Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 7

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Bảo mẫu nhỏ này đúng là rất nhỏ. Nhìn qua có lẽ cũng chỉ tầm mười tám mười chín, ốm nhom một mẩu. Có lẽ vì để tiện làm việc nên tóc của cô được quấn lại rồi kẹp gọn ở sau đầu, lộ ra cái cần cổ trắng muốt tưởng chừng bóp một cái là nát tan.

Cô không tính là xinh đẹp, khuôn mặt bình thường không có gì đặc sắc, nhưng lại được một đôi mắt và làn da trắng như tuyết nâng đỡ, miễn cưỡng tính là thanh tú. Khuôn mặt trái xoan, đường lông mày đơn giản, mũi không cao, nhưng được cái nhìn khá xinh xắn. Một đôi môi hơi nhợt nhạt, vừa rồi vì thấy hắn mà căng thẳng khẽ mím lại thành một đường, trước mắt đã dần thả lỏng giãn ra, m.á.u huyết cũng quay về.

Là một cô gái nhan sắc bình thường có thể dễ dàng gặp được trên đường.

Nhưng cô lại không bằng một cô gái bình thường, một cô gái bình thường sẽ tươi tắn hơn cô rất nhiều. Bởi hắn có thể nhìn ra được trên người cô mang theo một loại yên tĩnh ưu tư và trầm mặc của một người gặp phải chướng ngại về ngôn ngữ.

Đánh giá xong, Yến Bắc Thần đối diện với ánh mắt của cô, hỏi: "Thật sự không thể nói sao?"

Ánh mắt của hắn cũng đã có đôi chút thay đổi, mang theo hứng thú. An Hạ nhìn ý cười trong mắt hắn, lại gật gật đầu.

Yến Bắc Thần khẽ cười, giọng nói mang theo nghi ngờ, hỏi cô: "Em không thể nói thì sao có thể làm bảo mẫu cho tôi được?"

Lời vừa dứt, ánh mắt của An Hạ thoáng thay đổi.

Hôm qua quản gia Lâm đã nói, cô có thể ở lại hay không toàn bộ là dựa vào quyết định của thiếu gia. Những lời này của thiếu gia không tỏ rõ thái độ, nhưng An Hạ lại cảm giác được thấp thoáng hàm ý trong đó. Cô thoáng căng thẳng, giơ tay, làm động tác của ngôn ngữ ký hiệu.

[Em biết ngôn ngữ ký hiệu.]

Cánh tay của cô cũng nhỏ nhắn mảnh mai như chính cơ thể này, tay áo theo động tác của cô hơi trượt xuống, lộ ra cái cổ tay trắng ngần như tuyết.

Yến Bắc Thần hiểu được ngôn ngữ ký hiệu, từ nhỏ đã hiểu rồi. Thậm chí nói, sau khi cô bảo mẫu nhỏ giơ tay lên, suy nghĩ của hắn giống như đã theo động tác của cô phiêu du đến một nơi xa. Đợi hắn phục hồi lại tinh thần, ánh mắt quay về bảo mẫu nhỏ, cô đã lại vì căng thẳng mà mím môi, đôi môi vốn đã có hơi hồng hào lại trở về nhợt nhạt.

Yến Bắc Thần nhìn cô, nhất thời im lặng.

Tối qua lúc quản gia Lâm báo với hắn chuyện trợ lý sinh hoạt, hắn đã nói hôm nay xem thử rồi tính sau. Nhưng mà hiện tại, Yến Bắc Thần cảm thấy lẽ ra mình phải trực tiếp từ chối từ hôm qua.

Vị trí trợ lý sinh hoạt này không phải là một công việc đơn giản, phải làm nhiều hơn một người giúp việc bình thường, cũng phải tỉ mỉ kỹ càng hơn rất nhiều. Nó đòi hỏi sự thông minh, tinh tế, nghiêm túc, kiên nhẫn, còn phải có một khả năng quan sát cực kỳ tốt và khả năng hiểu ý rất nhanh. Người bình thường còn khó làm tốt, một người có trở ngại về ngôn ngữ như cô thì có thể làm tốt thế nào đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

Nhưng mà bảo mẫu nhỏ hình như không định dễ dàng từ bỏ như thế. Ánh mắt của cô dán chặt trên người hắn, giống như đã coi cuộc đối thoại hiện tại của hai người thành một buổi phỏng vấn quan trọng.

Nếu hôm qua trực tiếp từ chối thì hôm nay đã không phải phiền lòng thế này rồi.

Yến Bắc Thần nhìn bảo mẫu nhỏ, nói: "Ngôn ngữ ký hiệu có thể nói với tôi tên của em không?"

Ngôn ngữ ký hiệu có thể giúp người có trở ngại về ngôn ngữ trao đổi với người bình thường, nhưng mà khả năng truyền tải của nó vẫn khá hạn chế, không thể mang cái tên không có một quy luật nào nói cho người ta hiểu.

Yến Bắc Thần hỏi xong, An Hạ hơi dừng lại, sau đó cô cúi đầu, lấy điện thoại ra. Cầm điện thoại trên tay, An Hạ nhập tên của mình vào, sau đó đưa đến trước mặt Yến Bắc Thần.

Cùng với động tác đưa tới này của cô, Yến Bắc Thần hơi rũ mắt, dừng trên màn hình điện thoại. Trên đó viết tên của bảo mẫu nhỏ -- An Hạ.

Ngôn ngữ ký hiệu không thể biểu đạt thì cô có thể dùng điện thoại viết ra cho hắn đọc, đây chính là đáp án mà bảo mẫu nhỏ muốn trả lời hắn.

Yến Bắc Thần lại nhìn bảo mẫu nhỏ một cái.

Hắn cầm lấy điện thoại của cô.

Điện thoại bị thiếu gia cầm, vốn đặt trên tay cô nhìn còn khá to, nhưng khi thiếu gia cầm lại khiến nó nhỏ nhắn đi rất nhiều. Bàn tay của thiếu gia cũng trắng một cách nhợt nhạt, đối lập hoàn toàn với chiếc điện thoại cũ kỹ vỡ màn hình của cô. Ngón tay thon dài của hắn bởi vì đang nắm lấy viền điện thoại nên đầu ngón tay càng trắng hơn. Hắn gõ chữ trên màn hình, sau đó trả điện thoại lại cho An Hạ.

"Gọi tên tôi xem nào."

An Hạ nhận chiếc điện thoại nhìn ba chữ hiện trên màn hình - Yến Bắc Thần.

Đây đúng là hỏi khó cô. Bảo mẫu nhỏ rõ ràng không thể nói, bảo cô đọc tên của hắn ghi trên màn hình điện thoại đúng là không thể nào.

Dù là trước đó mỗi một vấn đề hắn đưa ra đã được cô gọn gàng đưa ra cách giải quyết, nhưng mà bắt cô lên tiếng, bắt cô gọi tên hắn, chuyện này đúng là làm khó cô rồi.

Bảo mẫu nhỏ nhìn tên của hắn ghi trên màn hình một lúc, lại ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Đôi mắt của cô thật sự rất đẹp, cứ như thế ngước lên nhìn hắn, hắn giống như có thể nhìn đến tận đáy của đôi con ngươi đen láy này.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...