Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 48
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
An Hạ nhìn hai hàng lông mày nhíu lại của Yến Bắc Thần, khẽ mím môi.
An Hạ từng gọi Yến Bắc Thần hai lần.
Lần đầu tiên, cô chạm vào cánh tay của Yến Bắc Thần, không ngờ hắn khi ngủ say lại có khả năng phản ứng kinh người, trong nháy mắt lật người đè cô xuống giường. Cô ngạt thở nửa ngày, hắn mới từ một loại cảm xúc nào đó không biết rõ hồi thần, tha cho cô.
Lần thứ hai, cô dùng bài hát gọi thức giấc trong điện thoại gọi hắn dậy, Yến Bắc Thần mở mắt rất nhanh, nhưng cũng suýt thì suy sụp.
Tính ra, dùng cách ở lần thứ hai có lợi cho cô hơn nhiều.
Nhưng lần này, An Hạ nhìn Yến Bắc Thần trên giường, cô nhìn một lát, không lấy điện thoại ra.
Nhìn một lát, An Hạ vươn tay, ngón tay nhẹ nhàng đưa đến trước trán của Yến Bắc Thần. Sau đó, ngón trỏ di chuyển, đặt trên mi tâm đang nhíu lại của hắn.
Da hắn tái nhợt như trong suốt, nhìn vào có cảm giác lạnh lẽo, tựa bạch ngọc dưới hồ sâu. Nhưng chạm đến rồi, xúc cảm mang đến lại không giống với bạch ngọc. Bạch ngọc lạnh, mà da hắn lại ấm và mềm.
Nhưng thời gian để cảm nhận không kéo dài, thậm chí nói chỉ trong một nháy mắt, giây tiếp theo, cổ tay cô bị một bàn tay to lớn nắm chặt, đồng thời, Yến Bắc Thần mở mắt.
Lúc Yến Bắc Thần ngủ, sự cảnh giác của hắn cũng nâng lên mức cao nhất. Hắn như một nhân ngư ngủ say, chiếm lấy một góc tối, lại có thể từ sự thay đổi rất nhỏ trong từng sóng nước mà phát giác ra có kẻ khác xâm nhập vào địa bàn của mình. Đôi mắt lạnh như băng sâu như vực mở ra, trong đó là ánh sáng sắc bén như lưỡi d.a.o khiến kẻ khác run sợ.
Đây là bản năng của hắn, không phải dã tính được ngụy trang.
Những lúc thế này hắn sẽ làm ra động tác không biết kiềm chế sức lực, giống như lần trước suýt thì bóp nát cổ cô. Lần này, tay hắn nắm chặt cổ tay cô, tưởng chừng giây tiếp theo sẽ bóp vỡ.
An Hạ vô thức muốn giật tay về.
Rất nhanh, cổ tay cô lại bị kéo lại rất nhẹ nhàng.
Ngay khi Yến Bắc Thần phát hiện ra An Hạ đứng bên giường, cái lạnh lẽo khiến người ta rét run trong ánh mắt và hơi thở nguy hiểm bao quanh hắn lập tức rút đi, thay thế bằng dịu dàng, thậm chí lực ở bàn tay chỗ nắm lấy cổ tay cô cũng thả xuống nhẹ nhàng nhất.
Tuy đã thả lỏng, nhưng lại không buông ra.
Làn da của cô gái nhỏ mềm mại trơn bóng, dưới lớp da là mạch đập nhẹ nhàng. Nhờ nhịp đập đều đặn đó, hai hàng lông mày của Yến Bắc Thần chậm rãi giãn ra.
Hắn giương mắt, nhìn An Hạ đứng bên giường, giọng nói trầm khàn.
"Đừng động."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Cho tôi nắm một lát."
-
Yến Bắc Thần nói xong, nắm cổ tay An Hạ, nhắm mắt.
An Hạ vốn lên đây gọi thiếu gia, không ngờ cuối cùng bản thân cũng bị giữ lại. Mà Yến Bắc Thần nhắm mắt lại, dường như rất nhanh lại rơi vào ngủ say. Hô hấp của hắn lại đều đều, chỉ khác một điều là lần này hai hàng lông mày của hắn không còn nhíu lại như lúc trước nữa.
Trạng thái của hắn đã khác hẳn so với trước khi bị An Hạ gọi dậy, từ sắc mặt đến hô hấp đều thả lỏng hơn rất nhiều, giống như nắm tay cô đã khiến hắn hoàn toàn yên tâm, cảm thấy cực kỳ an toàn.
An Hạ đứng cạnh giường, cúi đầu nhìn thiếu gia. Một lát sau, cô ngồi xuống mép giường, ngây người nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
-
Yến Bắc Thần ngủ thêm nửa tiếng.
Nhưng hiệu quả nghỉ ngơi của nửa tiếng này mang lại hơn hẳn giấc ngủ dài của khi trước. Sắc mặt hắn tốt hơn không ít, đến cả ánh mắt cũng sáng hơn.
Yến Bắc Thần vừa xuống giường đã kêu đói. An Hạ vội vàng đi vào bếp, nhanh tay lẹ chân chuẩn bị bữa tối. Xong xuôi, Yến Bắc Thần vào nhà ăn, hai người cùng ngồi xuống ăn tối.
Sau hai lần cùng ăn với nhau, Yến Bắc Thần đã không chịu nổi việc phải ngồi ăn một mình nữa. Bởi thế mà mấy bữa gần đây hai người đều ngồi ăn với nhau, chỉ có điều vẫn là phần cơm của ai người nấy ăn.
Hôm nay Yến Bắc Thần có hứng ăn uống, phần của mình cũng ăn gần hết, không kén chọn món nào. Ăn xong, Yến Bắc Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời ngoài kia vẫn còn chưa có dấu hiệu xuống núi.
"Tôi ra ngoài mua đồ." Yến Bắc Thần nói với An Hạ.
Từ sau khi ăn cùng nhau, Yến Bắc Thần cũng đã nắm được đại khái thói quen ăn uống của An Hạ, bèn cho cô nhiều thời gian ăn hơn, để cô có thể chậm rãi mà nhai.
Bảo mẫu nhỏ nhét một miệng đầy cơm, nghe thấy Yến Bắc Thần nói vậy thì tốc độ ăn lập tức tăng nhanh. Yến Bắc Thần thấy được, mỉm cười nói.
"Tôi đi một mình, em cứ ngồi đó ăn đi."
An Hạ nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn.
Yến Bắc Thần là người không thể ngồi yên một chỗ, lần nào hai người ăn tối xong hắn cũng tìm lý do để ra ngoài. Hoặc là đi mua trà sữa, hoặc là ra biển chơi, mà dù là làm gì thì đều sẽ dẫn An Hạ theo.
Lần này An Hạ cũng cho là hắn sẽ dẫn mình theo, không ngờ Yến Bắc Thần lại nói sẽ đi một mình.
Thói quen là một thứ khá đáng sợ, Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ ngẩn ra mất mấy giây mới gật gật đầu.
*
88: Thật ra là vì từ gốc bên Trung dùng "cúc" nên Bát dịch thành "cúc tú cầu", sau đó Bát tra gg thì bên mình gọi là tiểu tú cầu, hoặc là hoa gạo sữa. Mọi người có hứng thú có thể dùng mấy cái này tìm kiếm chứ tìm cúc tú cầu hình như nó không ra hì hì
--------------------------------------------------













