Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 71
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
[Xin thiếu gia cho em vay tiền, em nhất định sẽ trả lại.]
Càng về sau, động tác của bảo mẫu nhỏ càng có vẻ gấp gáp hơn, tầm mắt của Yến Bắc Thần theo động tác cánh tay cô nâng lên, hắn chợt nhìn vào mắt cô, nói.
"Trả thế nào?"
An Hạ ngẩn ra.
Câu hỏi này giống như khiến đôi môi mím chặt của cô càng trắng hơn. An Hạ hơi run lên, nâng tay.
[Em có thể tiếp tục làm bảo mẫu nhỏ cho thiếu gia.]
"Không chạy à?" Yến Bắc Thần hỏi.
An Hạ nâng mắt, đáp.
[Không chạy.]
Bảo mẫu nhỏ diễn đạt xong câu trả lời của mình thì nghiêm túc mà nhìn hắn, lông mi của cô rất dài, tạo ra một cái bóng trên đôi con ngươi, giống như đang phủ lên toàn bộ ánh sáng mềm mại như nước trong đôi mắt đó.
Cô cứ như một chiếc dây đàn bị kéo căng, biết là vô ích nhưng vẫn kiên trì. Mà mỗi chữ từ miệng hắn phát ra, đều có thể khiến sợi dây đàn này của cô đứt phựt.
Yến Bắc Thần cúi đầu nhìn dáng vẻ này của cô, một lát sau, hắn khẽ cười.
"Vậy nếu em không làm tốt được thì sao?"
Dây đàn bị kéo căng trong mắt An Hạ đứt phựt.
Sau đó là vô số tảng đá rơi xuống, tầng tầng tích tụ, cuối cùng lăn lóc khắp nơi.
Trước khi ánh mắt cô hoàn toàn sụp đổ, Yến Bắc Thần lại hơi cúi người, ghé sát đến trước mặt cô.
"An Hạ."
Yến Bắc Thần gọi cô một tiếng.
An Hạ nghe thấy hắn gọi tên mình, ánh mắt bắt đầu tan rã hơi tỉnh táo lại.
"Tôi rất có tiền, cũng tiêu rất nhiều tiền." Yến Bắc Thần nói.
"Nhưng tôi có một tiêu chuẩn tiêu tiền, đó là phải mang đến niềm vui."
"Em có biết làm thế nào để khiến tôi vui vẻ không?"
"Em vui thì tôi sẽ vui."
"Cho nên, em không cần mượn. Số tiền này tôi cho em, nhưng em vẫn phải vui vẻ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Có làm được không?"
--- Lời tác giả ---
Yến Bắc Thần, bá đạo tổng tài!
-
Gió đêm thổi qua, lá trúc theo gió rơi xuống lả tả, thân trúc đong đưa, cành lá lay động, bóng của nó phủ trên khuôn mặt Yến Bắc Thần. An Hạ nhìn hắn chăm chú, có một nháy mắt nào đó, âm thanh bên tai cô đều biến mất.
Tựa ngày hạ nắng gắt sau khi cơn mưa lớn đi qua, tựa tiếng ve rả rích bị mưa lớn rửa sạch, trong không khí chỉ còn lưu lại hơi nước dư thừa từ những giọt mưa, trời xanh trong vắt, thế gian không có lấy một âm thanh dù là nhỏ vụn nhất, ngược lại chỉ có thể nghe thấy chính mình.
An Hạ nghe thấy tiếng hô hấp của chính mình, tiếng tim đập thình thịch. Cô như con cá mắc cạn, được làn nước trong vắt thấm ướt, mang theo sinh khí chậm rãi khiến cô sống lại.
Cô nhìn Yến Bắc Thần, có âm thanh muốn thoát ra, nhưng cuối cùng, chỉ là một cái rung động nhẹ trong cuống họng. Cô nghiêm túc nhìn Yến Bắc Thần, cũng nghiêm túc coi lời nói của hắn thành một giao ước, lại nghiêm túc muốn phản hồi lại hắn.
[Vâng.]
Bảo mẫu nhỏ bởi vì muốn bày ra một dáng vẻ nghiêm túc nhất mà toàn bộ ướt át trong mắt trước lời nói của hắn đều đã biết mất toàn bộ. Cô trở về dáng vẻ thường ngày, im lặng, bình tĩnh. Thậm chí sau khi trả lời hắn, trong mắt cô chậm rãi có ánh sáng như mọi ngày, cô khẽ kéo khóe môi, cho hắn một ý cười nhẹ nhàng.
Yến Bắc Thần lúc này mới hài lòng đứng thẳng trở về, rũ mắt nhìn bảo mẫu nhỏ trước mặt, cũng cười.
"Vậy thì tốt."
"Về nhà thôi, buồn ngủ quá."
-
An Hạ ngoan ngoãn mở cửa ngồi vào xe. Hôm nay quay cuồng cả một ngày, An Hạ ngồi ở ghế lái phụ, nghe được tiếng cài dây an toàn của Yến Bắc Thần, cô mới như có cảm giác vẫn đang sống ở hiện thực.
Yến Bắc Thần nhanh chóng lái xe rời khỏi nhà hàng, tiếng bánh xe nghiền trên mặt đường, nhập vào dòng xe tấp nập qua lại.
Trên đường Yến Bắc Thần tập trung lái xe, cũng không tán gẫu gì thêm với An Hạ. Vốn dĩ An Hạ không để nói, hắn phải lái xe cũng không thể nhìn cô dùng thủ ngữ.
Bảo mẫu nhỏ từ lúc lên xe vẫn luôn giữ im lặng ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, giữa bầu không khí im lặng này, Yến Bắc Thần lái xe về đến sân biệt thự.
Xe dừng lại, những âm thanh nhỏ vụn xung quanh cũng không còn. Yến Bắc Thần nghiêng đầu nhìn sang ghế lái phụ, bảo mẫu nhỏ ngồi tựa vào ghế, nhắm mắt lại đã ngủ thiếp đi.
Yến Bắc Thần chưa bao giờ thấy một An Hạ lúc ngủ say.
Ngược lại là cô đã có mấy lần gọi hắn dậy, có trực tiếp dùng tay gọi dậy, có dùng nhạc chuông gọi tra tấn hắn. Bình thường, mỗi lần ngủ dậy, An Hạ đều đã dậy rồi. Không những dậy rồi, cô còn dọn dẹp nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, chuẩn bị cơm nước xong xuôi.
Cô giống như một cỗ máy được thiết lập một trình tự hoàn mỹ, cho hắn cuộc sống thoải mái gọn gàng ngăn nắp nhất.
Nhưng cỗ máy là cô cũng sẽ có lúc tắt máy, hiện tại, bảo mẫu nhỏ đã tắt máy rồi.
Bảo mẫu nhỏ không thể nói, bình thường vốn đã đủ im lặng, chỉ có đôi mắt luôn mở to, là ngoại lệ khiến cô trở nên rực rỡ có sức sống. Đôi mắt kia của cô giống như chùm sáng duy nhất trên người cô, hiện tại, chùm sáng đó đã bị khóa lại rồi.
Nhưng dù là thế thì khi Yến Bắc Thần ngắm bảo mẫu nhỏ ngủ lại thấy cô càng giống với một người bình thường khỏe mạnh, không giống một cô gái câm.
An Hạ nhắm mắt, cổ hơi nghiêng, đầu tựa vào cửa kính, tư thế này khiến miệng cô hơi hé, phát ra tiếng hít thở rất nhỏ.
--------------------------------------------------













