Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 5

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Qua một trận náo loạn ầm ĩ vào sáng sớm, người trong nhà cũng biết được thiếu gia đã về. Về chuyện nhị thiếu gia làm ầm ĩ một trận ngoài cổng có kết quả thế nào cũng không có ai quá quan tâm, sáu giờ sáng, mọi người trong tòa nhà chính lục tục thức dậy đi làm công việc của mình.

So với những nhà khác, công việc ở Yến gia vẫn xem như là thoải mái dễ thở hơn. Chủ yếu là nhờ công việc ở đây được phân chia rõ ràng, người nào làm việc nấy. Yến gia có hơn mười tòa nhà, mỗi tòa nhà đều có người giúp việc phụ trách, dù là công việc gì cũng được phân công rõ ràng.

Mẹ Vương phụ trách công việc ở tòa nhà chính, chủ yếu là làm những công việc trong phòng bếp và nhà ăn. An Hạ còn chưa được phân công công việc, tạm thời đi theo bà.

Bảy giờ sáng, mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua cánh cửa kính chiếu vào, đầu xuân, ánh nắng mang theo mềm mại và ấm áp.

Thiếu gia còn chưa dậy, nhưng bữa sáng đã bắt đầu được chuẩn bị. An Hạ mở vòi nước rửa rau, đầu bếp làm bánh và người giúp việc bên cạnh đang tán gẫu về chuyện ngày hôm qua.

"Hôm qua nhị thiếu gia còn mang theo người đến đây." Đầu bếp trong nhà là nam, chung phòng với một người bảo vệ, hôm qua người kia quay về anh ta đã hỏi thăm mấy câu.

"Nghe đâu nhị thiếu gia mang theo bốn năm người, nhất định muốn gọi thiếu gia dậy cùng mình mặt đối mặt nói chuyện." Đầu bếp nói.

"Thế thiếu gia có dậy không?" Người giúp việc hỏi.

"Đương nhiên là không, nói quản gia Lâm tự xem mà giải quyết." Đầu bếp nói.

"Rốt cuộc là chuyện gì thế?" Người giúp việc kia hỏi.

Nghe được câu hỏi này, đầu bếp hạ thấp giọng nói: "Thiếu gia ném hết bài vị trong từ đường đi, chỉ để lại bài vị của mẹ ruột mình."

"Cái gì?" Người giúp việc kia sợ hãi kêu lên.

"Be bé cái mồm thôi." Đầu bếp nhìn An Hạ đứng bên cạnh một cái.

Người giúp việc cũng nhìn sang An Hạ, rất nhanh lại quay về hỏi đầu bếp: "Sao thiếu gia lại làm thế chứ? Chuyện này cũng... cũng quá đại nghịch bất đạo rồi."

Nói ra thì, phần lớn người giúp việc trong nhà đều biết vị tiểu thiếu gia này là con riêng bên ngoài của lão gia. Nhưng mà năm lên mười tám tiểu thiếu gia đã được đưa về nhận tổ quy tông, hiện tại trở thành gia chủ của Yến gia, vậy mà lại làm ra loại chuyện này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

Người giúp việc nhất thời khó mà tiêu hóa được hành động của tiểu thiếu gia, cô ấy suy nghĩ một chút, thở dài: "Không biết là thế nào, dù sao tôi cũng cảm thấy thiếu gia hơi quá đáng rồi. Không nói chuyện bài vị, năm ngoái lão gia vừa đi, lễ tang còn chưa xong, thiếu gia đã đuổi đại thiếu gia và nhị thiếu gia ra khỏi nhà, thật sự quá m.á.u lạnh. Họ dù sao cũng là anh em ruột thịt, xương liền với cốt, sao có thể làm ra loại chuyện này chứ."

"An Hạ." Người giúp việc kia còn đang nói, đầu bếp chợt gọi An Hạ.

Mẹ Vương vừa có việc bị gọi đi, hiện tại trong phòng bếp chỉ còn lại một người giúp việc hỗ trợ nấu nướng. An Hạ nghe tiếng gọi ngẩng đầu nhìn về phía anh ta.

"Vào nhà ăn bày bàn đi." Đầu bếp nói.

An Hạ gật gật đầu, bưng khay rời khỏi phòng bếp.

Đợi cho bóng lưng nhỏ nhắn hoàn toàn khuất dạng, đầu bếp mới quay sang nói với người giúp việc: "Cô cũng gan quá nhỉ? Dám nói mấy lời đó trước mặt người khác? Không cần biết là thiếu gia làm cái gì, hiện tại đó là người phát tiền lương cho chúng ta."

"Ôi, tôi buột miệng nói ra, mà anh cũng không cần lo đâu, một con bé câm thì nói được cái gì ra ngoài chứ." Người giúp việc không bận tâm lắm, dừng một chút, lại nhíu mày nói: "Chị Vương nói con bé đó được đưa đến để xin làm trợ lý sinh hoạt cho thiếu gia, nhưng mà người câm thì làm sao mà được? Nếu không được nhận thì quản gia Lâm lại đưa con bé đó đi đâu? Theo mẹ Vương sao? Phòng bếp và nhà ăn đã đủ người rồi, dù sao cũng không thể đuổi tôi rồi giữ lại một con nhỏ câm chứ."

Người giúp việc bất mãn nói một tràng, nói xong lại nhíu mày.

-

An Hạ rời khỏi phòng bếp, đi vào nhà ăn.

Tòa nhà chính này rất lớn, nhưng nhà ăn cũng không cách quá xa với phòng bếp, để mùi trong bếp không bị bay ra đây nên ở giữa ngăn cách bởi một đại sảnh. An Hạ đi qua đại sảnh, bước vào nhà ăn.

So sánh với phòng bếp có hơi thở của người sống hơn thì trong nhà ăn này khá quạnh quẽ. Một cái nhà ăn to như thế, cửa lại còn được mở rộng, gió cứ thế không bị thứ gì ngăn trở quét vào căn phòng, cuốn lên cả tấm rèm cửa. Nắng sớm mỏng manh không còn bị tấm rèm ngăn cản, nhẹ nhàng rơi xuống mặt bàn dài sạch sẽ mà trống trải.

An Hạ bước tới, nơi này cũng không phải hoàn toàn không có ai, có một người đang buộc lại rèm. Nghe thấy tiếng bước chân, người kia ngẩng đầu nhìn ra, vừa muốn lên tiếng, lại phát hiện là một khuôn mặt xa lạ.

"Sao lại là em, chị Trần đâu?" Người giúp việc kia cười hỏi.

Chị Trần chính là người giúp việc vừa rồi ở trong bếp, bình thường đều là cô ấy đến đây bày bàn ăn, hiển nhiên là người trong nơi này đều quen biết nhau. Người giúp việc kia hỏi xong, An Hạ đối diện với ánh mắt của cô ấy, tay còn chưa kịp nâng, người đó đã như nhớ ra cái gì.

"A, em là người mới đến đúng không? Cô bé không nói được ấy." Người giúp việc nói.

An Hạ gật gật đầu.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...