Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 65
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
An Hạ nhìn thấy chị gái, xúc động mãnh liệt lập tức trào lên. Cùng lúc đó, An Thanh dường như đã nhận ra cô đi tới, ngẩng đầu.
An Thanh có một khuôn mặt rất thanh tú. Chị em họ có khuôn mặt khá giống nhau, nhưng so với An Hạ, là một người chị gái, ánh mắt của An Thanh dường như còn cứng cỏi hơn rất nhiều.
Nhìn thấy An Hạ, An Thanh mới như hơi thả lỏng, thậm chí còn khẽ mỉm cười với cô.
"Em đến rồi." An Thanh nói.
-
An Hạ đi tới ngồi xuống bên cạnh An Thanh, nghe chị gái nói qua về tình huống của Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu bỗng phát bệnh, cô ấy đưa con bé đến bệnh viện, bác sĩ nói bệnh viện không đủ điều kiện tiến hành cấp cứu, để cô ấy chuyển viện. Trên đường chuyển viện, An Thanh đã gọi điện cho An Hạ.
Đến nơi rồi, cảm xúc của An Thanh cũng đã gần bình tĩnh lại. Trong lúc Tiêu Tiêu ở trong phòng cấp cứu, An Thanh cũng đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói có cơ hội cứu, An Thanh mới yên tâm.
Tỉ mỉ nhớ lại hai mươi lăm năm nhân sinh này, An Thanh vẫn luôn đ.á.n.h cược với vận mệnh. Ngoại trừ thời điểm bắt đầu chưa từng cược thắng, từ sau khi đưa An Hạ cùng đến Hải thành, An Thanh đ.á.n.h cược đều thắng.
(*) có cảm giác chỗ này tác giả nhầm Nam thành sang Hải thành
Cô ấy cảm thấy lần này cũng sẽ thắng.
An Thanh đủ trưởng thành để có thể nhanh chóng bình ổn lại, dù không thể, thì chờ An Hạ đến cô ấy cũng sẽ bình tĩnh lại. An Hạ là đứa em gái cô ấy nuôi lớn, đứng trước An Hạ, cô ấy luôn có thể trở nên cứng cỏi.
Nhiều năm nay, là cô ấy nuôi lớn An Hạ, nhưng An Hạ cũng là chỗ dựa tinh thần vững chắc, đỡ lấy An Thanh mỗi khi cô ấy nghiêng ngả sắp ngã.
Hai chị em không tán gẫu gì cả, chỉ cùng nhau ngồi chờ như thế. Một tiếng sau, đèn trước cửa phòng cấp cứu tắt, Tiêu Tiêu được đẩy ra ngoài.
Tiêu Tiêu ốm yếu từ nhỏ, cơ thể cũng gầy gò hơn so với những bạn đồng trang lứa. Cấp cứu vừa kết thúc, con bé vẫn còn nhắm mắt, trên mặt không có chút sắc đỏ, giống như một con búp bê không có sinh khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Thanh đứng dậy, cảm giác như lần chờ đợi này đã tiêu hết toàn bộ sức lực của cô ấy.
Bác sĩ nói về tình hình của Tiêu Tiêu, coi như đã thành công, hiện tại thân thể đã ổn định, nhưng còn cần ở lại bệnh viện quan sát. An Thanh cảm ơn bác sĩ rồi đi theo xe đẩy của Tiêu Tiêu vào phòng bệnh. An Hạ nhìn theo, đến tận khi họ đi khỏi tầm mắt mới hồi thần, nhận lấy tờ phiếu bác sĩ đưa cho.
-
An Hạ cầm tờ phiếu đi xuống đại sảnh tầng hai làm thủ tục nằm viện cho Tiêu Tiêu.
Bệnh viện An Thanh đưa Tiêu Tiêu đến không đủ điều kiện nên chuyển gấp sang bệnh viện này. Đây chính là bệnh viện tư nhân nổi tiếng ở Nam thành, chi phí đắt đỏ, nhưng đổi lại là một hệ thống cơ sở vật chất tiên tiến hiện đại, bác sĩ trình độ cao, chính là lựa chọn tốt nhất cho Tiêu Tiêu.
Bên trong bệnh viện người đến kẻ đi, An Hạ xếp hàng nộp viện phí, sau đó cầm tờ phiếu rời khỏi cửa nộp viện phí.
Trong bệnh viện đông nghịt người, nhất là chỗ xếp hàng. Nơi quá đông người, bầu không khí dường như cũng loãng hơn. An Hạ rời khỏi đó, đứng ở giữa đại sảnh tầng hai. Ánh nắng xuyên qua mái nhà bằng kính chiếu xuống sàn nhà, An Hạ đứng tại chỗ, cổ họng giống như vẫn luôn bị siết chặt rốt cuộc được buông lỏng, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy nắng, thở hắt ra.
Bây giờ đã là hơn ba giờ chiều, ánh nắng không còn gay gắt như lúc trưa. Qua một lớp kính, cũng bớt đi mấy phần chói mắt và nóng nực. An Hạ đứng đó một lát, để ánh nắng ấm áp chầm chậm làm tan m.á.u huyết đã đông cứng từ sau khi nhận được điện thoại của An Thanh, để chúng một lần nữa được chạy đi. Theo sự phục hồi đó, An Hạ cũng dần tỉnh táo lại.
Cô thu hồi ánh mắt, nhìn về phía đại sảnh rộng lớn, xung quanh là tiếng nói chuyện xì xào, ngẫu nhiên còn có người đi đường bởi vì vội vã mà đụng phải cô, xúc cảm, thị giác và thính giác khôi phục, cô giống như rốt cuộc được lôi ra khỏi giấc mộng vừa rồi, dần có lại cảm giác chân thật.
Đầu óc An Hạ bắt đầu vận hành, cũng nhớ ra vài chuyện.
Hôm nay cô vốn cùng Yến Bắc Thần chuyển nhà, buổi chiều Yến Bắc Thần có việc ra ngoài, nhưng cũng đã nói buổi tối sẽ về ăn cơm. Bây giờ là khoảng ba rưỡi chiều, Tiêu Tiêu nằm viện, chị gái ở lại chăm sóc, lát nữa hẳn là cô phải về nhà lấy đồ cho hai người, đi lại một vòng phải mất hơn tiếng, như thế sẽ không thể kịp nấu cơm tối cho Yến Bắc Thần.
Nghĩ đến đây, An Hạ hồi thần, gửi tin nhắn cho Yến Bắc Thần.
-
Yến Bắc Thần ra khỏi biệt thự, xách một giỏ trái cây tươi đến bệnh viện.
Trình tổng tên là Trình Chiêu Khang, năm nay năm mươi tuổi, là một trong những nguyên lão của tập đoàn Yến thị. Thật ra ông ấy xuất thân là dân kỹ thuật, so với Uông tổng và Ngô tổng thì không để tâm quá nhiều đến việc quản lý tập đoàn. Chỉ là năm ngoái sau khi ba của Yến Bắc Thần qua đời, Uông tổng theo chủ nghĩa cấp tiến, Ngô tổng thì bảo thủ, tập đoàn rơi vào tình trạng nước sôi lửa bỏng, lại thêm việc ông ấy tiến cử Yến Bắc Thần làm tổng tài, Yến Bắc Thần cần một người tâm phúc, nên lượng công việc một năm này của ông ấy so với khi trước cứ thế mà tăng vọt.
--------------------------------------------------













