Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 25
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Thế nhưng lại cứ phải là cậu thiếu gia nhìn thì có vẻ vô hại vô dụng đó, ở phút chót đoạt lấy quyền kiểm soát tập đoàn Yến thị. Sau đó, hắn trở thành gia chủ Yến thị, ngày đầu tiên vào đại trạch Yến gia ở đã đuổi hai người anh trai của mình ra khỏi nhà.
Đối với việc này, ngoại giới có đủ thứ đồn đoán. Có người nói con riêng Yến gia lòng lang dạ sói, thủ đoạn độc ác, huyết thống tình thân cũng không đặt vào mắt. Cũng có người nói, người con riêng này chịu nửa đời sống khổ, mẹ ruột cũng vì người Yến gia mà tự sát, bản thân hắn ở Yến gia vật lộn sống sót sau nhiều cuộc mưu sát hãm hại, cơ thể cũng từ đó mà bị bệnh tật quấn thân. Sau tất cả, mới vì vậy mà đuổi tận g.i.ế.c tuyệt người Yến gia.
Đối với đủ loại đồn đoán này, thật ra cũng có vài điều nghe có vẻ bị phóng đại quá mức. Dương Chiêu quan sát Yến tổng hiện tại của bọn họ, người đàn ông với thân hình cao ráo rắn rỏi, ngoại trừ làn da nhợt nhạt hơn bình thường như của người bị bệnh ra, thì thân hình cũng rất cường tráng khỏe mạnh.
Đương nhiên, anh ta không phải bác sĩ, cũng có thể là do Yến Bắc Thần không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Lại nói, dù Yến Bắc Thần có chỗ nào không khỏe thật, hoặc là có vấn đề nào khác thì cũng không phải việc liên quan đến anh ta. Anh ta chỉ là một trợ lý nho nhỏ ở chi nhánh, tập đoàn Yến thị lớn như thế, thậm chí dù Yến Bắc Thần có ngã xuống, ban giám đốc cũng sẽ rất nhanh tìm được một người quản lý mới, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến công việc của tập đoàn Yến thị hay các thành viên trong công ty.
Nghĩ đến đây, Dương Chiêu thu lại tâm tư đã bay đi xa, đợi Yến Bắc Thần đưa ra chỉ thị.
Không thể không nói, tổng tài mới của họ quá mức hờ hững trong công việc. Anh ta thất thần lâu như vậy mà Yến Bắc Thần cũng mới chỉ lật được hai trang tài liệu. Ngón tay trắng nhợt của hắn đặt trên trang giấy đen trắng, khuôn mặt lại nghiêng sang một bên, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Người đàn ông có một khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, đường dáng ngũ quan trên khuôn mặt như được tỉ mỉ gọt giũa.
Hiện tại, hắn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về một hướng nào đó, giống như đang suy tư về cái gì.
Xe còn tiếp tục đi, Dương Chiêu nhìn theo hướng tầm mắt của hắn. Bọn họ đang đi lên cầu vượt, cầu bắc qua mặt nước biển, trong tầm nhìn còn có những dãy núi chạy dài.
Dương Chiêu thu lại tầm mắt, thử lên tiếng gọi Yến Bắc Thần: "Yến tổng."
Yến Bắc Thần quay đầu.
Người đàn ông quay đầu lại, đôi mắt hẹp dài mà thâm sâu, lúc nhìn qua đây, giống như nhìn xuyên qua ánh mắt mà thấu rõ lòng người, khiến đối phương sinh ra khiếp sợ. Bị ánh mắt như thế chiếu tới, Dương Chiêu thậm chí không cảm nhận được nhịp tim của chính mình. Mà giây tiếp theo, ánh mắt của Yến Bắc Thần khôi phục bình thản như bình thường.
Ánh mắt của Yến Bắc Thần khôi phục bình thường, Dương Chiêu cũng hồi thần, giọng nói trở nên lộn xộn: "Yến tổng, văn kiện... văn kiện đó ngài thấy thế nào ạ?"
Dương Chiêu cà lăm hỏi xong, Yến Bắc Thần lại vẫn duy trì ánh mắt chăm chú đặt trên người anh ta, sau đó chợt lên tiếng: "Tiểu Dương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Bị Yến Bắc Thần thân thiết gọi "Tiểu Dương", Dương Chiêu ngẩng đầu nhìn về phía Yến Bắc Thần.
Chờ Dương Chiêu nhìn về phía này, Yến Bắc Thần cười với anh ta, nói.
"Chúng ta đi leo núi đi."
Dương Chiêu: "..."
(*) Tây Phương có vẻ thích leo núi nhỉ :)))
-
Yến Bắc Thần nói đi là đi.
Tài xế theo phân phó của hắn đổi phương hướng xe chạy, sau khi ra khỏi cầu vượt thì dọc theo quốc lộ chạy thêm hai mươi phút, dừng lại dưới chân núi Cửu Sơn bên ngoài Hải thành.
Cửu Sơn không phải một ngọn núi nổi tiếng gì cả, không cao không thấp, tách lẻ khỏi quần núi. Mùa này, t.h.ả.m thực vật rậm rạp tươi tốt, cành cây không được phát thường xuyên, đứng từ dưới chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy thấp thoáng đường đi bằng đá.
Xe dừng lại, Yến Bắc Thần mở cửa xe đi xuống.
Bầu không khí dưới chân núi và ở ven biển vẫn không quá giống nhau. Ở biệt thự ven biển, trong không khí đều là gió biển mang theo hơi nước lành lạnh. Mà dưới chân núi Cửu Sơn, dù không có mưa thì vẫn có một loại mùi vị bùn đất hăng nồng ẩm ướt. Loại hơi thở của tự nhiên này cùng với gió từ trên đỉnh núi thổi xuống, khiến tâm trạng của người ta giống như thoáng cái tốt lên nhiều lắm.
Yến Bắc Thần đứng dưới chân núi, đưa tay cởi áo ngoài.
Hôm nay vốn phải đến chi nhánh công ty ở Hải thành nên mặc vest, cởi áo khoác ngoài, bên trong còn một chiếc sơ mi trắng và quần âu cùng bộ với áo ngoài. Quần âu phẳng phiu thẳng tắp nối thẳng từ cổ chân đến eo. Áo trắng sơ vin trong quần, sau khi cởi áo ngoài để lộ nửa thân trên không có chút mỡ thừa, cơ bắp săn chắc.
Yến Bắc Thần mặc vest nhìn khá gầy, nhưng cởi áo ngoài ra rồi mới phát hiện hoàn toàn không phải. Cơ bắp dáng người, tỷ lệ cơ thể vừa vặn không quá khoa trương, trong lúc hắn khởi động chuẩn bị leo núi có thể nhìn thấy đường cong cơ thể dưới lớp sơ mi mỏng.
Dù đã cởi đi áo vest, thì cà vạt thắt gọn và áo sơ mi quần âu vẫn khiến Yến Bắc Thần có vẻ không hợp với cụm từ leo núi này.
Dương Chiêu cũng đi theo hắn xuống xe. Nói thật, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, Dương Chiêu vẫn có hơi chưa phản ứng lại.
--------------------------------------------------













