Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 61
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Yến Bắc Thần chất vấn xong, bảo mẫu nhỏ dường như bớt tươi tắn đi hẳn. Lý do cũng không phải vì chuyện gì khác, có lẽ là do cảm thấy bản thân đã phạm lỗi sai. Cô cúi đầu đứng bên cạnh hắn, sau đó, cô nâng mắt, trong đôi con ngươi đen láy là áy náy vô cùng.
Bị bảo mẫu nhỏ dùng ánh mắt như vậy nhìn, Yến Bắc Thần: "..."
"Tôi cũng đâu có phê bình em." Yến Bắc Thần quàng lại khăn về cổ, nói với An Hạ.
An Hạ nhìn hắn, chớp mắt một cái.
Yến Bắc Thần: "..."
Hai người nhất thời không có ai lên tiếng.
An Hạ rốt cuộc nhận ra Yến Bắc Thần không tức giận với mình, mà chỉ đang nhắc nhở một câu.
Không cần biết là thế nào, cô làm việc xuất hiện sai sót, Yến Bắc Thần không nổi giận với cô, chỉ nhắc nhở một câu, hắn thật sự là một ông chủ tốt.
Thế là An Hạ không đợi Yến Bắc Thần nói tiếp, nghiêm túc tự kiểm điểm trong lòng một hồi, sau đó nâng tay.
[Xin lỗi thiếu gia, khi đó em mải nói chuyện với họ quá, không thấy thiếu gia về nhà. Lần sau sẽ không như vậy nữa.]
Bảo mẫu nhỏ còn nghiêm túc mà giải thích lý do.
Mà sau khi nghe cô giải thích xong, thiếu gia dường như cũng không định truy cứu chuyện này. Hắn tựa lưng vào sô pha, tiếp tục cầm khăn lau tóc, thuận miệng hỏi một câu.
"Cậu ta là ai thế?"
An Hạ đoán được hắn là đang hỏi Lý Văn Tiệp, bèn nâng tay trả lời.
[Bạn học cũ của em, cũng là con trai của mẹ Vương. Hôm nay cậu ấy đến đưa đồ cho mẹ Vương, trùng hợp em ở đó nên đi với mẹ Vương đón cậu ấy, nói chuyện mấy câu.]
Hai người bằng tuổi nhau, quan hệ bạn học cũng không tệ.
Yến Bắc Thần ngẩng đầu hỏi: "Bạn trung học?"
Yến Bắc Thần dường như khá có hứng thú với thời học sinh của cô, An Hạ khẽ cười, gật gật đầu, nâng tay.
[Bây giờ cậu ấy đã lên đại học rồi, rất lợi hại.]
Lúc bảo mẫu nhỏ làm động tác biểu thị "rất lợi hại", chân thành đến mức có thể khiến người ta thấy được đối phương lợi hại thế nào, vẻ mặt và ánh mắt đều mang theo tán thưởng, khóe môi còn gợi lên ý cười.
Yến Bắc Thần: "Tôi cũng rất lợi hại."
An Hạ: "..."
Thiếu gia nói ra một câu không đầu không đuôi như vậy, An Hạ quay sang nhìn hắn. Yến Bắc Thần khoát hai tay lên lưng ghế, trên cổ quàng một chiếc khăn, ung dung mà nhìn cô.
Nếu là người khác nghe thấy lời này của Yến Bắc Thần sẽ mất đến nửa ngày mới phản ứng lại, nhưng An Hạ đã quá quen rồi, luyện ra được năng lực phản ứng siêu nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Hạ nhìn hắn, sau đó, cô nâng tay.
[Đúng đó, thiếu gia rất lợi hại!]
Bảo mẫu nhỏ khen hắn, ngoại trừ phần chân thành giống như khi khen cậu bạn học kia, còn có khẳng định và nghiêm túc. Yến Bắc Thần nhìn cô, hỏi: "Lợi hại chỗ nào?"
[Chỗ nào cũng lợi hại.]
Bảo mẫu biểu đạt xong câu này, ánh mắt còn hiện lên ánh sáng lấp lánh, đầy nghiêm túc và chân thành. Yến Bắc Thần im lặng nhìn dáng vẻ này của cô một lát.
Sau đó, Yến Bắc Thần bật cười.
Thiếu gia cười rồi, bầu không khí lạnh lẽo trong phòng ngủ cũng vì thế mà biến mất không còn tăm hơi. An Hạ vốn dĩ còn lo hắn sẽ nổi giận mà căng thẳng, cũng theo nụ cười này của Yến Bắc Thần thoáng thả lỏng.
An Hạ cũng cười theo hắn, Yến Bắc Thần đưa khăn cho cô, nói.
"Lau tóc cho tôi đi."
Thiếu gia đưa ra yêu cầu, An Hạ lập tức gật đầu, nhận lấy khăn trong tay hắn.
-
Chiếc khăn thấm nước từ tóc, nặng hơn không ít. An Hạ cầm khăn đi đến trước mặt Yến Bắc Thần, phủ lên trán hắn.
Thiếu gia ngồi, cô thì đứng, nhưng dường như cũng không chênh lệch bao nhiêu. Thiếu gia ngồi thẳng, vừa vặn ngang với n.g.ự.c cô. An Hạ cầm khăn, cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí, im lặng mà nghiêm túc lau những chỗ tóc hắn chưa lau đến.
Động tác của bảo mẫu nhỏ rất nhẹ nhàng, bàn tay nhỏ nhắn mang theo độ ấm, qua một lớp khăn mặt vẫn có thể cảm nhận được.
Yến Bắc Thần hơi cúi đầu, khoảng cách của hai người không tính là xa, bảo mẫu nhỏ đứng đối diện lau tóc cho hắn, Yến Bắc Thần có thể ngửi được hương bồ kết từ trên người bảo mẫu nhỏ.
Đồng phục bảo mẫu của cô là may mới, hẳn là trước khi mặc đã giặt tay qua một lượt. Bộ đồng phục này không quá mềm mại, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được thứ cảm xúc gì đó rất khác.
Từ lúc bắt đầu lau tóc cho Yến Bắc Thần, An Hạ lại trở về dáng vẻ im lặng.
Bầu không khí yên tĩnh đến mức chỉ còn lại âm thanh loạt soạt của khăn ma sát với tóc, còn có tiếng hô hấp của hai người.
Trong bầu không khí yên tĩnh đến mức yên bình đó, Yến Bắc Thần đột ngột ngẩng đầu.
Khuôn mặt đẹp trai cứ thế lộ ra dưới chiếc khăn trắng tinh, bình thường nhìn vào sẽ cảm thấy đôi mắt sắc bén của hắn khá đáng sợ. Nhưng có thể là vì mới tắm xong, ánh mắt đó cũng đã được hơi nước ấm áp hòa tan. Đôi mắt hắn hẹp dài, con ngươi lại sáng rõ, lấy làn da trơn nhẵn nhợt nhạt làm nền và mái tóc chưa khô hẳn, cứ thế mà nhìn thẳng vào cô.
"Bảo mẫu nhỏ."
Yến Bắc Thần ngẩng đầu nhìn An Hạ đối diện, gọi một tiếng.
Lúc hắn thình lình ngẩng đầu, trái tim An Hạ không hiểu vì sao bỗng đ.á.n.h thịch một cái, khiến cô nhất thời quên mất phải tiếp tục lau tóc cho thiếu gia.
Nhưng rất nhanh cô đã hồi thần trở lại.
An Hạ khẽ chớp mắt, cúi đầu nhìn Yến Bắc Thần, gật đầu ý chỉ mình đang nghe.
--------------------------------------------------













