Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 25

Ngân Hà Tĩnh Lặng

Tác giả: Tây phương kinh tế học
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

Thế nhưng lại cứ phải là cậu thiếu gia nhìn thì có vẻ vô hại vô dụng đó, ở phút chót đoạt lấy quyền kiểm soát tập đoàn Yến thị. Sau đó, hắn trở thành gia chủ Yến thị, ngày đầu tiên vào đại trạch Yến gia ở đã đuổi hai người anh trai của mình ra khỏi nhà.

Đối với việc này, ngoại giới có đủ thứ đồn đoán. Có người nói con riêng Yến gia lòng lang dạ sói, thủ đoạn độc ác, huyết thống tình thân cũng không đặt vào mắt. Cũng có người nói, người con riêng này chịu nửa đời sống khổ, mẹ ruột cũng vì người Yến gia mà tự sát, bản thân hắn ở Yến gia vật lộn sống sót sau nhiều cuộc mưu sát hãm hại, cơ thể cũng từ đó mà bị bệnh tật quấn thân. Sau tất cả, mới vì vậy mà đuổi tận g.i.ế.c tuyệt người Yến gia.

Đối với đủ loại đồn đoán này, thật ra cũng có vài điều nghe có vẻ bị phóng đại quá mức. Dương Chiêu quan sát Yến tổng hiện tại của bọn họ, người đàn ông với thân hình cao ráo rắn rỏi, ngoại trừ làn da nhợt nhạt hơn bình thường như của người bị bệnh ra, thì thân hình cũng rất cường tráng khỏe mạnh.

Đương nhiên, anh ta không phải bác sĩ, cũng có thể là do Yến Bắc Thần không biểu hiện ra ngoài mà thôi.

Lại nói, dù Yến Bắc Thần có chỗ nào không khỏe thật, hoặc là có vấn đề nào khác thì cũng không phải việc liên quan đến anh ta. Anh ta chỉ là một trợ lý nho nhỏ ở chi nhánh, tập đoàn Yến thị lớn như thế, thậm chí dù Yến Bắc Thần có ngã xuống, ban giám đốc cũng sẽ rất nhanh tìm được một người quản lý mới, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến công việc của tập đoàn Yến thị hay các thành viên trong công ty.

Nghĩ đến đây, Dương Chiêu thu lại tâm tư đã bay đi xa, đợi Yến Bắc Thần đưa ra chỉ thị.

Không thể không nói, tổng tài mới của họ quá mức hờ hững trong công việc. Anh ta thất thần lâu như vậy mà Yến Bắc Thần cũng mới chỉ lật được hai trang tài liệu. Ngón tay trắng nhợt của hắn đặt trên trang giấy đen trắng, khuôn mặt lại nghiêng sang một bên, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người đàn ông có một khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, đường dáng ngũ quan trên khuôn mặt như được tỉ mỉ gọt giũa.

Hiện tại, hắn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về một hướng nào đó, giống như đang suy tư về cái gì.

Xe còn tiếp tục đi, Dương Chiêu nhìn theo hướng tầm mắt của hắn. Bọn họ đang đi lên cầu vượt, cầu bắc qua mặt nước biển, trong tầm nhìn còn có những dãy núi chạy dài.

Dương Chiêu thu lại tầm mắt, thử lên tiếng gọi Yến Bắc Thần: "Yến tổng."

Yến Bắc Thần quay đầu.

Người đàn ông quay đầu lại, đôi mắt hẹp dài mà thâm sâu, lúc nhìn qua đây, giống như nhìn xuyên qua ánh mắt mà thấu rõ lòng người, khiến đối phương sinh ra khiếp sợ. Bị ánh mắt như thế chiếu tới, Dương Chiêu thậm chí không cảm nhận được nhịp tim của chính mình. Mà giây tiếp theo, ánh mắt của Yến Bắc Thần khôi phục bình thản như bình thường.

Ánh mắt của Yến Bắc Thần khôi phục bình thường, Dương Chiêu cũng hồi thần, giọng nói trở nên lộn xộn: "Yến tổng, văn kiện... văn kiện đó ngài thấy thế nào ạ?"

Dương Chiêu cà lăm hỏi xong, Yến Bắc Thần lại vẫn duy trì ánh mắt chăm chú đặt trên người anh ta, sau đó chợt lên tiếng: "Tiểu Dương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *

Bị Yến Bắc Thần thân thiết gọi "Tiểu Dương", Dương Chiêu ngẩng đầu nhìn về phía Yến Bắc Thần.

Chờ Dương Chiêu nhìn về phía này, Yến Bắc Thần cười với anh ta, nói.

"Chúng ta đi leo núi đi."

Dương Chiêu: "..."

(*) Tây Phương có vẻ thích leo núi nhỉ :)))

-

Yến Bắc Thần nói đi là đi.

Tài xế theo phân phó của hắn đổi phương hướng xe chạy, sau khi ra khỏi cầu vượt thì dọc theo quốc lộ chạy thêm hai mươi phút, dừng lại dưới chân núi Cửu Sơn bên ngoài Hải thành.

Cửu Sơn không phải một ngọn núi nổi tiếng gì cả, không cao không thấp, tách lẻ khỏi quần núi. Mùa này, t.h.ả.m thực vật rậm rạp tươi tốt, cành cây không được phát thường xuyên, đứng từ dưới chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy thấp thoáng đường đi bằng đá.

Xe dừng lại, Yến Bắc Thần mở cửa xe đi xuống.

Bầu không khí dưới chân núi và ở ven biển vẫn không quá giống nhau. Ở biệt thự ven biển, trong không khí đều là gió biển mang theo hơi nước lành lạnh. Mà dưới chân núi Cửu Sơn, dù không có mưa thì vẫn có một loại mùi vị bùn đất hăng nồng ẩm ướt. Loại hơi thở của tự nhiên này cùng với gió từ trên đỉnh núi thổi xuống, khiến tâm trạng của người ta giống như thoáng cái tốt lên nhiều lắm.

Yến Bắc Thần đứng dưới chân núi, đưa tay cởi áo ngoài.

Hôm nay vốn phải đến chi nhánh công ty ở Hải thành nên mặc vest, cởi áo khoác ngoài, bên trong còn một chiếc sơ mi trắng và quần âu cùng bộ với áo ngoài. Quần âu phẳng phiu thẳng tắp nối thẳng từ cổ chân đến eo. Áo trắng sơ vin trong quần, sau khi cởi áo ngoài để lộ nửa thân trên không có chút mỡ thừa, cơ bắp săn chắc.

Yến Bắc Thần mặc vest nhìn khá gầy, nhưng cởi áo ngoài ra rồi mới phát hiện hoàn toàn không phải. Cơ bắp dáng người, tỷ lệ cơ thể vừa vặn không quá khoa trương, trong lúc hắn khởi động chuẩn bị leo núi có thể nhìn thấy đường cong cơ thể dưới lớp sơ mi mỏng.

Dù đã cởi đi áo vest, thì cà vạt thắt gọn và áo sơ mi quần âu vẫn khiến Yến Bắc Thần có vẻ không hợp với cụm từ leo núi này.

Dương Chiêu cũng đi theo hắn xuống xe. Nói thật, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, Dương Chiêu vẫn có hơi chưa phản ứng lại.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 174
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 184
Chương 185
Chương 187
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...