minh, tinh tế, nghiêm túc, kiên nhẫn, còn phải có một khả năng quan sát cực kỳ tốt và khả năng hiểu ý rất nhanh. Người bình thường còn khó làm tốt, một người có trở ngại về ngôn ngữ như cô thì có thể làm tốt thế nào đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Nhưng mà bảo mẫu nhỏ hình như không định dễ dàng từ bỏ như thế. Ánh mắt của cô dán chặt trên người hắn, giống như đã coi cuộc đối thoại hiện tại của hai người thành một buổi phỏng vấn quan trọng.
Nếu hôm qua trực tiếp từ chối thì hôm nay đã không phải phiền lòng thế này rồi.
Yến Bắc Thần nhìn bảo mẫu nhỏ, nói: "Ngôn ngữ ký hiệu có thể nói với tôi tên của em không?"
Ngôn ngữ ký hiệu có thể giúp người có trở ngại về ngôn ngữ trao đổi với người bình thường, nhưng mà khả năng truyền tải của nó vẫn khá hạn chế, không thể mang cái tên không có một quy luật nào nói cho người ta hiểu.
Yến Bắc Thần hỏi xong, An Hạ hơi dừng lại, sau đó cô cúi đầu, lấy điện thoại ra. Cầm điện thoại trên tay, An Hạ nhập tên của mình vào, sau đó đưa đến trước mặt Yến Bắc Thần.
Cùng với động tác đưa tới này của cô, Yến Bắc Thần hơi rũ mắt, dừng trên màn hình điện thoại. Trên đó viết tên của bảo mẫu nhỏ -- An Hạ.
Ngôn ngữ ký hiệu không thể biểu đạt thì cô có thể dùng điện thoại viết ra cho hắn đọc, đây chính là đáp án mà bảo mẫu nhỏ muốn trả lời hắn.
Yến Bắc Thần lại nhìn bảo mẫu nhỏ một cái.
Hắn cầm lấy điện thoại của cô.
Điện thoại bị thiếu gia cầm, vốn đặt trên tay cô nhìn còn khá to, nhưng khi thiếu gia cầm lại khiến nó nhỏ nhắn đi rất nhiều. Bàn tay của thiếu gia cũng trắng một cách nhợt nhạt, đối lập hoàn toàn với chiếc điện thoại cũ kỹ vỡ màn hình của cô. Ngón tay thon dài của hắn bởi vì đang nắm lấy viền điện thoại nên đầu ngón tay càng trắng hơn. Hắn gõ chữ trên màn hình, sau đó trả điện thoại lại cho An Hạ.
"Gọi tên tôi xem nào."
An Hạ nhận chiếc điện thoại nhìn ba chữ hiện trên màn hình - Yến Bắc Thần.
Đây đúng là hỏi khó cô. Bảo mẫu nhỏ rõ ràng không thể nói, bảo cô đọc tên của hắn ghi trên màn hình điện thoại đúng là không thể nào.
Dù là trước đó mỗi một vấn đề hắn đưa ra đã được cô gọn gàng đưa ra cách giải quyết, nhưng mà bắt cô lên tiếng, bắt cô gọi tên hắn, chuyện này đúng là làm khó cô rồi.
Bảo mẫu nhỏ nhìn tên của hắn ghi trên màn hình một lúc, lại ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Đôi mắt của cô thật sự rất đẹp, cứ như thế ngước lên nhìn hắn, hắn giống như có thể nhìn đến tận đáy của đôi con ngươi đen láy này.
--------------------------------------------------













