Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 74
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Người Yến Bắc Thần đưa đến đi ra rất nhanh.
Sau khi người kia đến, lập tức làm thủ tục chuyển phòng bệnh cho Tiêu Tiêu. Hôm qua An Côn tìm đến tận tầng mười hai, hiển nhiên đã biết Tiêu Tiêu đang ở đây. Hôm qua sau khi An Côn đi, Yến Bắc Thần bèn sắp xếp bảy, tám bảo vệ đứng canh ở cửa thang máy, chỉ cần thấy An Côn sẽ lập tức đuổi đi, đây cũng là lý do vì sao cả tối qua hai mẹ con An Thanh đều được yên ổn.
Sau khi làm thủ tục, Tiêu Tiêu được trực tiếp đưa vào phòng bệnh vip. So với phòng bệnh thường, nơi này trang thiết bị vừa đầy đủ tiên tiến hơn, phương diện an toàn cũng đảm bảo hơn, không cần lo lắng An Côn sẽ lại tìm đến. Đồng thời, người kia liên hệ với bác sĩ tốt nhất ở lĩnh vực này, quyết định xong ngày làm phẫu thuật.
Nguyên một ngày hôm nay, An Hạ đều ở lại bệnh viện, đi theo người kia làm các thủ tục. Đến chiều, thủ tục rốt cuộc làm xong, Tiêu Tiêu được định ngày phẫu thuật vào cuối tuần, An Thanh cũng đã có phương thức liên lạc với bác sĩ chủ trị.
Vấn đề làm khó hai chị em suốt hơn một năm qua vậy mà được giải quyết gọn gàng trong một ngày này. Chờ đến khi giải quyết xong, hai người không có cảm giác thoải mái như trút được hòn đá đè nặng trên vai, ngược lại giống như linh hồn bị rút ra khỏi cơ thể, nhìn ánh nắng ngoài phòng bệnh, cảm giác trong người không còn chút sức lực nào.
Đây chỉ đơn giản là mệt mỏi thôi.
Người ở một thời gian dài sống dưới áp lực và sức lực liên tục bị tha lôi, sau khi áp lực biến mất, luôn có loại cảm giác mệt mỏi này.
Mà An Hạ cũng không để bản thân chìm đắm trong cảm giác mệt mỏi này quá lâu, bây giờ đã là ba giờ chiều, cô phải rời khỏi bệnh viện, đi mua đồ rồi về nấu cơm.
Hôm nay An Hạ chạy qua chạy lại, bận rộn cả một ngày, vừa nghỉ một lát lập tức phải quay về tiếp tục làm việc. An Thanh dặn dò cô chú ý nghỉ ngơi, An Hạ cười cười với cô ấy, tỏ ý không sao. Sau đó, cô tạm biệt Tiêu Tiêu đã tỉnh, rời khỏi bệnh viện.
An Hạ bắt tàu điện ngầm quay về biệt thự.
-
Căn biệt thự mà hiện tại An Hạ và Yến Bắc Thần ở cũng nằm ở ngoại thành của thành Nam. Nhưng nơi này ở vùng duyên hải, còn là nơi tụ tập của giới tài phiệt, cho nên so với căn biệt thự ở Hải thành kia, cơ sở vật chất ở đây hoàn thiện hơn nhiều. Cách không xa biệt thự còn có mấy siêu thị hàng nhập khẩu cỡ lớn.
An Hạ đi siêu thị mua đồ về nấu cơm, vừa về đến nhà thì cũng nhận được tin nhắn của Yến Bắc Thần báo sắp về tới, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất nhanh chóng hoàn thành công việc.
Lúc Yến Bắc Thần về đến nhà, An Hạ cũng vừa nấu xong cơm tối. Vừa bưng thức ăn ra bàn thì nghe thấy tiếng mở cửa, bảo mẫu nhỏ vội chạy ra cửa, nhìn người đàn ông vừa bước vào nhà.
Yến Bắc Thần đang đứng thay giày ở cửa thì thấy bảo mẫu nhỏ hơi cúi người, sau đó cười nhìn hắn.
Bảo mẫu nhỏ mặc quần áo đơn giản, mái tóc vẫn buộc đuôi ngựa đằng sau, trên trán có mấy sợi tóc mai lưa thưa. So với hôm qua, bảo mẫu nhỏ giống như đã khôi phục dáng vẻ của trước đây, đôi mắt đen láy lấp lánh đầy ý cười nhìn hắn.
Thấy hắn nhìn tới, bảo mẫu nhỏ thậm chí còn nâng tay, cười làm một câu thủ ngữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
[Hoan nghênh về nhà.]
Mùi thơm của thức ăn từ trong nhà ăn bay ra, cô gái đeo tạp dề cười đứng đó nghênh đón hắn, bên ngoài cửa sát đất, ráng chiều xuyên qua tấm kính thủy tinh chiếu vào nhà, khiến cho bầu không khí trong nhà trở nên ấm áp hơn.
Yến Bắc Thần nhìn An Hạ trước mặt, trái tim giống như bị hết thảy những cảm giác này mang đến chiếm đầy, thậm chí còn phóng đại lên gấp nhiều lần. Hắn đứng ở đó, nhìn bảo mẫu nhỏ trước mặt.
Có một chớp mắt nào đó, hắn cảm thấy bảo mẫu nhỏ không phải bảo mẫu nhỏ, mà càng giống như là vợ của hắn hơn.
Một khoảnh khắc sinh ra từ vô số cảm giác kỳ diệu đan xen, trong đầu Yến Bắc Thần lại nảy ra một suy nghĩ.
Như thế cũng không tệ.
-
An Hạ từ trong nhà ăn đi ra, Yến Bắc Thần đứng đó nhìn cô. Hắn nhìn cô không chớp mắt, giống như đang suy nghĩ gì đó. An Hạ chờ một lát, mắt đối mắt với hắn, ánh mắt của hai người vừa giao nhau, An Hạ cười cười, Yến Bắc Thần cũng hồi thần.
"Tối nay ăn gì?" Yến Bắc Thần từ trong chuỗi suy nghĩ dài thoát ra, hỏi bảo mẫu nhỏ một câu.
Ý cười trên môi An Hạ càng sâu hơn, nâng tay.
[Đều là món thiếu gia thích ăn.]
"Tôi thích ăn?" Yến Bắc Thần lặp lại, "Thế thì em làm gì cũng được, tôi không kén ăn."
Yến Bắc Thần vừa nói vừa cởi áo khoác vest, nghe hắn nói xong, An Hạ cười tươi nhìn hắn, không đáp nữa.
-
Yến Bắc Thần đi vào phòng thay sang một bộ quần áo ở nhà đơn giản, thay quần áo xong, Yến Bắc Thần cũng như vừa từ trạng thái chỉnh tề nghiêm túc chuyển sang trạng thái thoải mái không còn cần phải tuân theo quy tắc gì, hắn muốn làm gì thì làm, thật sự là thoải mái c.h.ế.t đi được.
Hắn vào nhà ăn, An Hạ đã xới cơm xong, Yến Bắc Thần đi tới ngồi xuống, An Hạ cầm đũa đưa cho thiếu gia nhà mình rồi cũng ngồi xuống.
--- Lời tác giả ---
Yến tổng: Tên con của chúng ta lấy chữ nào tôi cũng đã nghĩ xong luôn rồi.
--------------------------------------------------













