Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 72
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Có một số người lúc ngủ im lặng như là đã c.h.ế.t, ví như Yến Bắc Thần. Mà bảo mẫu nhỏ lúc ngủ, cũng im lặng, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được rõ ràng là cô vẫn còn sống.
Yến Bắc Thần có thể cảm nhận được hô hấp của cô, có thể nhìn thấy sự co giãn trên làn da mềm mịn, có thể cảm nhận được hơi ấm trên người cô, chỉ cần chọc nhẹ một cái, cô sẽ mở mắt, linh hoạt mà xinh đẹp.
Yến Bắc Thần nhìn An Hạ, ngắm đến mức hơi thất thần.
Bảo mẫu nhỏ hôm nay có một ngày không mấy tốt đẹp gì. Có hoang mang có sợ hãi, lần lượt thể hiện lên khuôn mặt cô.
Kể từ khi Yến Bắc Thần nhìn thấy những biểu cảm đó của cô, giống như có một sợi dây kết nối giữa hai người, truyền cảm xúc của cô sang cho hắn, khiến một ngày hôm nay của Yến Bắc Thần cũng không hề dễ chịu chút nào.
Yến Bắc Thần nhìn bảo mẫu nhỏ trong chốc lát, thu lại ánh mắt.
Thế này cứ có gì không đúng.
Yến Bắc Thần giống như đã phát giác ra gì đó, nhưng lại không tìm hiểu sâu. Buổi tối nhiệt độ bên ngoài khá thấp, hơn nữa bây giờ xe còn đang tắt máy, bên trong xe cũng dần bị cái lạnh bên ngoài tràn vào. Yến Bắc Thần xuống xe, mở cửa cạnh ghế lái phụ.
Bảo mẫu nhỏ ngủ rất say, Yến Bắc Thần bế cô lên, đi vào biệt thự.
Giống hệt với nhìn bên ngoài, bảo mẫu nhỏ quả nhiên vừa ấm vừa mềm.
Một giây khi cơ thể cô nằm gọn trong lòng hắn, Yến Bắc Thần bỗng nảy ra suy nghĩ "quả nhiên". Sau khi có suy nghĩ này, hắn khẽ cười, bế bảo mẫu nhỏ đi vào phòng của cô.
-
An Hạ có một ngày gà bay ch.ó sủa.
May mắn là cuối cùng, cô vẫn được ăn một bữa no, ngủ say một giấc, sáng hôm sau ngủ dậy, tuy những chuyện không vui của ngày hôm qua lập tức ập đến, nhưng An Hạ vẫn mang theo sức sống tràn trề rời giường.
Hôm qua cô ngủ trên xe, nhưng hôm sau tỉnh dậy phát hiện bản thân lại đang ngủ trên giường. Cô không biết Yến Bắc Thần đưa mình về phòng thế nào, nhưng buổi sáng đó, An Hạ vẫn không quên cám ơn Yến Bắc Thần.
Yến Bắc Thần cũng không mấy để tâm đến chuyện này, bảo mẫu nhỏ có một giấc ngủ ngon, nhưng hắn lại bình thường. Buổi sáng vẫn còn bị gắt ngủ nhẹ, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại. Nhưng dù vậy thì hắn vẫn khống chế giảm bớt sự khó chịu của bản thân. Hắn nói với bảo mẫu nhỏ là hôm nay sẽ có người đến bệnh viện giải quyết chuyện của Tiêu Tiêu, đến khi đó không cần biết là tiền hay bác sĩ, người đó sẽ sắp xếp tốt tất cả.
An Hạ nghe xong, lại càng biết ơn Yến Bắc Thần hơn. Yến Bắc Thần lắc đầu, không nói gì, nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng rồi rời nhà.
An Hạ lúc này mới ăn sáng, sau đó dọn dẹp phòng bếp. Làm xong công việc của mình, cô xách theo đồ đi tới bệnh viện.
Bởi vì Tiêu Tiêu vừa cấp cứu xong nên được sắp xếp một mình trong một phòng bệnh, lúc An Hạ đến, An Thanh đang nằm ghé vào giường nghỉ ngơi. Nghe thấy tiếng mở cửa, An Thanh mở mắt, nhìn thấy là An Hạ, cô ấy hơi tỉnh táo, nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Đến rồi à."
An Hạ đi vào, đưa bữa sáng mình mua ngoài cổng bệnh viện cho An Thanh. Cô nhìn sang Tiêu Tiêu, con bé vẫn còn đang ngủ, sắc mặt cũng chưa tốt lên được bao nhiêu.
Bệnh của con bé đúng là đã đến lúc phải phẫu thuật rồi, căn bệnh này giống như một cây táo bị bệnh, t.h.u.ố.c chỉ có thể làm chậm lại quá trình. Nhưng nếu tiếp tục kéo dài, cây táo này càng lúc càng không thể cứu chữa nữa, thế nên càng làm phẫu thuật sớm, đối với Tiêu Tiêu càng có lợi.
Hai chị em họ đều biết, chỉ là bọn họ không có tiền, có thể miễn cưỡng kéo dài mạng sống cho Tiêu Tiêu cũng là nỗ lực lớn nhất của họ rồi.
An Thanh nhận lấy bữa sáng, mở nắp cháo, mùi hương của cháo lập tức tràn ra khắp căn phòng. An Hạ nhìn Tiêu Tiêu, nâng tay.
[Vẫn chưa tỉnh ạ?]
"Lúc tối có tỉnh một lần, bác sĩ đến kiểm tra, nói là không có trở ngại gì." An Thanh xúc một thìa cháo, cô ấy và An Hạ giống nhau, bất kể là khó khăn đến đâu, lúc có thể ăn dù không muốn ăn cũng sẽ ép bản thân ăn vào.
An Thanh nói xong, An Hạ nhìn cô ấy.
Một cái nhìn này của An Hạ chứa trong đó rất nhiều cảm xúc phức tạp. An Thanh đối diện với cô, động tác xúc cháo cũng hơi chậm lại. Thật ra từ chiều qua An Hạ quay lại, sắc mặt đã không tốt, An Thanh lúc đó nghĩ là do cô lo lắng cho Tiêu Tiêu, nhưng hiện tại ngẫm lại, có khả năng là còn chuyện nào khác nữa.
"Làm sao thế?" An Thanh hỏi.
An Hạ hơi rũ mắt, sau đó nâng tay.
[An Côn đến rồi.]
An Thanh nhìn An Hạ biểu đạt xong một câu này, trầm tĩnh và hờ hững trên mặt ngưng lại.
Sau đó, phòng bệnh rơi vào yên tĩnh kéo dài, chỉ có thể nghe thấy âm thanh từ chiếc máy cạnh Tiêu Tiêu. An Thanh im lặng, trong đầu xuất hiện rất nhiều ký ức từ thời xa xưa.
-
Không phải cứ là thống khổ từng trải qua thì sẽ khắc sâu lên thân thể. An Thanh đã trải qua quá nhiều chuyện, sẽ không để bản thân hãm sâu vào những khổ sở của bản thân.
Cô ấy chỉ hơi dừng động tác, nhìn An Hạ trước mắt, thậm chí biểu tình trên mặt cũng không thay đổi, chỉ hỏi.
"Ông ta không làm gì em chứ?"
An Thanh hỏi xong, An Hạ hơi run lên.
Đây là một loại ký ức của cơ thể, giống như người từng bị điện giật, mỗi lần cảm giác đó kéo đến sẽ lại run lên. Dù điện đó còn chưa kịp chạm đến, nhưng cơ thể đã tự động phản ứng lại.
--------------------------------------------------













