Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 73
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
An Hạ nhìn An Thanh, trong mắt cô cũng không có quá nhiều cảm xúc phức tạp, chỉ là lúc nâng tay, đầu ngón tay vẫn còn hơi run.
[Không ạ, bảo vệ lôi ông ta đi rồi.]
"Vậy thì tốt." An Thanh nhận được câu trả lời, cúi đầu chuẩn bị tiếp tục ăn cháo, nhưng chuyện này rốt cuộc vẫn mang đến ảnh hưởng nhất định, cô ấy đặt đũa xuống, nói: "Ông ta vậy mà còn dám tìm đến."
An Thanh không hề có tình cảm gì với người ba tên An Côn này, thậm chí là sự chán ghét cũng tiếc rẻ không muốn cho.
"Xem như mệnh ông ta tốt, không tìm được đến chỗ chị, nếu không, chị đ.á.n.h cho ông ta phải vào nằm viện thì thôi. Chúng ta cũng không còn là trẻ con như trước đây nữa, có thể phản kháng, bây giờ ông ta cũng già lắm rồi, hẳn là không còn bao nhiêu sức lực. Lần sau em mà thấy thì cứ xông thẳng tới mà đánh." An Thanh nói.
An Thanh cầm thìa cháo, nói hai câu như thế. Cô ấy thật sự có thể làm như đã nói, đ.á.n.h cho An Côn nhập viện. Nhưng cô ấy và An Hạ không giống nhau, An Côn khiến An Hạ phải chịu thống khổ từ khi còn nhỏ, sợ hãi đã khắc sâu vào xương cốt. An Côn với cô vẫn là một loại sợ hãi mang tính tinh thần, chỉ cần thấy ông ta, cô sẽ chạy trốn.
Nghĩ đến đây, An Thanh hoàn toàn mất hết khẩu vị, cô ấy cúi đầu, trong mắt cuối cùng vẫn xuất hiện một loại cảm xúc khác. Cô ấy cúi đầu trầm mặc hồi lâu, An Hạ đi tới nâng tay đặt lên vai cô ấy, An Thanh nâng đôi mắt đã đỏ lên, An Hạ bèn cười với cô ấy.
An Hạ cười rất im lặng, rất bình thản, vẫn là nụ cười của trước giờ. Cô thật sự quá nhỏ, quá gầy, ở trong trí nhớ của An Thanh, cô của khi đó còn gầy gò hơn, nhỏ bé hơn. Ngày hôm đó, cô ấy từ bên ngoài trở về, nhìn thấy An Hạ bị An Côn nhằm thẳng mặt mà đá, trên người An Hạ không có lấy một chỗ lành lặn. Mái tóc rối bù dính bẩn, mà cô, bị đạp trên đất, giống như một con búp bê vải bẩn thỉu rách nát. Thế nhưng khi con búp bê vải rách nát đó nhìn thấy cô ấy xuất hiện, trong mắt hiện lên ánh sáng, hướng về phía cô ấy mà cười.
An Thanh không biết đã bao lâu rồi mình không nhớ lại khung cảnh đó, cuộc sống bôn ba, khổ cực gì cũng đã từng trải qua, bởi thế cô ấy cũng không có thời gian rảnh rỗi mà đi nhớ lại.
Hiện tại, An Hạ sạch sẽ lành lặn đứng trước mặt cô ấy. Khóe mắt An Thanh cay cay, đưa tay đặt lên tấm lưng gầy của An Hạ, nhẹ nhàng vỗ hai cái.
Hai chị em đơn giản an ủi nhau, sau đó An Hạ nói cho An Thanh nghe chuyện Yến Bắc Thần sẽ giúp đỡ giải quyết chuyện phẫu thuật cho Tiêu Tiêu.
An Thanh biết công việc lần này của An Hạ, mẹ Vương nói là làm trợ lý tư nhân cho vị thiếu gia ở một nhà rất có tiền, nhưng điều kiện tiên quyết là cô có thể ăn ngủ luôn ở nơi làm việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Về chuyện có được nhận hay không, An Hạ vẫn luôn nhắn tin báo tình hình cho cô ấy. Đánh giá của An Hạ dành cho Yến Bắc Thần, cũng đều nói hết cho An Thanh.
Hôm qua Yến Bắc Thần nói sẽ cho luôn An Hạ số tiền này, nhưng An Hạ thật sự không thể cứ thế mà nhận không. Số tiền này là Yến Bắc Thần cho cô, nhưng tiền của hắn chính là của hắn, cô mượn cũng chính là mượn.
Cô quyết định tương lai sẽ tiếp tục làm trợ lý tư nhân cho Yến Bắc Thần thật lâu thật lâu, nếu như hắn đồng ý. Còn nếu hắn không muốn, đuổi cô đi, cô cũng sẽ tìm công việc khác, tiếp tục kiếm tiền, tích lại đến khi đủ thì trả cho hắn.
Bảo mẫu nhỏ rất nghèo, nhưng cũng biết không thể lấy không của người khác. Yến Bắc Thần chịu cho mượn đã là ân lớn dành cho cô rồi, An Hạ không thể chiếm đoạt luôn số tiền đó.
Hơn nữa, hôm qua sở dĩ An Hạ mở miệng hỏi xin mượn tiền Yến Bắc Thần, cũng là vì đụng phải An Côn. Nếu An Côn đã tìm được chị em họ, vậy thì sau này chắc chắn sẽ còn tìm đến làm phiền hai người. Nếu chỉ có hai người thì tốt rồi, nhưng bây giờ còn có thêm Tiêu Tiêu, để tránh đêm dài lắm mộng, cần phải lập tức làm phẫu thuật cho Tiêu Tiêu, bởi thế cô mới mặt dạn mày dày mà mượn tiền Yến Bắc Thần.
An Hạ nói quyết định của Yến Bắc Thần cho An Thanh nghe xong, cũng nói cả kế hoạch của chính mình. Về sau tiền của cô sẽ không gửi cho An Thanh nữa, cô sẽ mở riêng một sổ tiết kiệm, cứ đủ mười vạn sẽ lại chuyển cho Yến Bắc Thần.
An Thanh nghe cô nói, cũng không có ý kiến gì. Suy nghĩ của hai chị em không khác nhau, hiện tại có thể lập tức làm phẫu thuật cho Tiêu Tiêu thì sẽ có thể hóa giải tình trạng khẩn cấp của họ. Những chuyện khác, bọn họ đều có thể từ từ vượt qua.
"Được, mỗi tháng chị đi rút tiền sinh hoạt sẽ chuyển cho em một ít. Tuy không nhiều, nhưng chúng ta cùng làm với nhau, chậm rãi rồi cũng sẽ trả xong thôi."
Đối với việc Tiêu có thể lập tức phẫu thuật, là một người mẹ, đây thật sự là một chuyện đáng vui mừng, hốc mắt cô ấy vẫn còn đỏ.
An Hạ nghe xong lời của cô ấy, cũng không có gì phản đối, cười gật đầu. Sống lưng chống đỡ nhiều năm như thế của An Thanh rốt cuộc hơi cong xuống, dáng vẻ thả lỏng, giang tay ôm lấy An Hạ, giống như quả bóng cao su xì hơi.
"Hạ Hạ, quá tốt rồi, thật sự quá tốt rồi."
--------------------------------------------------













