Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 60
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Chuyện này, Lý Văn Tiệp đều nói với An Hạ.
Tuy An Hạ đã không còn đi học, cũng lâu rồi không gặp lại bạn học cũ, nhưng Lý Văn Tiệp nói vậy, khiến cô nhớ lại rất nhiều kỷ niệm ngày xưa.
Thời gian còn đi học, ngoại trừ kiến thức trên lớp, có được chính là rất nhiều bạn bè cùng trang lứa, có thể cùng nhau trải qua thanh xuân, lưu giữ kỷ niệm đẹp.
Hiện tại cô đã đi làm, nhưng đôi khi vẫn sẽ nhớ lại chuyện cũ.
Lý Văn Tiệp nói với cô đủ chuyện trên trời dưới bể, An Hạ ngẫu nhiên cũng sẽ cùng cậu ấy hồi tưởng, ngẫu nhiên gặp phải những việc chưa từng được trải nghiệm, trong mắt sẽ ánh lên mơ ước.
Dù là vẻ mặt thế nào, ánh mắt cô nhìn về phía Lý Văn Tiệp đều chứa đầy ý cười.
Lúc Yến Bắc Thần hết giờ làm quay về, chính là nhìn thấy một cảnh tượng như thế.
Chiều nay tham dự hội nghị, lại trao đổi vài chuyện với Lý Trạch, sau đó không còn việc gì nữa rồi, hắn bèn về trước.
Bởi vì buổi trưa trước khi đi đã đưa mấy tấm ảnh cho An Hạ, để cô chọn một căn biệt thự hai người sẽ ở sau này. Hắn sợ bảo mẫu nhỏ chỉ xem ảnh khó đưa ra lựa chọn, bèn dự tính về sớm cùng chọn với cô.
Làm thế nào cũng không ngờ tới, hắn tranh thủ về sớm, lại được chứng kiến một màn bảo mẫu nhỏ mặt đầy ý cười nhìn cậu thiếu niên bên cạnh, còn dùng ngôn ngữ ký hiệu nói chuyện với cậu ấy.
Cảnh tượng này thật sự khiến người ta sinh ra tâm trạng kỳ lạ.
Hiện tại là năm giờ chiều, ánh nắng chiều xuyên qua hành lang, từ đằng trước có một người phụ nữ trung niên hơi béo đi tới, theo sau là một cô gái với thân hình nhỏ nhắn, và một cậu thiếu niên cao ráo ưa nhìn.
Cô gái và thiếu niên đang tán gẫu gì đó, trên mặt đều là tươi cười. Ngẫu nhiên giống như tâm linh tương thông một chuyện gì đó, hai người lại càng vui vẻ hơn. Cô gái không thể nói, nhưng sẽ dùng ngôn ngữ ký hiệu thay thế, mà thiếu niên dường như cũng hiểu được ý mà cô muốn diễn tả, chờ cô diễn tả xong thì đáp lại.
Ánh nắng chiều nhẹ nhàng ấm áp, chiếu lên hai người, giống như chiếu lên một cái kết viên mãn trong tiểu thuyết tình yêu.
Yến Bắc Thần ngồi trong xe, nhìn hai người bạn đồng trang lứa kia, còn có tươi cười trên mặt hai người. Đây là một khung cảnh yên bình xinh đẹp, nhưng Yến Bắc Thần lại không hề có cảm giác vui vẻ.
Không biết là vì sao, Yến Bắc Thần cảm thấy, đây không phải cái kết viên mãn mà hắn muốn chứng kiến.
-
Lý Văn Tiệp chỉ đến đưa đồ cho mẹ, đưa xong thì cũng không ở lại đại trạch lâu. Mẹ Vương còn phải làm việc, cuối cùng là An Hạ đưa cậu ấy ra tận cổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Hạ tiễn người ra tận cổng, nhìn Lý Văn Tiệp lên xe taxi. Chờ đến khi bóng dáng chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, An Hạ mới xoay người quay về đại trạch. Lúc đi ở hành lang đụng phải mấy người giúp việc, bọn họ nói với cô, thiếu gia vừa về. An Hạ vừa nghe được tin này, vội vàng chạy về tòa nhà chính.
Bởi vì thiếu gia trở về nên tòa nhà chính tất bật hẳn lên. An Hạ đi qua đại sảnh người qua kẻ lại, trực tiếp lên phòng của thiếu gia ở tầng hai. Cửa đóng, An Hạ bèn đẩy cửa đi vào. Cửa phòng ngủ bên trong để mở, cô đóng cửa phòng, đi về phía phòng ngủ. Đúng lúc đi đến cửa phòng ngủ thì gặp được thiếu gia vừa tắm xong đi ra.
Hẳn là thiếu gia mới về không lâu. Hắn đã tắm xong, đổi sang một bộ quần áo ở nhà đơn giản, cần cổ thon dài quàng một cái khăn, hắn cầm chiếc khăn đó lau tóc. Mái tóc vừa gội xong còn ướt, màu sắc so với lúc bình thường cũng đậm hơn, lại càng làm nổi bật lên làn da nhợt nhạt của hắn.
Yến Bắc Thần cầm khăn lau tóc, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm thoáng ẩn thoáng hiện dưới chiếc khăn mặt và tóc mái, thấy An Hạ đi vào nhưng hắn vẫn không lên tiếng, vừa lau tóc vừa đi đến sô pha cạnh giường ngồi xuống.
Bầu không khí bên trong phòng ngủ không khỏi vì thế mà có hơi trầm lặng. Vừa rồi An Hạ rõ ràng thấy Yến Bắc Thần đã thấy mình, nhưng lại không giống như mọi ngày, hắn không nói chuyện với cô. An Hạ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết tâm trạng hiện tại của thiếu gia không tốt.
Cô đi lên, đứng bên cạnh ghế sô pha, sau đó nâng tay.
[Em không thấy thiếu gia về.]
Cô không biết Yến Bắc Thần về từ bao giờ, lúc đi trên đường không đụng phải hắn, cũng không thấy quản gia Lâm báo gì cho cô.
An Hạ biểu đạt xong, Yến Bắc Thần giương mắt nhìn cô.
"Tôi thấy em rồi." Yến Bắc Thần nói.
Giọng điệu nhàn nhạt lãnh đạm, An Hạ nghe xong thì hơi ngẩn ra, nâng tay.
[Vậy sao thiếu gia không gọi em...]
Cô còn chưa biểu đạt xong, Yến Bắc Thần đã nói: "Lúc đó em đang nhìn người khác, trong mắt làm gì có tôi."
Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ: "..."
Nghe lời này, An Hạ rốt cuộc đoán ra Yến Bắc Thần về từ lúc nào. Hẳn là lúc cô và mẹ Vương ra cổng đón Lý Văn Tiệp quay về, khi đó ba người họ đi trên hành lang, cô đứng ở trong cùng, Lý Văn Tiệp và mẹ Vương nói chuyện với cô, cô vì tiếp lời hai người họ mà không nhận ra xe của Yến Bắc Thần đi vào đại trạch.
Nghĩ đến đây, An Hạ nhìn sang Yến Bắc Thần.
Đây đúng là lỗi của cô khi chưa làm tròn trách nhiệm. Cô là trợ lý tư nhân của Yến Bắc Thần, không cần biết lúc đó cô đang làm gì, một khi Yến Bắc Thần đã quay về, cô phải lập tức có mặt phục vụ. Nhưng lúc hắn quay về cô lại vắng mặt, thậm chí đến tận lúc hắn tắm xong mới xuất hiện.
--------------------------------------------------













