Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 5
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Qua một trận náo loạn ầm ĩ vào sáng sớm, người trong nhà cũng biết được thiếu gia đã về. Về chuyện nhị thiếu gia làm ầm ĩ một trận ngoài cổng có kết quả thế nào cũng không có ai quá quan tâm, sáu giờ sáng, mọi người trong tòa nhà chính lục tục thức dậy đi làm công việc của mình.
So với những nhà khác, công việc ở Yến gia vẫn xem như là thoải mái dễ thở hơn. Chủ yếu là nhờ công việc ở đây được phân chia rõ ràng, người nào làm việc nấy. Yến gia có hơn mười tòa nhà, mỗi tòa nhà đều có người giúp việc phụ trách, dù là công việc gì cũng được phân công rõ ràng.
Mẹ Vương phụ trách công việc ở tòa nhà chính, chủ yếu là làm những công việc trong phòng bếp và nhà ăn. An Hạ còn chưa được phân công công việc, tạm thời đi theo bà.
Bảy giờ sáng, mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua cánh cửa kính chiếu vào, đầu xuân, ánh nắng mang theo mềm mại và ấm áp.
Thiếu gia còn chưa dậy, nhưng bữa sáng đã bắt đầu được chuẩn bị. An Hạ mở vòi nước rửa rau, đầu bếp làm bánh và người giúp việc bên cạnh đang tán gẫu về chuyện ngày hôm qua.
"Hôm qua nhị thiếu gia còn mang theo người đến đây." Đầu bếp trong nhà là nam, chung phòng với một người bảo vệ, hôm qua người kia quay về anh ta đã hỏi thăm mấy câu.
"Nghe đâu nhị thiếu gia mang theo bốn năm người, nhất định muốn gọi thiếu gia dậy cùng mình mặt đối mặt nói chuyện." Đầu bếp nói.
"Thế thiếu gia có dậy không?" Người giúp việc hỏi.
"Đương nhiên là không, nói quản gia Lâm tự xem mà giải quyết." Đầu bếp nói.
"Rốt cuộc là chuyện gì thế?" Người giúp việc kia hỏi.
Nghe được câu hỏi này, đầu bếp hạ thấp giọng nói: "Thiếu gia ném hết bài vị trong từ đường đi, chỉ để lại bài vị của mẹ ruột mình."
"Cái gì?" Người giúp việc kia sợ hãi kêu lên.
"Be bé cái mồm thôi." Đầu bếp nhìn An Hạ đứng bên cạnh một cái.
Người giúp việc cũng nhìn sang An Hạ, rất nhanh lại quay về hỏi đầu bếp: "Sao thiếu gia lại làm thế chứ? Chuyện này cũng... cũng quá đại nghịch bất đạo rồi."
Nói ra thì, phần lớn người giúp việc trong nhà đều biết vị tiểu thiếu gia này là con riêng bên ngoài của lão gia. Nhưng mà năm lên mười tám tiểu thiếu gia đã được đưa về nhận tổ quy tông, hiện tại trở thành gia chủ của Yến gia, vậy mà lại làm ra loại chuyện này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Người giúp việc nhất thời khó mà tiêu hóa được hành động của tiểu thiếu gia, cô ấy suy nghĩ một chút, thở dài: "Không biết là thế nào, dù sao tôi cũng cảm thấy thiếu gia hơi quá đáng rồi. Không nói chuyện bài vị, năm ngoái lão gia vừa đi, lễ tang còn chưa xong, thiếu gia đã đuổi đại thiếu gia và nhị thiếu gia ra khỏi nhà, thật sự quá m.á.u lạnh. Họ dù sao cũng là anh em ruột thịt, xương liền với cốt, sao có thể làm ra loại chuyện này chứ."
"An Hạ." Người giúp việc kia còn đang nói, đầu bếp chợt gọi An Hạ.
Mẹ Vương vừa có việc bị gọi đi, hiện tại trong phòng bếp chỉ còn lại một người giúp việc hỗ trợ nấu nướng. An Hạ nghe tiếng gọi ngẩng đầu nhìn về phía anh ta.
"Vào nhà ăn bày bàn đi." Đầu bếp nói.
An Hạ gật gật đầu, bưng khay rời khỏi phòng bếp.
Đợi cho bóng lưng nhỏ nhắn hoàn toàn khuất dạng, đầu bếp mới quay sang nói với người giúp việc: "Cô cũng gan quá nhỉ? Dám nói mấy lời đó trước mặt người khác? Không cần biết là thiếu gia làm cái gì, hiện tại đó là người phát tiền lương cho chúng ta."
"Ôi, tôi buột miệng nói ra, mà anh cũng không cần lo đâu, một con bé câm thì nói được cái gì ra ngoài chứ." Người giúp việc không bận tâm lắm, dừng một chút, lại nhíu mày nói: "Chị Vương nói con bé đó được đưa đến để xin làm trợ lý sinh hoạt cho thiếu gia, nhưng mà người câm thì làm sao mà được? Nếu không được nhận thì quản gia Lâm lại đưa con bé đó đi đâu? Theo mẹ Vương sao? Phòng bếp và nhà ăn đã đủ người rồi, dù sao cũng không thể đuổi tôi rồi giữ lại một con nhỏ câm chứ."
Người giúp việc bất mãn nói một tràng, nói xong lại nhíu mày.
-
An Hạ rời khỏi phòng bếp, đi vào nhà ăn.
Tòa nhà chính này rất lớn, nhưng nhà ăn cũng không cách quá xa với phòng bếp, để mùi trong bếp không bị bay ra đây nên ở giữa ngăn cách bởi một đại sảnh. An Hạ đi qua đại sảnh, bước vào nhà ăn.
So sánh với phòng bếp có hơi thở của người sống hơn thì trong nhà ăn này khá quạnh quẽ. Một cái nhà ăn to như thế, cửa lại còn được mở rộng, gió cứ thế không bị thứ gì ngăn trở quét vào căn phòng, cuốn lên cả tấm rèm cửa. Nắng sớm mỏng manh không còn bị tấm rèm ngăn cản, nhẹ nhàng rơi xuống mặt bàn dài sạch sẽ mà trống trải.
An Hạ bước tới, nơi này cũng không phải hoàn toàn không có ai, có một người đang buộc lại rèm. Nghe thấy tiếng bước chân, người kia ngẩng đầu nhìn ra, vừa muốn lên tiếng, lại phát hiện là một khuôn mặt xa lạ.
"Sao lại là em, chị Trần đâu?" Người giúp việc kia cười hỏi.
Chị Trần chính là người giúp việc vừa rồi ở trong bếp, bình thường đều là cô ấy đến đây bày bàn ăn, hiển nhiên là người trong nơi này đều quen biết nhau. Người giúp việc kia hỏi xong, An Hạ đối diện với ánh mắt của cô ấy, tay còn chưa kịp nâng, người đó đã như nhớ ra cái gì.
"A, em là người mới đến đúng không? Cô bé không nói được ấy." Người giúp việc nói.
An Hạ gật gật đầu.
--------------------------------------------------













