Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 4
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Quản gia Lâm bước nhanh đến cạnh ghế sô pha.
Trong phòng khách không bật đèn, chỉ thấy được một bóng người cao lớn mơ hồ. Người đàn ông tựa lưng về sau, cặp chân thon dài gác lên mặt bàn trà đắt tiền, dáng vẻ lười biếng tùy ý.
Quản gia Lâm đi đến gần, ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu.
"Uống rượu rồi?" Quản gia Lâm hỏi.
Yến Bắc Thần hơi thu chân, đáp: "Uống một ít."
"Tôi đi chuẩn bị canh giải rượu." Quản gia Lâm nói xong thì đi về phía phòng bếp.
Nhưng ông ấy còn chưa kịp đi được mấy bước, Yến Bắc Thần ngồi trên ghế sô pha đã thu chân ngồi thẳng dậy, ngăn cản ông ấy: "Không cần, thật sự chỉ uống một ít."
Yến Bắc Thần đã ngăn như thế, quản gia Lâm cũng không kiên trì, trầm mặc một lát, ông ấy khẽ thở dài, nói: "Không phải thiếu gia không biết tình trạng sức khỏe của mình, không thể uống rượu nữa đâu."
Trong bóng đêm, quản gia Lâm cũng không thấy được rõ ràng biểu tình của Yến Bắc Thần. Chỉ thấy hắn im lặng một lát, sau đó từ sô pha đứng dậy, nói: "Lần sau không uống nữa."
Người đàn ông sau khi đứng lên lại càng trở nên cao lớn, dù một phần đã ẩn vào bóng đêm, nhưng loại cảm giác áp bách đè nén vẫn khiến người ta không thể thở nổi.
Lời đã nói xong, Yến Bắc Thần đứng thẳng người đi về phía cầu thang, chuẩn bị về phòng.
Đã có đủ thời gian thích ứng với bóng tối, quản gia Lâm xác định được phương hướng của Yến Bắc Thần. Nhìn theo bóng lưng người đàn ông đi về phía cầu thang, quản gia Lâm mới chợt nhớ ra một chuyện, nói: "Trợ lý sinh hoạt hôm nay đến rồi, sáng mai thiếu gia xem thử nhé."
Người giúp việc trong Yến gia có rất nhiều, nhưng phân công công việc rất rõ ràng. Ngoại trừ làm vài công việc tạp vụ trong nhà thì còn có người chuyên chăm sóc cho ăn mặc đi lại của thiếu gia. Sau khi người trợ lý sinh hoạt trước đó nghỉ việc, quản gia Lâm vẫn luôn giúp hắn tìm người mới, hôm nay là lần đầu tiên nhắc đến chuyện này.
"Ừm." Yến Bắc Thần đáp một tiếng.
"Chỉ là..." Trước khi Yến Bắc Thần mở cửa bước vào phòng, quản gia lại nói một câu.
Ông ấy nói được hai chữ thì dừng lại, dáng vẻ do dự, Yến Bắc Thần dừng chân, hỏi: "Làm sao thế?"
"Cô bé ấy không nói được." Quản gia Lâm nói.
Bóng dáng đứng trước cửa không có động tác gì tiếp theo, im lặng không lên tiếng.
"Nếu không ổn thì ngày mai không gặp nữa cũng được, tôi sẽ bảo cô bé về..." Quản gia Lâm nói.
Ông ấy còn chưa nói xong, Yến Bắc Thần đã nói: "Mai xem thử rồi tính."
Quản gia Lâm thu lại lời chưa nói hết, đáp một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Được."
Bóng dáng kia mở cửa, bước vào phòng.
-
Bình thường thời gian bắt đầu công việc vào buổi sáng là sáu giờ. Nhưng hôm nay chỉ mới bốn giờ sáng, hành lang của ký túc xá dành cho người làm đã dồn dập tiếng bước chân chạy qua chạy lại và tiếng nói chuyện rì rầm.
An Hạ mở mắt, mẹ Vương nằm ở giường bên cạnh cũng bị tiếng ồn này đ.á.n.h thức. Có lẽ là nghe thấy tiếng động bên giường An Hạ, mẹ Vương bật đèn trong phòng lên, nói với An Hạ: "Con cứ ngủ tiếp đi, bác ra ngoài xem thử."
An Hạ gật gật đầu.
Mẹ Vương ngồi dậy. Sáng sớm mùa xuân vẫn khá lạnh, bà khoác một chiếc áo rồi mở cửa phòng.
Cửa phòng mở ra, tiếng ồn ào bên ngoài càng rõ ràng hơn, nhưng rất nhanh, tiếng bước chân dần nhỏ lại.
"Có chuyện gì thế?" Mẹ Vương đi ra muộn, bà hỏi người giúp việc ở phòng đối diện.
"Nghe nói nhị thiếu gia về rồi, uống say khướt không biết trời trăng là gì rồi ồn ào ngoài cổng lớn đòi vào trong." Người giúp việc ở phòng đối diện nói, "Bảo vệ trực tối ở đại trạch không ngăn được, chỉ có thể gọi gấp những bảo vệ khác dậy cùng đi ngăn."
Mẹ Vương thật ra cũng tính là người giúp việc mới đến bộ phận này, nhưng những chuyện xung quanh tam thiếu của Yến gia bà cũng đã nghe được ít nhiều. Sau khi đại thiếu gia và nhị thiếu gia bị đuổi đi, đại thiếu gia vậy mà lại rất yên ổn không có động tĩnh, chỉ có nhị thiếu gia dường như đã bắt đầu lấy lại tinh thần, trước đó cũng đã tìm về đây làm ầm lên một trận. Nhưng cũng là chuyện từ rất lâu trước đây rồi, không biết vì sao hôm nay tối muộn như thế còn chạy đến đây gây chuyện.
Mẹ Vương hỏi người kia, người đó liền đáp: "Tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà nghe nói hình như là vì chuyện bài vị ở từ đường. Lúc trước có người đến dọn dẹp từ đường nói bài vị trong đó đã thay đổi rồi, nhưng mà chúng tôi hỏi cụ thể thay đổi thế nào thì người đó lại không nói."
"Vậy thì đến làm ầm ĩ cũng vô dụng thôi, thiếu gia đâu có ở nhà, trong nhà cũng chỉ có mấy người giúp việc chúng ta." Mẹ Vương nói.
Mẹ Vương nói xong, người kia đáp: "Thiếu gia về rồi, đêm qua về."
"Ra vậy." Mẹ Vương đáp một tiếng.
"Được rồi, đi ngủ đi, thiếu gia về rồi, nhất định là sáng mai sẽ ăn sáng ở nhà, chúng ta lại phải bận rộn một phen đây." Người kia nói.
"Được, bà cũng ngủ đi." Mẹ Vương và người kia nói thêm một câu rồi ai về phòng người nấy.
Nhìn An Hạ ngoan ngoãn nằm trên giường, mẹ Vương nói: "Nghe thấy rồi chứ?"
An Hạ gật gật đầu.
"Chuyện trong nhà chúng ta không xen vào được. Nhưng mà thiếu gia về rồi, ngày mai nhất định sẽ gặp con, đến lúc đó lanh lợi một chút, biết chưa?" Mẹ Vương dặn dò.
An Hạ lại gật gật đầu.
Mẹ Vương nhìn cô, khẽ mỉm cười, sau đó tắt đèn: "Ngủ đi."
--------------------------------------------------













