Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 4

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Quản gia Lâm bước nhanh đến cạnh ghế sô pha.

Trong phòng khách không bật đèn, chỉ thấy được một bóng người cao lớn mơ hồ. Người đàn ông tựa lưng về sau, cặp chân thon dài gác lên mặt bàn trà đắt tiền, dáng vẻ lười biếng tùy ý.

Quản gia Lâm đi đến gần, ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu.

"Uống rượu rồi?" Quản gia Lâm hỏi.

Yến Bắc Thần hơi thu chân, đáp: "Uống một ít."

"Tôi đi chuẩn bị canh giải rượu." Quản gia Lâm nói xong thì đi về phía phòng bếp.

Nhưng ông ấy còn chưa kịp đi được mấy bước, Yến Bắc Thần ngồi trên ghế sô pha đã thu chân ngồi thẳng dậy, ngăn cản ông ấy: "Không cần, thật sự chỉ uống một ít."

Yến Bắc Thần đã ngăn như thế, quản gia Lâm cũng không kiên trì, trầm mặc một lát, ông ấy khẽ thở dài, nói: "Không phải thiếu gia không biết tình trạng sức khỏe của mình, không thể uống rượu nữa đâu."

Trong bóng đêm, quản gia Lâm cũng không thấy được rõ ràng biểu tình của Yến Bắc Thần. Chỉ thấy hắn im lặng một lát, sau đó từ sô pha đứng dậy, nói: "Lần sau không uống nữa."

Người đàn ông sau khi đứng lên lại càng trở nên cao lớn, dù một phần đã ẩn vào bóng đêm, nhưng loại cảm giác áp bách đè nén vẫn khiến người ta không thể thở nổi.

Lời đã nói xong, Yến Bắc Thần đứng thẳng người đi về phía cầu thang, chuẩn bị về phòng.

Đã có đủ thời gian thích ứng với bóng tối, quản gia Lâm xác định được phương hướng của Yến Bắc Thần. Nhìn theo bóng lưng người đàn ông đi về phía cầu thang, quản gia Lâm mới chợt nhớ ra một chuyện, nói: "Trợ lý sinh hoạt hôm nay đến rồi, sáng mai thiếu gia xem thử nhé."

Người giúp việc trong Yến gia có rất nhiều, nhưng phân công công việc rất rõ ràng. Ngoại trừ làm vài công việc tạp vụ trong nhà thì còn có người chuyên chăm sóc cho ăn mặc đi lại của thiếu gia. Sau khi người trợ lý sinh hoạt trước đó nghỉ việc, quản gia Lâm vẫn luôn giúp hắn tìm người mới, hôm nay là lần đầu tiên nhắc đến chuyện này.

"Ừm." Yến Bắc Thần đáp một tiếng.

"Chỉ là..." Trước khi Yến Bắc Thần mở cửa bước vào phòng, quản gia lại nói một câu.

Ông ấy nói được hai chữ thì dừng lại, dáng vẻ do dự, Yến Bắc Thần dừng chân, hỏi: "Làm sao thế?"

"Cô bé ấy không nói được." Quản gia Lâm nói.

Bóng dáng đứng trước cửa không có động tác gì tiếp theo, im lặng không lên tiếng.

"Nếu không ổn thì ngày mai không gặp nữa cũng được, tôi sẽ bảo cô bé về..." Quản gia Lâm nói.

Ông ấy còn chưa nói xong, Yến Bắc Thần đã nói: "Mai xem thử rồi tính."

Quản gia Lâm thu lại lời chưa nói hết, đáp một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

"Được."

Bóng dáng kia mở cửa, bước vào phòng.

-

Bình thường thời gian bắt đầu công việc vào buổi sáng là sáu giờ. Nhưng hôm nay chỉ mới bốn giờ sáng, hành lang của ký túc xá dành cho người làm đã dồn dập tiếng bước chân chạy qua chạy lại và tiếng nói chuyện rì rầm.

An Hạ mở mắt, mẹ Vương nằm ở giường bên cạnh cũng bị tiếng ồn này đ.á.n.h thức. Có lẽ là nghe thấy tiếng động bên giường An Hạ, mẹ Vương bật đèn trong phòng lên, nói với An Hạ: "Con cứ ngủ tiếp đi, bác ra ngoài xem thử."

An Hạ gật gật đầu.

Mẹ Vương ngồi dậy. Sáng sớm mùa xuân vẫn khá lạnh, bà khoác một chiếc áo rồi mở cửa phòng.

Cửa phòng mở ra, tiếng ồn ào bên ngoài càng rõ ràng hơn, nhưng rất nhanh, tiếng bước chân dần nhỏ lại.

"Có chuyện gì thế?" Mẹ Vương đi ra muộn, bà hỏi người giúp việc ở phòng đối diện.

"Nghe nói nhị thiếu gia về rồi, uống say khướt không biết trời trăng là gì rồi ồn ào ngoài cổng lớn đòi vào trong." Người giúp việc ở phòng đối diện nói, "Bảo vệ trực tối ở đại trạch không ngăn được, chỉ có thể gọi gấp những bảo vệ khác dậy cùng đi ngăn."

Mẹ Vương thật ra cũng tính là người giúp việc mới đến bộ phận này, nhưng những chuyện xung quanh tam thiếu của Yến gia bà cũng đã nghe được ít nhiều. Sau khi đại thiếu gia và nhị thiếu gia bị đuổi đi, đại thiếu gia vậy mà lại rất yên ổn không có động tĩnh, chỉ có nhị thiếu gia dường như đã bắt đầu lấy lại tinh thần, trước đó cũng đã tìm về đây làm ầm lên một trận. Nhưng cũng là chuyện từ rất lâu trước đây rồi, không biết vì sao hôm nay tối muộn như thế còn chạy đến đây gây chuyện.

Mẹ Vương hỏi người kia, người đó liền đáp: "Tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà nghe nói hình như là vì chuyện bài vị ở từ đường. Lúc trước có người đến dọn dẹp từ đường nói bài vị trong đó đã thay đổi rồi, nhưng mà chúng tôi hỏi cụ thể thay đổi thế nào thì người đó lại không nói."

"Vậy thì đến làm ầm ĩ cũng vô dụng thôi, thiếu gia đâu có ở nhà, trong nhà cũng chỉ có mấy người giúp việc chúng ta." Mẹ Vương nói.

Mẹ Vương nói xong, người kia đáp: "Thiếu gia về rồi, đêm qua về."

"Ra vậy." Mẹ Vương đáp một tiếng.

"Được rồi, đi ngủ đi, thiếu gia về rồi, nhất định là sáng mai sẽ ăn sáng ở nhà, chúng ta lại phải bận rộn một phen đây." Người kia nói.

"Được, bà cũng ngủ đi." Mẹ Vương và người kia nói thêm một câu rồi ai về phòng người nấy.

Nhìn An Hạ ngoan ngoãn nằm trên giường, mẹ Vương nói: "Nghe thấy rồi chứ?"

An Hạ gật gật đầu.

"Chuyện trong nhà chúng ta không xen vào được. Nhưng mà thiếu gia về rồi, ngày mai nhất định sẽ gặp con, đến lúc đó lanh lợi một chút, biết chưa?" Mẹ Vương dặn dò.

An Hạ lại gật gật đầu.

Mẹ Vương nhìn cô, khẽ mỉm cười, sau đó tắt đèn: "Ngủ đi."

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...